Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 243: Phương Dự An Ở Lại
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một nén nhang trôi qua, các sĩ t.ử đồng loạt dừng bút, nhóm ba Giang Nguyệt Dạng xuống thu các bài thơ dâng lên.
Nguyên Đế cũng thèm , trực tiếp điểm danh một sĩ tử.
“Lê Thanh Hoan.”
Lê Thanh Hoan giật thót cả , khi lấy bình tĩnh liền vội vàng dậy vái chào, “Học sinh mặt.”
“Đọc bài thơ ngươi cho Trẫm xem nào.”
“Dạ.”
Lê Thanh Hoan định tâm thần, chậm rãi cất giọng ngâm nga:
“Thâm cung viện thẳm khóa hồng nhan,
Nữ chức ôm sâu mộng báo .
Trí lược mưu mô kém đấng,
Vì đời xã tắc hiến can tràng.”
Nguyên Đế xong liền nhếch môi , “Nói thử xem, bài thơ ngươi chủ yếu biểu đạt điều gì?”
“Bài thơ tên là “Nữ Quan Chí”, học sinh mượn bài thơ để chứng minh cho thế nhân thấy rằng, bậc nữ nhi chẳng hề thua kém đấng mày râu, phụ nữ cũng thể an bang định quốc!
Đồng thời, học sinh cũng mượn bài thơ để giành một cơ hội xứng đáng cho những nữ t.ử tài học trong thiên hạ!
Học sinh còn nắm chặt vận mệnh của chính trong tay, tự mở một con đường nhân sinh khác biệt cho bản !”
“Rất , Trẫm hy vọng những điều ngươi mong đều thể trở thành hiện thực.”
Lê Thanh Hoan cất cao giọng, dõng dạc : “Học sinh... nhất định phụ kỳ vọng ngày hôm nay của Bệ hạ!”
Nguyên Đế hài lòng gật đầu, đó đưa mắt về phía đứa con thất lạc bên ngoài của .
“Phương Dự An, ngươi cũng ngâm bài thơ của cho Trẫm thử xem.”
Phương Dự An gọi liền dậy, cung kính cẩn trọng cất giọng:
“Cung son thịnh thế tựa trùng khơi,
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nhi nữ hồng nhan chí ngút trời.
Tài sắc kinh kỳ kinh bốn bể,
Mưu tài trí tuệ vượt mày râu.”
Nguyên Đế Phương Dự An im lặng hồi lâu, thơ là thơ , nhưng thiếu một phần khí phách hào hùng khoáng đạt.
Ông mấy hài lòng.
Phương Dự An mím môi, tự cảm thấy bài thơ của đem vì với bài thơ của Lê Thanh Hoan thì phần quá mức khuôn phép, rập khuôn.
Nguyên Đế sang khác, “Ôn Cẩm Niên.”
Ôn Cẩm Niên dậy, lĩnh hội ý tứ liền ngâm bài thơ của :
“Hồng nhan cất bước chốn triều đường,
Tài nghệ phong mang rạng bốn phương.
Phò tá bên rồng an xã tắc,
Dệt nên trang sử sáng miên trường.”
Nghe xong, Nguyên Đế lớn tiếng khen ngợi: “Hay!”
Ha ha ha... Con rể tương lai của Trẫm quả nhiên tài năng xuất chúng, hề Trẫm mất mặt!
Giang Nguyệt Dạng Ôn Cẩm Niên, gật đầu tán thưởng, [Số của Trưởng công chúa thật đấy! Không chỉ ngậm thìa vàng sinh ở vạch đích, mà còn tìm một phu quân nhân phẩm tài học đều xuất chúng như Ôn tiểu công tử.]
[Số của ký chủ cũng . Vừa nhan sắc, tiền tài, quyền lực, và cả nhà hết mực cưng chiều, hơn nữa còn cả tên Lục Vân Đình cuồng yêu điên dại nữa.]
[Ha ha ha... Nói như thì những thứ sở hữu hình như còn nhiều hơn cả Trưởng công chúa nữa cơ đấy!]
Nguyên Đế: “...”
Mọi thầm gật đầu đồng tình, mạng của Tiểu Giang đại nhân đúng là còn hơn cả Trưởng công chúa, quả thực chính là con gái ruột của thiên đạo!
Nguyên Đế hắng giọng một cái sang Giang Tuần, “Giang Tuần, đem bài thơ của ngươi ngâm lên cho cùng xem.”
Giang Nguyệt Dạng âm thầm phấn khích, cuối cùng cũng đến lượt ca ca tỏa sáng !
Giang Tuần lập tức dậy, chất giọng trong trẻo êm tai tựa như dòng suối róc rách chảy tai :
“Cửa son khép chặt bóng xiêm y,
Nữ chức kiêu sa bước điện ngọc.
Áo biếc nhẹ lay xuân phất mặt,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-243-phuong-du-an-o-lai.html.]
Mày ngài thanh tú nguyệt nghiêng song.
Tài cao chẳng thẹn trang hào kiệt,
Chí lớn đua tài bậc trượng phu.
Phò tá minh quân an xã tắc,
Hồng nhan cũng định cõi biên cương.”
Bài thơ cất lên, tất cả mặt tại hiện trường đều tài hoa tuyệt luân của cho kinh diễm khôn cùng.
Trên mặt Giang Nguyệt Dạng tràn đầy vẻ kiêu hãnh và tự hào.
Nguyên Đế cũng kìm vỗ tay khen ngợi: “Tuyệt diệu! Bài thơ những từ ngữ hoa mỹ lộng lẫy, mà còn khắc họa hình tượng nữ quan một cách vô cùng sinh động, chí lớn bao la đều hiển hiện trọn vẹn trong từng câu chữ.”
