Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 235: Lại Là Ta?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến bữa tối, Giang Nguyệt Dạng thuận lợi ăn món sườn cừu nướng và thịt heo xào chua ngọt quả dứa mà nàng hằng mong nhớ.
Hơn nữa, món thịt xào chua ngọt tối nay thành công.
Vốn dĩ tối nay hai món , là Giang Thượng thư cố ý sai xuống trù phòng bảo đầu bếp thêm.
Ông còn bảo họ hai phần thịt chua ngọt, một phần cho con gái, một phần của , ai cũng cướp của ai.
Hai cha con đều thích đồ ăn vị ngọt và cay cay, món thịt sốt chua ngọt quả thực vô cùng hợp khẩu vị của họ.
Ăn uống say xong xuôi, Giang Nguyệt Dạng bảo Thanh Minh gửi cho Dạ Vô Hấn một phong thư.
Không vướng bận việc gì mà Dạ Vô Hấn mãi vẫn qua.
Mãi đến khi nàng chuẩn ngủ, Dạ Vô Hấn mới xuất hiện nóc nhà Lãm Nguyệt Các.
Sau đó, ánh mắt sắc bén như d.a.o của Thanh Minh, y tung nhảy xuống.
Dạ Vô Hấn nghênh ngang bước phòng Giang Nguyệt Dạng ngay mặt Thanh Minh, còn tự nhiên tự rót cho một chén .
Giang Nguyệt Dạng quần áo chỉnh tề từ nội thất bước , trông thấy y đang vắt chân chữ ngũ ghế, trừng mắt với Thanh Minh.
“Ngươi gọi tới việc gì?” Dạ Vô Hấn mở lời .
Trời muộn, Giang Nguyệt Dạng cũng nhảm, trực tiếp lấy một chiếc nhẫn đưa cho y.
“Nhẫn gian.”
Dạ Vô Hấn “vèo” một cái bật dậy, “vèo” một cái lao qua, cuối cùng “vèo” một cái chộp lấy nhẫn gian, mắt sáng rực đầy ngạc nhiên lẫn vui mừng: “Cho ?”
“Ách... Ta nghĩ mỗi đều đích ngoài mua sắm thì tiện lắm, để thứ cho ngươi sẽ tiện hơn.”
Dạ Vô Hấn lập tức lộ vẻ mặt thất vọng: “Cho nên tặng ?”
“Thứ đắt đỏ ngoài sức tưởng tượng của ngươi đấy. Tặng thì cửa , ngươi bỏ tiền thì thể mua giúp một cái.”
“Bao nhiêu?”
Giang Nguyệt Dạng giơ lên ba ngón tay.
“Ba mươi vạn?”
Giang Nguyệt Dạng lắc đầu: “Đoán mạnh dạn lên!”
“Ba... ngàn vạn?”
Thấy nàng gì, Dạ Vô Hấn nuốt nước bọt: “Ba trăm triệu?”
“Chuẩn .”
Dạ Vô Hấn nhíu mày: “Sao mà đắt thế?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Bản món đồ chỉ ba vạn thôi, nhưng trả thêm thuế công nghệ.”
“Hố quá thể.”
Giang Nguyệt Dạng nhướng mày với y: “Sao nào, mua ?”
Dạ Vô Hấn ngẫm nghĩ một lát hì hì: “Thôi bỏ , chẳng thứ của ngươi tạm thời để ở chỗ ? Cho mượn dùng ké .”
“Được thôi.”
Nghe , Dạ Vô Hấn lập tức đeo nhẫn ngón tay.
Sau đó, ý niệm y động là thấy cảnh tượng bên trong nhẫn gian.
Lúc , bên trong nhẫn gian chứa ít đồ đạc.
Có siêu nhiều khoai tây, ngô, khoai lang, mầm khoai lang, đủ các loại hoa quả và một đống ớt.
Dạ Vô Hấn bỗng nhiên ngước mắt Giang Nguyệt Dạng: “Chỗ ớt ...”
“Ngươi thể coi nó là tài trợ tình bạn, hoặc coi như thù lao ngươi giúp cũng .”
“Giang Nguyệt Dạng...” Dạ Vô Hấn bộ nhào tới cho nàng một cái ôm thật lớn.
Giang Nguyệt Dạng giơ tay ngăn cản y tiến gần: “Đừng sến sẩm, nổi hết cả da gà.”
“Độc tại dị hương vi dị khách, ngươi thể vĩnh viễn tin tưởng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-235-lai-la-ta.html.]
Giang Nguyệt Dạng khẽ “ừm” một tiếng: “ , ngươi cho một địa chỉ , đến lúc đó sai tới chỗ ngươi lấy đồ.”
“Tiệm tạp hóa Hoa Hạ phố Trường Lạc.”
Sáng hôm , Thái Hòa Điện.
Nguyên Đế vẻ mặt mấy vui vẻ ở phía , thoạt là đang lo lắng cho sức khỏe của Hoàng hậu nương nương.
Giang Nguyệt Dạng theo bản năng sang vị trí Quách Viện Chính , quả nhiên ngoài dự liệu của nàng.
