Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 242: Điện Thí

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Công tử, ngài ngủ gần hai ngày một đêm .”

 

Lục Vân Đình bỗng nhớ điều gì, vội hỏi: “Tuyết Nhung Hoa ?”

 

“Ở đằng ạ.” Hứa An chỉ tay về phía một chiếc chậu ở đằng xa, “Cổ thần y Tuyết Nhung Hoa cần ngâm bằng nước của Hàn Băng Trì mới giữ , nước hồ đó tỏa hàn khí nặng. Hiện tại thể ngài nhiễm lạnh nên thuộc hạ mới để xa một chút.”

 

Lục Vân Đình xốc chăn định dậy, Hứa An vội vàng đưa tay đỡ .

 

Hai đến bên chỗ Tuyết Nhung Hoa, trong chậu đang im lìm bảy nhánh Tuyết Nhung Hoa vẫn giữ nguyên vẻ tươi tắn như lúc ban đầu.

 

Hắn hái mười nhánh, thiếu mất ba nhánh.

 

Hứa An hiểu ý liền giải thích: “Cổ thần y lấy ba nhánh ạ.”

 

Lục Vân Đình khẽ ừ một tiếng, “Ngươi mời Cổ thần y qua đây một chuyến.”

 

Hứa An định cất tiếng thì lưng vang lên một giọng sang sảng, tràn đầy khí lực.

 

“Không cần mời , lão phu tới đây.”

 

Lúc Lục Vân Đình tỉnh , của Dược Linh Cốc luôn canh giữ ngoài cửa lập tức báo cho ông .

 

Cổ thần y đưa chiếc hộp gỗ trong tay cho , “Bên trong là “Linh Tê Hoàn” mà ngươi .”

 

Lục Vân Đình nhận lấy hộp mở , thấy bên trong ba viên “Linh Tê Hoàn”, khỏi nghi hoặc Cổ thần y.

 

“Viên thừa coi như là lễ vật lão phu cảm tạ ngươi thu nhận cái thằng nhóc Cổ Lan hỗn trướng đó.”

 

“Vậy thì tại hạ xin khách khí.” Lục Vân Đình khép nắp hộp , “Hứa An, thu dọn hành lý, lập tức...”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Với tình trạng cơ thể hiện tại của ngươi, nếu mạo hiểm tiến Tịch Uyên Cốc thì chắc chắn là cửu t.ử nhất sinh.” Cổ thần y vẻ mặt nghiêm nghị cắt ngang lời .

 

Nghe , Hứa An cũng vội khuyên can: “Công tử, là chúng nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thêm hai ngày nữa ?”

 

“Ý là lập tức hồi kinh.” Lục Vân Đình Cổ thần y giải thích, “Tịch Uyên Cốc độc vật hoành hành, tại hạ vẫn cần chuẩn thêm một thứ.

 

Nếu như Cổ thần y thể cung cấp t.h.u.ố.c giải độc cho tại hạ, tại hạ ngược lập tức hái “Huyễn Tâm Thảo” về ngay bây giờ, nhưng Cổ thần y chắc hẳn là sẽ cung cấp nhỉ.”

 

Cổ thần y khẽ một tiếng, “Ngươi rõ quá nhỉ?”

 

“Vậy...”

 

“Dược Linh Cốc của lão phu là tiệm t.h.u.ố.c nhà ngươi, t.h.u.ố.c phòng độc thì tự về nhà mà lấy.”

 

Nói xong, Cổ thần y thèm thuồng về phía mấy nhánh Tuyết Nhung Hoa trong chậu.

 

“Tiểu tử, ngươi chẳng hiểu gì về y thuật, là nhường mấy nhánh Tuyết Nhung Hoa đó cho lão phu ? Ngươi bao nhiêu bạc cứ việc thẳng.”

 

Lục Vân Đình khẽ lắc đầu, “Tuyết Nhung Hoa thế gian hiếm , sinh trưởng vô cùng kiều diễm. Nàng thích những thứ mới lạ đẽ, tại hạ mang về tặng cho nàng.”

