Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 244: Sóng Sau Xô Sóng Trước, Sóng Trước Chết Trên Bãi Cát
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa An hét lớn trong tiếng gió rít gào: “Linh Nhi cô nương, công t.ử nhà đang vội về gặp Giang cô nương.
Nếu cô thật sự đuổi theo kịp thì thể từ từ chạy ở phía , dù cô cũng đường đến kinh thành mà.”
“Các đối xử với tiểu sư của Cổ Lan như thế đấy ? Ta là phận nữ nhi cô thế cô một lên đường, các sợ gặp nguy hiểm gì ?”
“Linh Nhi cô nương đùa . Cô dám một một bôn tẩu thiên hạ, chắc hẳn bản lĩnh hơn , thể là hạng nữ t.ử yếu đuối hở tí là cần bảo vệ chứ?”
Cổ Linh Nhi nhất thời nghẹn lời, cái tên ngốc Hứa An hôm nay phản ứng nhanh nhạy thế ?
“ cũng một !”
“Hả? Cô còn kéo chịu trận cùng nữa ?”
Cổ Linh Nhi: “...”
Cổ Linh Nhi tức giận, “Hứa An, dạo ngươi sống sung sướng quá nên ăn đòn đúng ?”
“Cô xem, bảo cô hạng nữ t.ử yếu đuối gì ! Có điều...” Hứa An ngừng một chút, “Để một cô nương như cô đường một thì đúng là hành vi của bậc quân tử.”
Hứa An sang mấy tên ám vệ của Hoàng đế đang phi ngựa bên cạnh, suy nghĩ một lát : “Ám Nhất đại ca, để một hộ tống Linh Nhi cô nương kinh ?”
Ám Nhất đáp lời, chỉ cau mày nghi hoặc Hứa An.
Hứa An liền giải thích cho : “Bệ hạ chẳng vẫn luôn gặp Cổ thần y ? Linh Nhi cô nương là cháu gái của thần y, chắc hẳn Bệ hạ cũng sẽ gặp nàng .
Hơn nữa, nếu như Linh Nhi cô nương vui vẻ, chừng còn giúp Bệ hạ diện kiến Cổ thần y thì .”
Ám Nhất ngẫm nghĩ một hồi thấy Hứa An cũng lý, bèn đầu sang một thuộc hạ bên cạnh.
“Tiểu Tam, ngươi ở bảo vệ Linh Nhi cô nương.”
“Rõ, lão đại.”
Nghe , Hứa An đầu Cổ Linh Nhi phía , “Linh Nhi cô nương, tìm bạn đồng hành cho cô nhé. Cô cứ ở phía từ từ mà , hẹn gặp ở kinh thành.”
Theo tiếng của dứt xuống, Lục Vân Đình liền thúc ngựa phi nhanh hơn, Hứa An và Ám Nhất bọn họ vội vàng bám sát theo .
Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng của mấy bọn họ chỉ còn vài chấm đen nhỏ nơi chân trời.
Cổ Linh Nhi giảm tốc độ , lẩm bẩm một : “Hóa đó bọn họ vẫn luôn nhân nhượng theo tốc độ của ?”
“ .” Ám Tam tưởng nàng đang hỏi nên liền đáp.
Cổ Linh Nhi tiếng liền từ từ đầu , đối phương vài giây thu hồi tầm mắt.
Nàng khẽ nhếch khóe môi, “Giang cô nương, tới đây.”
Lại về phía kinh thành, Nguyên Đế dẫn theo Giang Nguyệt Dạng cùng đến Ninh An Cung.
Chu thái y đang châm cứu cho Hoàng hậu nương nương, Quách viện chính bên cạnh quan sát.
Thấy Nguyên Đế bước , Hoàng hậu nương nương theo bản năng định dậy hành lễ với ông.
“Nương nương chớ cử động.” Chu thái y lên tiếng ngăn cản.