Hôm nay Quách Viện Chính triều, chắc hẳn lúc ở Thái Y Viện thì cũng ở Ninh An Cung.
Hồng Lô Tự Khanh bước khỏi hàng tâu: “Khởi bẩm Bệ hạ, đối với thỉnh cầu đến dâng lễ vật của nhiều nước ngoại bang, chẳng Bệ hạ chuẩn tấu ?”
“Bọn họ ngoại trừ dâng lễ , còn thỉnh cầu nào khác ?”
“Bọn họ hy vọng thể giao lưu học hỏi lẫn cùng Đại Hạ , nhất là thể để học t.ử của họ Quốc T.ử Giám. Để đáp , bọn họ sẵn sàng dâng lên kỳ trân dị bảo vô giá.”
Nguyên Đế đảo mắt một lượt văn võ bá quan, cuối cùng dừng ánh mắt Khổng Tế Tửu.
“Khổng khanh thấy thế nào?”
Khổng Tế Tửu tiến lên một bước, cung kính đáp: “Khởi bẩm Bệ hạ, thần nghĩ việc thỏa. Quốc T.ử Giám triều là nơi bồi dưỡng rường cột nước nhà, nếu khinh suất để học t.ử ngoại bang , e rằng sẽ sinh nhiều chuyện rắc rối.
nếu cự tuyệt quá cứng nhắc thì cũng bất lợi cho bang giao.”
Nguyên Đế khẽ gật đầu: “Trẫm cũng mối lo , các khanh cách vẹn đôi đường nào ?”
Bạch Trạch bước hành lễ : “Khởi bẩm Bệ hạ, thần một kế. Có thể mở một kỳ khảo hạch, nếu học t.ử ngoại bang vượt qua thì mới Quốc T.ử Giám học tập. Còn nếu qua thì đành chịu .
Nếu học t.ử ngoại bang đỗ khảo hạch, Quốc T.ử Giám sẽ tách riêng một phòng học chuyên để giảng dạy cho học t.ử ngoại bang.
Còn dạy cái gì, do chúng quyết định.
Ngoài , thời gian giao lưu học hỏi cũng ấn định một kỳ hạn cụ thể.
Làm như thể nhận trân bảo, thể hiện phong thái bao dung rộng lượng của thiên triều .”
Trong mắt Nguyên Đế xẹt qua một tia tán thưởng: “Kế của Bạch khanh , cứ theo thế .”
Hồng Lô Tự Khanh lệnh.
Để phòng ngừa vạn nhất, Nguyên Đế sang Giang Nguyệt Dạng đang chăm chú Bạch Trạch.
“Đến lúc đó, do Hồng Lô Tự Khanh, Bạch khanh và Giang Nguyệt Dạng cùng tiếp đón sứ thần ngoại bang.”
“Lại là thần ?” Giang Nguyệt Dạng thốt buột miệng.
Đợi đến khi nàng nhận thái độ việc của thỏa đáng thì bát nước đổ , hốt nữa .
“Không thể là ngươi ?” Nguyên Đế hỏi ngược .
“Ý thần như , chỉ là...” Giang Nguyệt Dạng ấp úng, “Chỉ là... đó chẳng là công việc của Hồng Lô Tự ạ? Thần chỉ là một Biên soạn của Tàng Thư Lâu... cũng tiếp đãi sứ thần thế nào .”
“Không hiểu thì học, Hồng Lô Tự Khanh cũng keo kiệt chỉ bảo.”
[ mà con học chút nào á!] Giang Nguyệt Dạng bất mãn lầu bầu trong lòng, [Biết càng nhiều thì việc càng đè bẹp dí !]
Nguyên Đế: “...”
Văn võ bá quan gật gù đồng tình, câu chuẩn cần chỉnh, kẻ tài xưa nay vốn luôn gánh vác nhiều việc.
Hệ thống: [Ký chủ, dạo sự nghiệp của cô lên như diều gặp gió nha! Xem chừng chẳng bao lâu nữa cô thể trèo lên đầu cha cô mà mưa gió .]
Giang Thượng thư: “...”
Trước , Nguyên Đế và văn võ trăm quan chắc chắn sẽ tán thành câu của hệ thống, thậm chí còn nghĩ nó đang ăn ngông cuồng.
lúc bọn họ cảm thấy, chuyện cũng là khả năng xảy .
Nguyên Đế nghiêm túc hỏi: “Giang Nguyệt Dạng, việc tiếp đãi sứ thần ngoại bang, ngươi thể thành ?”
Giang Nguyệt Dạng hừ mạnh một tiếng trong lòng, [Ta còn thể chắc?]
Nàng bất mãn trong bụng, nhưng ngoài mặt như chắp tay : “Thần tuân chỉ.”
Nguyên Đế hài lòng nhếch khóe môi, đó cầm một cuốn tấu chương bàn lên.
“Diêm Thứ sử lên một bản tấu chương, thỉnh cầu triều đình nhanh chóng bổ nhiệm Huyện lệnh Lạc Dương mới, chư khanh ai thích hợp để đề cử ?”