 

Cổ thần y bĩu môi, “Lão phu bây giờ thật sự tò mò vị cô nương trông như thế nào, mà khiến một kẻ như ngươi lúc nào cũng nhung nhớ nguôi.”

 

Lục Vân Đình chỉ mỉm đáp.

 

Hứa An nhân cơ hội liền : “Cổ thần y tò mò về Giang cô nương như , là theo chúng cùng hồi kinh ?”

 

Cổ thần y mắt lóe lên một tia sáng, trong lòng bắt đầu cân nhắc.

 

Hứa An thấy ông vẻ động lòng, liền tiếp tục thêm dầu lửa: “Giang cô nương chính là nữ quan duy nhất của Đại Hạ chúng đấy! Hơn nữa, nàng còn ẩn chứa một bí mật động trời, tại hạ cam đoan Cổ thần y chuyến tuyệt đối sẽ uổng phí công sức .”

 

“Ồ?” Cổ thần y đầy hứng thú hai , “Lão phu sẽ suy nghĩ xem .”

 

“A” Mặt Hứa An lập tức xìu xuống, “Chỉ là suy nghĩ thôi ạ?”

 

“Tiểu tử, đừng tưởng lão phu tống tâm tư của ngươi.” Vừa ông , chắp tay lưng cất bước ngoài, “Nhắn giùm lão phu tới thằng nhóc thối tha một câu, chơi bời lêu lổng đủ thì cút xéo về đây cho lão phu, bằng lão phu sẽ coi như nó phản bội sư môn.”

 

Bên phía kinh thành, tại Chu Tước Cung, hai trăm sĩ t.ử vượt qua kỳ thi Hội đang tề tựu đông đủ.

 

Nguyên Đế ngay ngắn ngai vàng, Giang Nguyệt Dạng, Khổng Tế Tửu cùng Lại bộ Thượng thư ba phía các sĩ tử.

 

Nguyên Đế quét mắt một vòng thản nhiên mở lời: “Các vị thể tới bước đường , đều là những bậc học thức uyên bác.

 

Vì lẽ đó, kỳ thi Đình hôm nay, Trẫm chỉ hai đề bài, để xem các vị liệu thể khiến Trẫm hài lòng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-242-dien-thi.html.]

 

“Học sinh nhất định sẽ dốc hết lực, để Bệ hạ thất vọng.”

 

Nguyên Đế: “Các vị cho rõ, đề thứ nhất chính là: Muốn khiến quan trong sạch như băng sương, thói đời quên sự tham lam ti tiện, nhà nhà đủ, lễ nhạc vẹn , trường học hưng thịnh, nông tang thi đua khuyến khích;

 

Đạo tướng giỏi cốt ở chỗ cần bày trận, bậc thượng tướng lấy việc phá mưu đầu; đợi can qua dấy khởi, quét sạch mối họa nơi triều đình;

 

Không nhọc công vận chuyển lương thảo, dẹp yên bụi trần ải bắc dài lâu, lợi cho nước, yên cõi bờ, Trẫm mong diệu kế an bang. Hãy trình bày rõ yếu chỉ trị quốc, Trẫm sẽ đích ngự lãm.”

 

Lời dứt, thể sĩ t.ử khi suy ngẫm giây lát liền hạ bút câu trả lời lên giấy. Trong thoáng chốc, khắp cả đại điện chỉ còn âm thanh sột soạt của ngòi bút lướt mặt giấy.

 

Giang Nguyệt Dạng sang vài gương mặt quen thuộc, ca ca cùng Phương Dự An bọn họ thể trả lời khiến Bệ hạ hài lòng .

 

Nguyên Đế cũng kìm về phía Phương Dự An, học thức của đứa trẻ chỉ xếp Thái tử, sẽ đối đáp ?

 

Tiếp đó, ông sang Giang Tuần, cả Khổng Tế Tửu lẫn Lại bộ Thượng thư hết lời khen ngợi.

