Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 24: Song Sinh Tử

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:57:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai xoay ngoài, phía ngừng truyền đến tiếng của phụ nữ, lời câu chẳng ăn nhập câu , khiến chẳng thể nào hiểu nổi.

 

Tần Thời trả chìa khóa cho ngục , dẫn Giang Nguyệt Dạng ngoài.

 

Hai tên ngục bóng lưng khuất khúc quanh, nhịn mà buôn chuyện: “Cô nương trông thật là xinh , ngươi là ai ?”

 

“Không , nhưng khẳng định là quý nữ nhà quyền quý .”

 

“Haizz Lời đồn bên ngoài đang truyền ầm ĩ cả lên, đại nhân nhà chúng trông như việc gì thế nhỉ?”

 

“Ngươi bảo chuyện đó thật ?”

 

“Tám chín phần mười .”

 

“Thế thấy đại nhân từ hôn?”

 

“Ta ? Gia đình như đại nhân đây, hôn sự một khi định thì từ là từ ngay.”

 

“Đại nhân thật đáng thương, còn thành cắm sừng đội nón xanh .”

 

Tần Thời hề hai tên ngục thương hại một phen, khi dẫn Giang Nguyệt Dạng về theo đường cũ, dừng bước cửa một gian phòng.

 

“Giang cô nương, trong lấy một ít tài liệu.”

 

Giang Nguyệt Dạng theo bản năng liếc tấm biển treo cửa —— Phòng lưu trữ hồ sơ.

 

“Ồ... Được. Ngài lấy .”

 

Tần Thời: “...”

 

Giang cô nương chẳng lòng hiếu kỳ lớn ? Sao lúc chủ động đề nghị cùng chứ?

 

Thấy Tần Thời nguyên tại chỗ nhúc nhích, Giang Nguyệt Dạng cất giọng thắc mắc: “Ơ kìa... Ngài lấy tài liệu ? Sao còn ?”

 

“Tài liệu cần lấy nhiều.”

 

“Không , thể tự về.”

 

Tần Thời thôi.

 

Giang Nguyệt Dạng dáng vẻ xoắn xuýt ngập ngừng của , bỗng nhiên nghĩ điều gì đó, chắc chắn hỏi: “Ngài là giúp ngài ?”

 

Tần Thời lập tức gật đầu lia lịa.

 

“Muốn giúp thì cứ thẳng , cần ngại ngùng . Chỉ là, nơi như thế thể trong ?”

 

Trong tình huống bình thường, thuộc Đại Lý Tự thì tùy tiện bước .

 

chẳng đang mưu tính khác , nghĩ thì các vị đại nhân cấp cũng sẽ trách phạt gì.

 

“Không , thứ cần lấy đều là những vụ án thông thường thôi.”

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu, hề hoài nghi.

 

Tần Thời , Giang Nguyệt Dạng theo sát phía bước qua ngưỡng cửa.

 

Phòng lưu trữ hồ sơ của Đại Lý Tự cũng tương tự như thư viện , từng dãy giá sách xếp ngay ngắn chỉnh tề, bên phân loại sắp xếp theo thời gian và loại hình vụ án, khiến là hiểu ngay.

 

Tần Thời dẫn Giang Nguyệt Dạng thẳng bên trong, càng sâu trong thì lớp bụi bám giá gỗ càng dày, thể thấy nơi thường xuyên quét dọn.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy Tần Thời lấy một xấp quyển tông từ giá dán nhãn “Án tồn đọng”, bên phủ một lớp bụi mỏng.

 

Tần Thời chẳng câu nệ tiểu tiết dùng ống tay áo lau lau một lượt, đó đưa tay về phía giá sách.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy cảm thấy thể giương mắt , thế là cũng đưa tay về phía giá sách.

 

Tần Thời ngăn .

 

“Bên nhiều bụi lắm, nàng đừng đụng , bẩn đấy.”

 

Giang Nguyệt Dạng: “... chẳng ngài giúp đỡ ?”

 

Tần Thời tức khắc chút quẫn bách, vội vàng giả vờ trấn tĩnh chữa cháy: “Ta ngờ là nó bẩn như thế .”

 

“Không mà, bẩn thì rửa .”

 

Giang Nguyệt Dạng một nữa đưa tay về phía giá gỗ, nhưng vẫn Tần Thời ngăn cản.

 

Hắn đem tập quyển tông tay lau lau , khi xác định sạch sẽ mới đưa cho Giang Nguyệt Dạng, “Nàng cầm cái .”

 

Giang Nguyệt Dạng theo bản năng đón lấy, đồng thời cảm thấy Tần Thời cũng khá quan tâm chăm sóc khác đấy chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-24-song-sinh-tu.html.]

 

Tiếp đó, Tần Thời lấy thêm một xấp quyển tông nữa bảo là đủ .

 

Sau đó, hai ôm quyển tông một một ngoài.

 

Giang Nguyệt Dạng cúi đầu năm sáu cuốn quyển tông tay , ngước mắt mấy cuốn quyển tông tay Tần Thời, khẽ nhíu mày.

 

[Tiểu Qua, mi bảo Tần Thời sức khỏe ?]