Nguyên Đế thấy lời của Chu thái y liền vội bước đến bên giường : “Hoàng hậu quên ? Trẫm từng , những lúc riêng tư thế nàng cần hành lễ với Trẫm.”
Hoàng hậu nương nương thầm nghĩ, quên, chẳng qua là ngoài ở đây nên mới giữ thể diện cho thôi.
“Tình hình của Hoàng hậu thế nào ?” Nguyên Đế về phía Quách viện chính.
Quách viện chính chắp tay bẩm báo: “Nhìn từ mạch tượng, tình hình t.h.a.i nhi trong bụng nương nương vẫn biến chuyển gì.”
Không biến chuyển đương nhiên cũng đồng nghĩa với việc hề lên, vẫn nguy hiểm khôn lường y như đó.
Lúc , Chu thái y châm cứu xong, dậy hướng về phía Nguyên Đế hành lễ.
Hệ thống đột nhiên lên tiếng, [Ký chủ, bộ châm pháp an t.h.a.i của Chu thái y tuyệt diệu thật đấy! Ừm... Cứ theo đà thì t.h.a.i nhi còn thể kiên trì cầm cự thêm hai ba ngày nữa.]
Những mặt thấy lời , trong mắt đều lóe lên một tia vui mừng kinh ngạc.
Chu thái y cũng mừng rỡ vô cùng, bộ châm pháp là do mới nghiền ngẫm nghiên cứu trong hai ngày nay, hôm nay là đầu tiên áp dụng châm cứu cho Hoàng hậu nương nương.
Giang Nguyệt Dạng liền sang Chu thái y, đ.á.n.h giá từ xuống một lượt tán thưởng: [Không ngờ vị Chu thái y trông tuổi tác còn trẻ như mà y thuật cao siêu đến thế.]
Nói đoạn, nàng dùng ánh mắt thương cảm sang Quách viện chính, [Sóng xô sóng , sóng c.h.ế.t gục bãi cát. Xem Quách viện chính sắp thoái vị nhường chức cho tài .]
Quách viện chính: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-244-song-sau-xo-song-truoc-song-truoc-chet-tren-bai-cat.html.]
Chu thái y:... Cầu xin Tiểu Giang đại nhân đừng hại mà!
Nguyên Đế như điều suy nghĩ, Quách viện chính cũng quả thực đến lúc nên lui về tĩnh tâm chuyên tâm nghiên cứu y thuật .
Nguyên Đế Chu thái y cất tiếng hỏi: “Chu thái y, ngươi thi triển châm pháp gì cho Hoàng hậu nương nương thế?”
“Khởi bẩm Bệ hạ, bộ châm pháp là do thần mới nghiền ngẫm tìm trong hai ngày gần đây, vẫn kịp đặt tên ạ.”
Giang Nguyệt Dạng lập tức “oa” lên một tiếng, [Chỉ dùng hai ngày mà nghĩ bộ châm pháp an t.h.a.i như , đây đúng là một thiên tài y học mà!]
Hệ thống tán đồng ừ một tiếng, [Quách viện chính già thật .]
Quách viện chính lộ vẻ mặt sốt ruột hoang mang, hai vị các hôm nay nhất quyết dồn chỗ c.h.ế.t mới lòng hả?
Bộ thấy Bệ hạ bắt đầu cân nhắc việc ở của ?
Miệng lưỡi hạ lưu tình một chút ?
Nguyên Đế thu hồi tầm mắt, sang Giang Nguyệt Dạng đang Quách viện chính âm thầm lắc đầu cảm thán, “Giang Nguyệt Dạng, ngươi qua bắt mạch cho Hoàng hậu xem .”
Giang Nguyệt Dạng ngẩn một chút, chậm chạp đáp lời: “Dạ.”
Nàng đến mặt Hoàng hậu nương nương xuống, đó vươn hai ngón tay giả vờ giả vịt bộ bắt mạch.