 

Tên lão già Giang Thừa Thụy thế , sinh hai đứa con đều chẳng hạng phàm phu tục tử.

 

Giang Nguyệt Dạng sở hữu dung mạo hồng nhan họa thủy thì gì, chẳng ngờ tên Giang Tuần cũng mang tướng mạo tựa như trích tiên hạ phàm.

 

Ừm... Thất công chúa của Trẫm hình như cũng sắp đến tuổi cập kê thì .

 

Cuối cùng, ánh mắt Hoàng đế dừng Lê Thanh Hoan.

 

Công cuộc cải cách cho nữ t.ử quan thể chính thức đẩy mạnh thực thi , phụ thuộc việc nàng thể thể hiện xuất sắc đến mức nào trong kỳ thi Đình .

 

Hai khắc , thời gian bài của câu hỏi hết. Bất kể trả lời xong , bọn họ đều buộc dừng bút.

 

Ba Giang Nguyệt Dạng bước xuống thu bài, chẳng mấy chốc, hai trăm bài thi dâng lên mặt Nguyên Đế.

 

Lúc thu bài, Giang Nguyệt Dạng thấy mỗi sĩ t.ử đều kín bài của , cá biệt còn dài đến mấy trang giấy.

 

Chữ tuy nhiều, nhưng Giang Nguyệt Dạng cảm thấy nhiều lời sáo rỗng vô ích.

 

Nguyên Đế rũ mắt liếc ba bài thi đặt cùng, đưa tay rút lấy một bài trong đó, đó chính là bài của Phương Dự An.

 

Ông xem cất lời: “Đề bài thứ hai, mời các vị trong vòng một nén nhang lấy chủ đề “Nữ quan” một bài thơ.”

 

Theo giọng của Nguyên Đế vang lên, một thái giám bưng lư hương đặt ở nơi mà tất cả đều thể thấy.

 

“Bắt đầu .”

 

Cây nhang châm lửa, các sĩ t.ử suy nghĩ một lúc, thử hạ bút thơ, nhưng mới hai chữ vò nát giấy thành một cục.

 

Khổng Tế Tửu và Lại bộ Thượng thư về phía những sĩ t.ử mà coi trọng, vẻ mặt chút biểu cảm, chẳng rõ trong lòng đang toan tính điều gì.

 

Giang Nguyệt Dạng cũng sang ca ca nhà , phát hiện lúc vẫn hạ bút. Thế nhưng nàng một chút cũng hoảng hốt, một bài thơ tuyệt đối thể khó ca ca.

 

Bệ hạ hôm nay lấy đề tài “Nữ quan” để khảo hạch đám sĩ t.ử , xem suy đoán đó của nàng sai chút nào.

 

Bệ hạ sắc phong cho nàng quan, chính là để dọn đường thúc đẩy chế độ nữ quan!

 

[Tiểu Qua, hôm nay rốt cuộc cũng thể khẳng định chắc chắn !]

 

[Hửm?] Hệ thống phát âm thanh nghi hoặc, [Ký chủ khẳng định điều gì cơ?]

 

[Khẳng định lý do vì Bệ hạ nổi cơn hâm dở phong quan .] Giang Nguyệt Dạng vẻ mặt vô cùng chắc nịch, [Ông chính là thúc đẩy chế độ nữ quan, chiêu mộ hiền tài rộng khắp!]

 

Hệ thống: [...]

 

Nguyên Đế: “...”

 

Mọi : “...”

 

Một lát , Giang Nguyệt Dạng mở miệng, [Tiểu Qua, ngươi gì thế? Ta đúng ?]

 

[... .]

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng hớn hở : [Không ngờ Bệ hạ thì vẻ chẳng màng chính sự, nhưng thực chất xa trông rộng ghê cơ! Trước đúng là trách lầm ông .]

 

Nguyên Đế toát mồ hôi hột.

 

 

Loading...