Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 245: Ngươi Có Bằng Lòng Nhận Trẫm Làm Cha Không?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyện vẫn nên để Bệ hạ đích với ngươi .”
Thấy Khổng Tế Tửu tiết lộ, Phương Dự An nhíu mày sắc trời bên ngoài, lãng phí ít thời gian ở chỗ .
Khổng Tế Tửu thấy liền hỏi: “Ngươi việc gấp gì cần vội vã xử lý ?”
“Học trò...” Phương Dự An chút ngượng ngùng, “Học trò về chuẩn cho kỳ thi tuyển chọn của Lại bộ.”
Nghe là chuyện , Khổng Tế Tửu hiếm hoi nở một nụ , “Chuyện ngươi cần lo lắng, với thứ hạng của ngươi, thi đỗ khó.”
Dù Khổng Tế Tửu rõ ràng như , Phương Dự An vẫn lộ vẻ âu sầu.
Hắn nhíu mày : “Lúc điện thí, Bệ hạ dường như quá hài lòng với bài thơ học trò .”
“Đừng lo, thơ của ngươi khá, chỉ kém Giang Tuần và Ôn Cẩm Niên một chút thôi. Bệ hạ là vì yêu cầu của Người đối với ngươi cao hơn những khác.”
“Dạ?” Trong mắt Phương Dự An tràn đầy vẻ khó hiểu.
Ý là ?
Bệ hạ vì đặt yêu cầu cao với chứ?
Lúc , một thái giám dẫn theo hai cung nữ dâng bánh lên cho hai .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ngoài , còn vài cuốn sách.
Thái giám : “Tế tửu đại nhân, Bệ hạ vẫn cần một chút thời gian nữa mới qua , công t.ử thể sách một lát.”
“Đa tạ.” Phương Dự An gật đầu cảm tạ gã.
Thái giám vội vàng né tránh: “Công t.ử tổn thọ nô tài .”
Trong lòng Phương Dự An đầy rẫy nghi hoặc, cung nữ và thái giám ở đây cung kính với đến mức phần quá đáng.
Hắn cảm thấy chút bất an.
Khổng Tế Tửu thấy liền cầm một cuốn sách đưa cho : “Đọc sách , đừng nghĩ ngợi quá nhiều.”
Lát nữa đầu óc ngươi sẽ còn rối hơn đấy.
Phương Dự An nhận lấy sách, lật mở trang đầu tiên bắt đầu .
Ban đầu, còn chút tập trung . Về , dần dần chìm đắm tri thức trong sách.
Cuốn sách trong tay là một quyển Phật kinh, bên ít chú giải.
Những lời chú giải ẩn chứa đại trí tuệ dễ hiểu, xem mà kinh ngạc liên hồi.
“Tế tửu đại nhân, những lời chú giải bên đều là do ai để ?”
“Hộ Quốc Tự Vô Niệm đại sư.”
Trong lòng Phương Dự An khẽ động, Vô Niệm đại sư quả hổ là cao tăng đắc đạo ngàn năm khó gặp.
Sau đó, liền còn tạp niệm mà cẩn thận thưởng thức đại trí tuệ ẩn chứa trong sách.
Đọc đến mức say mê như si như dại. Trong thời gian đó, Thái tử, Tam hoàng t.ử cùng Trưởng công chúa đến cũng hề .
Thậm chí, Đế - Hậu giá lâm cũng .
Tam hoàng t.ử cà lơ phất phơ buông một câu: “ là mọt sách.”
Mãi đến khi Nguyên Đế dẫn Hoàng hậu nương nương mặt mày tươi xuống, Khổng Tế Tửu mới theo ám hiệu của Nguyên Đế cất tiếng nhắc nhở.
Khổng Tế Tửu đưa tay lấy quyển Phật kinh trong tay , đợi ngước mắt chạm ánh mới : “Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương tới.”
Phương Dự An lập tức hồn, đầu , thấy nhiều nhân vật lớn như liền đột ngột bật dậy.
“Học trò bái kiến Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương, Thái t.ử điện hạ, Tam hoàng t.ử điện hạ, Trưởng công chúa điện hạ.”
Khổng Tế Tửu cũng dậy chắp tay hành lễ với mấy vị.
Nguyên Đế phất tay: “Ngồi xuống chuyện.”
“Dạ.” Phương Dự An nơm nớp lo sợ xuống.
“Ngươi vì Trẫm triệu ngươi qua đây ?”
Phương Dự An theo bản năng lên đáp lời, nhưng Tam hoàng t.ử nhanh nhảu lên tiếng : “Phụ hoàng bảo ngươi đáp lời.”
Nghe , Phương Dự An đành đối diện với Nguyên Đế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-245-nguoi-co-bang-long-nhan-tram-lam-cha-khong.html.]
“Hồi bẩm Bệ hạ, học trò .”