[Tiểu Qua.]
Hệ thống : [Vẫn gì đổi vì với . Tuy nhiên về phối hợp thêm châm pháp của Chu thái y thì thể chuyển biến hơn một chút.]
Lời dứt, Giang Nguyệt Dạng liền học vẹt theo: “Nương nương, bộ châm pháp an t.h.a.i của Chu thái y , t.h.a.i nhi trong bụng thêm một phần hy vọng sống sót .”
“Thật ?” Hoàng hậu nương nương vui mừng khôn xiết từ tận đáy lòng.
Giang Nguyệt Dạng chắc nịch gật đầu, “ nương nương cần mở rộng tâm can, đừng suy nghĩ lo âu quá nhiều, như sẽ cho t.h.a.i nhi ạ.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Hoàng hậu nương nương định thì dễ chứ mới khó, nhưng cuối cùng nàng vẫn khẽ gật đầu mỉm với Giang Nguyệt Dạng.
Sau đó, nàng chuyển dời ánh mắt sang Chu thái y, “Khoảng thời gian vất vả cho Chu thái y .”
“Nương nương quá lời , đây là bổn phận mà thần nên .”
lúc , Nguyên Đế liền qua cầu rút ván : “Được , Giang Nguyệt Dạng ngươi thể lui về đấy.”
Giang Nguyệt Dạng: “...”
Giang Nguyệt Dạng vô cùng bất mãn oán thán trong lòng, [Hừ! Bệ hạ cái đồ xa đúng là mặt dày vô liêm sỉ quá thể, lợi dụng xong là vứt bỏ ngay !]
Nguyên Đế: Đồ xa?
Hệ thống ha hả, [Chứ cô tưởng ông còn giữ cô ăn cơm chắc?]
Hoàng hậu nương nương vội mỉm xoa dịu cơn giận dữ ngầm , “Thượng Cô Cô, đến khố phòng của Bổn cung chọn vài món đồ trân quý mang thưởng cho Tiểu Giang đại nhân .”
Giang Nguyệt Dạng hai mắt liền sáng rực lên, [Vẫn là Hoàng hậu nương nương hào phóng hiểu chuyện, giống như Bệ hạ chẳng cái dáng vẻ con gì cả.]
[Tư khố của Hoàng đế chỉ chừng đó đồ đạc, ông hào phóng cũng nổi !]
Nghe thấy đoạn đối thoại , Nguyên Đế phục liền cất giọng: “Lý Phúc Toàn, đem cây Không Hầu trong tư khố của Trẫm ban thưởng cho nàng.”
Hệ thống ngạc nhiên kinh hãi, [U là trời, Hoàng đế thế mà nỡ đem cây Không Hầu thưởng cho cô luôn kìa!]
[Rất quý giá ?]
[Đến lúc ký chủ thấy ắt sẽ tự hiểu thôi.]
Giang Nguyệt Dạng hỏi thêm nữa, mà chắp tay hành lễ với Đế - Hậu: “Thần tạ ơn Bệ hạ và Nương nương ban thưởng.”
Sau khi Giang Nguyệt Dạng rời , Nguyên Đế những cây ngân châm Hoàng hậu nương nương hỏi: “Chu thái y, còn cần bao lâu nữa mới rút kim châm?”
“Khởi bẩm Bệ hạ, còn cần một khắc nữa ạ.”
Hoàng hậu nương nương hỏi: “Chàng định gặp đứa trẻ ?”
“Ừm.”
Cùng lúc đó ở một nơi khác, Phương Dự An chờ ở thiên điện của Hoa Thanh Điện một thời gian khá lâu .
Cuối cùng, thực sự kìm nữa đành lên tiếng hỏi Khổng Tế Tửu, dẫn đến đây.
“Tế Tửu đại nhân, học sinh đến gan mạo hỏi một câu, Tế Tửu đại nhân vì Bệ hạ triệu kiến học sinh ạ?”