“Tạ Bệ hạ quá khen!”
Trong lòng Nguyên Đế chút chua chát, lão già Giang Thừa Thụy kiếp rốt cuộc bao nhiêu việc thiện tích đức, mà kiếp mới sinh hai đứa con xuất sắc đến nhường chứ.
Sau đó, Nguyên Đế điểm danh thêm vài nữa ngâm thơ của , đều là những sĩ t.ử thứ hạng cao trong kỳ thi Hội.
Những sĩ t.ử thể bước chân tới điện thì thơ đều đến nỗi tệ, nhưng ai hơn ai kém thì vẫn khó để phân định.
Một khắc , kỳ thi Đình kết thúc, Nguyên Đế gọi Giang Nguyệt Dạng cùng rời khỏi Chu Tước Cung.
Lại bộ Thượng thư phát biểu lời kết: “Kết quả thi Đình sẽ công bố ba ngày nữa, đến lúc đó các vị thể đến cửa Cống Viện để xem bảng vàng.
Ngoài , Bệ hạ hy vọng khi kết quả thi Đình, các vị thể nhanh chóng đăng ký tham gia kỳ thi thuyên tuyển của Lại bộ để chính thức trở thành quan viên của triều đình Đại Hạ.”
“Chúng thần cẩn tuân thánh dụ của Bệ hạ!”
“Phương Dự An ở .”
Ở phía bên , Nguyên Đế dẫn Giang Nguyệt Dạng rảo bước về hướng hậu cung, Giang Nguyệt Dạng chẳng cần đoán cũng là thăm Hoàng hậu nương nương.
Giang Nguyệt Dạng định mở miệng quan tâm hỏi han tình hình Hoàng hậu nương nương thì Nguyên Đế từ tốn : “Bản quy chế thành lập “Giám Sát Ty” mà ngươi dâng lên, Trẫm và Tả tướng cùng các đại thần xem qua .”
“Kết quả thế nào ạ?” Giang Nguyệt Dạng hỏi.
“Tả tướng và đều nhất trí cho rằng, việc thành lập “Giám Sát Ty”...”
Nguyên Đế đến đây thì dừng một chút, Giang Nguyệt Dạng hồi hộp căng thẳng chờ đợi vế .
Nàng hy vọng Giám Sát Ty thể thành lập, mong Giám Sát Ty thành lập cho lắm, trong lòng một trận giằng xé nội tâm.
“Có thể tạm thời chọn vài châu phủ thí điểm thực hiện , nếu tệ nạn gì nghiêm trọng thì mới đẩy mạnh thực thi quốc.”
Giang Nguyệt Dạng ồ một tiếng, chút bất ngờ, nhưng dường như cũng trong dự liệu.
“Đợi khi việc đấy, Trẫm sẽ bổ nhiệm ngươi Giám Sát Ty Ty Chính, đồng thời chuẩn cho ngươi tự tuyển chọn quan viên thích hợp cho Giám Sát Ty. Giang Nguyệt Dạng...” Nguyên Đế gọi tên nàng một tiếng, “Đừng để Trẫm thất vọng.”
“Thần nhất định sẽ tận lực.” Giang Nguyệt Dạng bỗng nhiên nghĩ điều gì, “Bệ hạ, chức Giám Sát Ty Ty Chính phẩm cấp là mấy phẩm ạ?”
Nguyên Đế liếc mắt nàng một cái, hỏi: “Ngươi mấy phẩm?”
Giang Nguyệt Dạng lộ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, “Thần mấy phẩm cũng ạ?”
“Không .” Nguyên Đế trả lời vô cùng dứt khoát.
Giang Nguyệt Dạng: “...”
Giang Nguyệt Dạng vô cùng bất mãn hừ thầm trong lòng, [Không mà ông còn hỏi! Đùa giỡn đấy ?]
[Chính là đang trêu cô đấy!] Hệ thống hả hê nỗi đau của khác.
Thấy Giang Nguyệt Dạng chịu ấm ức tịt ngòi, tâm trạng Nguyên Đế vô cùng sảng khoái dễ chịu.
Ông hào phóng giải thích: “Giám Sát Ty địa vị tương đương với Tam Tỉnh Lục Bộ, Ty Chính thể sánh ngang với Thượng thư của một bộ, bởi quy định là Chánh tam phẩm.”
[A a a!] Giang Nguyệt Dạng kích động la hét thất thanh trong lòng.
Nguyên Đế dọa cho thót tim một cái, suýt chút nữa thì bước hụt chân.
[Tiểu Qua, lầm chứ? Ta ... bây giờ là đại quan tam phẩm ? Cùng cấp bậc với cha luôn á!]
Giọng hệ thống lười biếng nhắc nhở: [Ký chủ, cô hiện tại vẫn , cẩn thận vui quá hóa buồn đấy.]
[Không hết, nếu Ty Chính thì càng vui hơn! Không ngờ một con cá muối c.h.ế.t trôi như mà cũng ngày cá chép hóa rồng nhảy qua long môn nha!]
Hệ thống kéo dài giọng “ờ” một tiếng, [Ký chủ, từng thấy ai tự hình dung bản như cô đấy.]
[Thế chẳng mở mang tầm mắt cho ngươi , còn mau cảm ơn !]
Nguyên Đế:... Đây là chuyện đáng để tự hào lắm ?
Hệ thống xì một tiếng khinh bỉ.
Lại về phía bên , Lục Vân Đình cùng Hứa An bọn họ đang phi ngựa như bay con đường về kinh thành, Cổ Linh Nhi cũng cùng trong đoàn.
“Này Các vội vã đầu t.h.a.i đấy ? Chạy chậm một chút coi!”