Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 237: Giang Nguyệt Dạng, Hình Như Cô Có Bệnh

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Công tử, vết thương của ngài còn lành, thuộc hạ xin ngài xuống hái Tuyết Nhung Hoa.” Hứa An bắt đầu cởi áo.

 

Lục Vân Đình nửa khép rèm mi mặt hồ đang bốc lên từng làn hàn khí, giọng điệu nhàn nhạt: “Ta từng với ngươi, trong bất kỳ tình huống nào cũng hy sinh vô ích, hành động đó ngu xuẩn.”

 

Hứa An mím môi, ánh mắt kiên định chằm chằm Lục Vân Đình : “Ở chỗ thuộc hạ, vì công t.ử mà dâng hiến tính mạng thì trong bất kỳ tình huống nào cũng là hy sinh vô ích.”

 

Nghe thấy những lời , Cổ Linh Nhi khỏi đưa mắt Hứa An thật sâu.

 

Quả thật là trung thành tuyệt đối nha!

 

Hèn chi ngày hôm đó ở bên vách núi lóc t.h.ả.m thiết c.h.ế.t sống , chẳng khác nào c.h.ế.t cả tộc thế .

 

Lục Vân Đình trầm ngâm giây lát nâng mí mắt buông hai chữ: “Lui xuống.”

 

“Công...”

 

“Ta hứa với nàng sẽ bình an vô sự trở về.” Lục Vân Đình khẽ cắt lời , “Thì sẽ nuốt lời.”

 

Hứa An nhíu mày im lặng một lát, đó từ từ nhường chỗ, nhưng cũng quên nhắc nhở:

 

“Công tử, bên cạnh Giang cô nương ít theo đuổi ưu tú , ngài mà thiếu tay thiếu chân là chỗ nào “ ” thì thể cô sẽ bỏ rơi ngài đấy.”

 

Lục Vân Đình: “...”

 

Mặt Cổ Linh Nhi đỏ bừng, hai chữ “ là cái nghĩa mà đang nghĩ ?

 

Hay là do đầu óc nghĩ lệch lạc ?

 

Ánh mắt Lục Vân Đình đầy vẻ cảnh cáo: “Còn dám lấy nàng mấy lời nữa, khiến ngươi “ ” luôn đấy!”

 

“Vậy công t.ử nhất định sống sót trở về đấy, nếu thuộc hạ chẳng quản nổi cái miệng .”

 

Lục Vân Đình khẽ nhếch khóe môi khó ai nhận , tiếp đó cởi ngoại bào và giày tất.

 

Sau khi buộc dây thừng và uống viên t.h.u.ố.c do Cổ Linh Nhi đưa, liền thò một chân xuống Hàn Băng Trì.

 

Vừa chạm nước hồ, Lục Vân Đình cảm nhận một luồng lạnh lẽo thấu xương quét qua , dòng m.á.u đang lưu thông dường như cũng dần dần đông cứng .

 

Hắn vận chuyển nội lực chống cái lạnh, ngay đó bước chân thứ hai trong hồ, từng bước từng bước về phía tâm hồ.

 

Càng tiến gần về phía trung tâm, mực nước càng sâu, hàn khí càng thêm buốt giá. Sắc mặt Lục Vân Đình trắng bệch, hai chân dần mất tri giác.

 

Tuyết Nhung Hoa, nhất định lấy !

 

Ý nghĩ dấy lên, Lục Vân Đình liền lặn thẳng xuống nước, bóng dáng chìm nghỉm làn nước sâu.

 

Hứa An bờ nắm chặt nắm đ.ấ.m căng thẳng theo, công t.ử ngài nhất định sống sót trở lên đấy!

 

Cổ Linh Nhi ánh mắt thâm trầm mặt nước dập dềnh gợn sóng, mạch tượng của Lục Vân Đình khác với thường, nhưng liệu thể sống sót trở lên vẫn còn là một ẩn .

 

Dưới đáy Hàn Băng Trì, Lục Vân Đình dựa chấp niệm tìm kẻ thù g.i.ế.c cha và lời hứa với Giang Nguyệt Dạng mà từng chút từng chút lặn sâu xuống đáy hồ.

 

Thế nhưng, càng xuống sâu nước càng lạnh ngắt, tay chân bắt đầu theo sai khiến, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ.

 

, ký ức của nhiều năm từ từ hiện về trong tâm trí .

 

Năm đó, mười tuổi.

 

Ngày hôm đó là Tết Thượng Nguyên, cũng là đêm khi phụng chỉ lên đường tới biên cảnh trấn thủ biên cương.

 

Trước lúc khởi hành, đến phần mộ của cha để bái biệt, ngờ một toán hắc y nhân truy sát.

 

Toán áo đen khi g.i.ế.c sạch những bên cạnh thì bắt cóc , dường như dùng để khống chế Lục Gia Quân.

 

Chỉ là, trong đám hắc y nhân một kẻ hận cha đến tận xương tủy. Cho nên, khi thủ lĩnh hắc y nhân tạm thời ý định g.i.ế.c , kẻ đó lén lút đưa .

 

Kẻ áo đen treo lên đống lửa nướng rát, ném xuống hồ nước lạnh giá tựa như Hàn Băng Trì mà ngâm, cứ thế lặp lặp hành hạ suốt mấy canh giờ liền.

 

Cuối cùng, khi sự trả thù thỏa mãn, tên hắc y nhân dìm xuống tận đáy hồ.