Nguyên Đế cũng chẳng lời vô nghĩa, thẳng: “Giang Nguyệt Dạng ngươi là hoàng t.ử lưu lạc bên ngoài của Trẫm.”
Dứt lời, Phương Dự An chỉ cảm thấy đầu óc “oàng” một tiếng, nổ tung!
Hắn mở đến hai mắt ngây ngốc hình tại chỗ, cả như hóa đá.
Tam hoàng t.ử cảm thấy mới lạ, dậy tới.
“Này Sợ đến ngốc luôn ?”
Phương Dự An nửa phần phản ứng, tựa như thấy gì.
Tam hoàng t.ử nhịn đưa tay vỗ vỗ mặt , vẫn bất kỳ phản ứng nào.
Thế là, y đầu với Nguyên Đế: “Phụ hoàng, dọa đến mất hồn mất vía .”
Nguyên Đế: “...”
Nguyên Đế bất đắc dĩ đỡ trán: “Gọi tỉnh .”
“Này, tỉnh , phụ hoàng gọi kìa.”
Thấy vẫn hồi hồn, Tam hoàng t.ử suy nghĩ một chút bước gần tai Phương Dự An gân cổ hét lớn: “Giang Nguyệt Dạng tới kìa!”
Phương Dự An tức khắc tỉnh táo , một là do hét đau cả màng nhĩ, hai là thấy tên của vị chủ khảo Giang Nguyệt Dạng.
Tam hoàng t.ử tức khắc ha hả: “Tên của Giang Nguyệt Dạng còn hữu dụng hơn cả phụ hoàng!”
Trưởng công chúa nhịn lấy tay che mặt, Tam ca đúng là ngứa đòn .
Nguyên Đế: “...”
Trong lòng Nguyên Đế chút khó chịu hỏi: “Nghe thấy là hoàng t.ử của Trẫm mà đến mức dọa thành thế ?”
Phương Dự An thể tin nổi Nguyên Đế, trong đầu bỗng nhiên nhớ giấc mơ ở Tống gia ngày tiến kinh.
Hóa ... đó là mơ ?
Nguyên Đế thấy : “Ngươi hẳn là , tiếng lòng của nha đầu Giang Nguyệt Dạng sẽ sai sót. Chuyện ngươi là hoàng t.ử của Trẫm, đích Trẫm cũng xác nhận .”
Lúc , Phương Dự An rốt cuộc cũng tìm giọng của .
“Bệ hạ, tuy Tiểu Giang đại nhân... nhưng... trong chuyện thật sự nhầm lẫn gì chứ ạ?” Phương Dự An vẫn chút khó mà tin .
“Ngươi xem ngươi và Thái t.ử chẳng trông giống ?”
Phương Dự An theo bản năng sang phía Thái tử, một lát : “Người dung mạo tương tự cũng chẳng gì lạ.”
Nghe câu , Nguyên Đế vui: “Ngươi bằng lòng hoàng t.ử của Trẫm ? Hay là hoàng t.ử của Trẫm thì mất mặt lắm?”
“Học trò dám!”
Nguyên Đế hừ một tiếng, liếc mắt Lý Phúc Toàn một cái.
Lý Phúc Toàn lập tức ngầm hiểu phân phó thái giám bên cạnh: “Dẫn lên .”
Rất nhanh, một phụ nhân trông vẻ mắt lắm cung nữ dìu .
Phương Dự An thấy phụ nhân vội bước tới: “A nương, ở đây?”
“Dự An, con của .” Phụ nhân hốc mắt ươn ướt vuốt ve khuôn mặt Phương Dự An, “Là Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương phái đón cung.”
“A nương, Bệ hạ ... con là...” Hắn hết nửa câu .
Phụ nhân gật đầu: “Con là cốt nhục của Bệ hạ, đây cũng là lý do vì a nương luôn mong con đỗ đạt bảng vàng. Như , con mới thể tận mắt gặp cha của .”
Nghe những lời dám tưởng tượng nổi như , Phương Dự An im lặng hồi lâu thật lâu.
Cuối cùng, vẫn là Nguyên Đế nhịn khẽ ho hai tiếng.
“Trẫm hôm nay gọi ngươi tới, là hỏi ý của ngươi. Ngươi bằng lòng nhận Trẫm cha ?”
Thấy Phương Dự An lập tức trả lời, phụ nhân hiểu lầm Phương Dự An đang oán trách Nguyên Đế, sốt ruột : “Con , Bệ hạ khi cũng a nương mang thai, chuyện của Bệ hạ.”
Hoàng hậu nương nương cũng ở bên cạnh : “Hài tử, Bệ hạ khi con là con của thì lập tức phái đón a nương của con cung . Chỉ là sợ ảnh hưởng tới kỳ khoa cử của con nên mới luôn cho con .”
Phương Dự An thẳng Nguyên Đế: “Bệ hạ, học trò đưa lựa chọn thế nào Người cũng đều ưng thuận ?”