 

[Hửm?]

 

[Bằng mấy cuốn quyển tông cũng cầm nổi, còn bắt giúp đỡ thế ?]

 

Tần Thời “sức khỏe thấy lời thì chân trái vấp chân suýt chút nữa ngã nhào, trong đời cuối cùng cũng nếm trải cảm giác chột là thế nào .

 

Hai ôm đống quyển tông nhanh trở phòng việc của Tần Thời, nhưng thấy bóng dáng Giang Thượng thư .

 

Giang Nguyệt Dạng đặt quyển tông xuống hỏi: “Cha ?”

 

“Đại nhân y phục ạ.” Thanh Chi trả lời.

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu “ồ” một tiếng, đó tìm một chỗ xuống đợi cha .

 

Thôi Nguyên rót cho nàng một chén .

 

Tần Thời nghĩ ngợi một lát, cầm lấy một cuốn quyển tông xuống chiếc ghế bên cạnh nàng, đồng thời mở quyển tông lật xem ngay mặt nàng.

 

Giang Nguyệt Dạng theo bản năng sang, đó liền thấy bên ghi chép: “Năm Đại Hạ thứ hai mươi, Trương viên ngoại c.h.ế.t tại nhà riêng. Ngỗ tác nghiệm thi phát hiện Trương viên ngoại ngoài vết lằn siết cổ thì vết thương nào khác, cũng dấu vết giãy giụa, nghi ngờ là treo cổ tự vẫn...”

 

Nàng tò mò hỏi: “Những thứ là các vụ án gì ?”

 

Nghe thấy lời , Tần Thời kìm nỗi phấn khích trong lòng, tới tới , cuối cùng cũng phát triển theo đúng kế hoạch của .

 

Hắn bất động thanh sắc trả lời: “Những thứ đều là các vụ án cũ tồn đọng nhiều năm, tức là những vụ án vẫn phá.”

 

“Cho nên bây giờ ngài tìm những quyển tông lật điều tra các vụ án ?”

 

Tần Thời gật đầu, “Có dự định , nhưng những vụ án đều trôi qua lâu , tìm hung thủ là vô cùng khó khăn.”

 

Lúc , hệ thống lên tiếng: [Ký chủ, một quả dưa lớn cô hóng ?]

 

[Dưa lớn gì thế?]

 

Thôi Nguyên đang lén lút quan sát Giang Nguyệt Dạng tức khắc trừng đến hai mắt, nhưng thấy đại nhân nhà khó nén nổi vẻ kích động, liền tạm thời đè nén nỗi nghi hoặc trong lòng xuống.

 

Hệ thống : [Chính là vụ án mà Tần Thời đang xem kìa, c.h.ế.t thực căn bản là Trương viên ngoại.]

 

[Cái gì?] Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc , [Vậy c.h.ế.t là ai?]

 

[Là song sinh của Trương viên ngoại.]

 

Trong mắt Tần Thời xẹt qua một tia kinh ngạc, đây từng xem qua quyển tông của Trương viên ngoại, bên ghi chú việc Trương viên ngoại còn .

 

Hệ thống tiếp tục : [Ở quê nhà của Trương viên ngoại quan niệm con sinh đôi là điềm gở bất tường, vì sinh đôi thường chỉ giữ một đứa để sống tiếp. cha Trương viên ngoại nỡ bỏ con, liền lén lút giữ nuôi dưỡng.

 

Dần dần, hai em đều khôn lớn. Chỉ là một phong quang rực rỡ, còn một thì chỉ thể sống trong bóng tối thấy ánh mặt trời.

 

Trời phong vân bất trắc, cha Trương viên ngoại lượt qua đời, khi lâm chung dặn dò Trương viên ngoại chăm sóc cho .

 

Trương viên ngoại đầu óc kinh doanh, chẳng mấy chốc gầy dựng một cơ ngơi sản nghiệp, định cư tại kinh thành, cũng luôn ông nuôi giấu trong mật thất. Trương viên ngoại rạng rỡ phong quang , một bí mật ai .]

 

[Bí mật gì thế?]

 

Giang Nguyệt Dạng cảm thấy hệ thống kể những chuyện , chẳng khác nào đang từng câu chuyện ly kỳ .

 

Nàng cực kỳ thích , đặc biệt là loại chút màu sắc trinh thám huyền bí như thế .

 

Trước đây, nàng hạn chế ở trong phủ, dưa là mấy chuyện lông gà vỏ tỏi vụn vặt.

 

Không ai đó ở ngoài phố ch.ó đuổi c.ắ.n rách cả quần, thì cũng là các ma ma tụ tập buôn dưa lê rụng cả răng.

 

Rất buồn , nhưng đủ kích thích.

 

Hệ thống tiếp tục : [Trương viên ngoại phương diện .]

 

Tần Thời lập tức nhanh chóng lật xem quyển tông, bên rõ ràng ghi chép Trương viên ngoại từng hai đứa con, thể là phương diện chứ?

 

Không đúng, Giang cô nương còn cập kê mà đúng ?

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Hắn tức khắc chút hối hận, khéo chọn trúng cái vụ án loại cơ chứ!

 

 

Loading...