 

Có lẽ là ông trời thương tình, may mắn sống sót bơi lên bờ.

 

Hắn lảo đảo chạy trốn khỏi nơi đó, cuối cùng ngất lịm trong một căn nhà hoang ở.

 

Hắn mê man bao lâu, chỉ nhớ rõ một giọng mềm mại non nớt vang vọng bên tai.

 

“Tiểu ca ca... Tiểu ca ca... tỉnh .”

 

Lục Vân Đình bỗng mở trừng mắt, ý thức trong nháy mắt kéo về, thể c.h.ế.t ở chỗ !

 

Nàng vẫn đang đợi trở về!

 

Phát hiện bản đang kéo lên bờ, Lục Vân Đình giật giật dây thừng hiệu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-237-giang-nguyet-dang-hinh-nhu-co-co-benh.html.]

 

Sau đó, giơ ngón tay điểm hai cái lên nhanh chóng lặn xuống đáy hồ.

 

Chẳng mấy chốc, thấy những đóa Tuyết Nhung Hoa trắng muốt như tuyết.

 

Trông thấy đáy hồ mọc thành từng mảng Tuyết Nhung Hoa ngút ngàn, bất giác nghĩ ngay đến Giang Nguyệt Dạng.

 

Đáy hồ là cát mịn, Lục Vân Đình túm lấy phần rễ của đóa Tuyết Nhung Hoa, nhẹ nhàng nhổ một cái là nhổ lên.

 

Dưới đáy hồ tiện ở lâu, hái vài cây Tuyết Nhung Hoa xong liền nhanh chóng bơi ngược lên .

 

“Sao công t.ử vẫn lên nữa?” Hứa An vô cùng bất an.

 

Cổ Linh Nhi nét mặt nặng nề: “Không là xảy chuyện đấy chứ?”

 

lúc , mặt nước gợn lên từng vòng sóng biếc, Lục Vân Đình phá nước xông lên, trong tay nắm chặt lấy Tuyết Nhung Hoa.

 

Hứa An mừng đến phát gào đến: “Công tử, ngài thật là quá !”

 

Lục Vân Đình khi lên bờ thì cả lảo đảo như sắp ngã, trông vô cùng suy nhược.

 

“Cổ cô nương, cô mau xem cho công t.ử nhà với!”

 

Cổ Linh Nhi vội bắt mạch cho : “Không , tổn thương đến tạng phủ, uống t.h.u.ố.c mấy ngày là khỏi thôi.”

 

Dứt lời, Lục Vân Đình ngất lịm .

 

“Công tử!” Hứa An kinh hãi kêu lên.

 

“Mau cõng về , hiện tại cần giữ ấm.”

 

Lại về phía kinh thành, buổi thiết triều mới kết thúc.

 

Giang Nguyệt Dạng vẻ mặt khó coi bước khỏi Thái Hòa Điện, lúc nãy mí mắt cứ giật liên hồi, nàng bất giác cảm thấy Lục Vân Đình xảy chuyện .

 

Người thường bảo mắt trái giật thì tài lộc, mắt giật thì gặp tai ương, nhất định bình an đấy nhé!

 

Giang Thượng thư khi lui trông thấy con gái nhà mặt mày tái nhợt, vô cùng lo lắng đuổi theo.

 

“Dạng Dạng, con thấy trong khỏe ?”

 

Giang Nguyệt Dạng lắc đầu: “Cha, con .”

 

“Con thế giống chỗ nào chứ.” Giang Thượng thư nắm lấy tay nàng, “Đi, cha dẫn con đến Thái Y Viện tìm thái y khám xem.”

 

Các quan viên xung quanh thấy bèn bước tới thăm hỏi: “Tiểu Giang đại nhân chú ý giữ gìn sức khỏe đấy nhé.”

 

đúng , đừng giấu bệnh sợ thầy.”

 

Mấy Thái t.ử và Tam hoàng t.ử thấy động tĩnh cũng rảo bước tới, thấy một gương mặt phần nhợt nhạt.

 

“Giang Nguyệt Dạng, hình như cô bệnh.” Tam hoàng t.ử chẳng chút nghĩ ngợi buột miệng .

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

“Tam , chú ý lời ăn tiếng !” Thái t.ử khẽ quát.

 

Phản ứng câu của chỗ dễ gây hiểu lầm, Tam hoàng t.ử ngượng ngùng xòa với Giang Nguyệt Dạng: “Có sốt ?”

 

Y theo thói quen đưa tay thử nhiệt độ trán Giang Nguyệt Dạng, nhưng Giang Thượng thư kịp thời giữ chặt cánh tay .

 

“Tam điện hạ.”

 

Tam hoàng t.ử ngượng ngùng rụt tay về, dám thêm hành động nào nữa.

 

Sau đó, Giang Thượng thư mặc kệ Giang Nguyệt Dạng phản đối, kéo nàng về hướng Thái Y Viện.

 

“Cha, con thật sự việc gì mà.”

 

“Cha thấy con việc đấy.”

 

“Con thật sự , cơ thể của chính chẳng lẽ con còn ?”

 

“Có chuyện xem thái y xong là , con tính.”

 

Trong lúc chuyện, Giang Thượng thư trông thấy một thái y xách theo hòm t.h.u.ố.c đang ở phía .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Ông vội gọi lớn: “Vị thái y phía xin dừng bước.”

 

Vị thái y tiếng liền đầu .

 

Hệ thống: [Ký chủ, tên thái y gì đó đúng lắm.]

 

 

Loading...