Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 234: Ngươi Có Muốn Làm Quan Không?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước cửa Giang gia, Giang Thượng thư bước xuống từ xe ngựa của thì thấy xe ngựa của con gái từ từ lăn bánh tới.

 

Ông dừng bước tại chỗ, dõi mắt cỗ xe ngựa tiến đến mặt dừng .

 

Thanh Minh mở cửa xe đặt ghế bước xuống, Thanh Chi xách một chiếc giỏ bước xuống xe ngựa đầu tiên, kế tiếp là Giang Nguyệt Dạng với vẻ mặt uể oải, lười biếng.

 

Giang Nguyệt Dạng nhướng mi lên thấy cha , bèn giơ tay lên vẫy yếu ớt: “Cha, khéo thật đấy.”

 

Giang Thượng thư chút cạn lời, giờ tan tầm, cửa nhà , con bảo với là khéo thật?

 

“Con chạy quậy phá mà giờ mới về hả?”

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng bất mãn phồng má lên: “Cha, cha thể bảo bối khuê nữ của cha như thế chứ? Con cũng thể tận tụy với công việc mà.”

 

Giang Thượng thư ngạc nhiên: “Con việc ở trong cung suốt cả ngày nay ?”

 

“Hừm.” Giang Nguyệt Dạng kiêu ngạo hếch cằm lên.

 

Nghe thấy nàng thật sự ở trong cung việc suốt một ngày, Giang Thượng thư khỏi ngửa đầu trời.

 

“Sáng nay vội quá, chẳng ngờ phát hiện mặt trời mọc ở đằng tây.” Giang Thượng thư lắc đầu đầy tiếc nuối, “Bỏ lỡ một kỳ quan lịch sử .”

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

Hệ thống phì : [Ký chủ, cha ngươi chuyện cái bản lĩnh chọc tức c.h.ế.t đền mạng đấy. Tài ăn xéo xắt châm chọc của ngươi phỏng chừng cũng là di truyền từ ông .]

 

“Cha!” Giang Nguyệt Dạng tức giận dậm chân.

 

“Còn sức để tức giận, xem bụng đói .” Giang Thượng thư cất bước trong nhà , “ bụng cha con đói meo đây .”

 

Dứt lời, bụng Giang Nguyệt Dạng liền biểu tình kêu lên ùng ục hai tiếng.

 

Nàng vội vàng đuổi theo: “Cha, hôm nay ăn món gì thế? Có thịt heo xào dứa chua ngọt với sườn cừu nướng ?”

 

Từ chuyến Lạc Dương về, nàng thể thoải mái lấy trái cây ăn, cũng rốt cuộc thể thưởng thức món thịt heo xào dứa chua ngọt mà vô cùng yêu thích .

 

Đáng tiếc mấy đầu bếp lớn trong nhà đều thành công lắm, nàng chẳng buồn xuống bếp.

 

mà, mùi vị vẫn tạm chấp nhận .

 

“Không , con nha đầu háu ăn như con, suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn.”

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng hừ một tiếng với ông: “Nếu như thì lát nữa cha đừng ăn nữa.”

 

“Thế , thể phụ lòng mỹ thực.”

 

“Sẽ phụ lòng , con sẽ ăn sạch bách hết cho coi.”

 

“Béo c.h.ế.t con cho xem, ăn sáu miếng.”

 

“Một miếng cũng .”

 

“Khổng T.ử câu: Thực sắc tính dã. Ăn cơm là chuyện đại sự của đời , con thể chiếm trọn một .”

 

Giang Nguyệt Dạng hì hì: “Cha, Khổng T.ử câu ? Sao nữ nhi nhỉ?”

 

“Con còn học qua thì ?”

 

“...” Hai cha con đấu khẩu tận trong nhà.

 

Giang Nguyệt Dạng về thẳng Lãm Nguyệt Các của sang Thủy Vân Gian của ca ca nàng .

 

Thế nhưng, gã sai vặt trong viện với nàng rằng Giang Tuẫn lúc đang ở bên Lãm Nguyệt Các của nàng.

 

Nghe , trong mắt Giang Nguyệt Dạng lóe lên một tia nghi hoặc, đó liền xoay về viện của .

 

Vừa bước tới hành lang, Giang Nguyệt Dạng liền thấy Giang Tuẫn và Lăng Phong đang xổm bồn hoa ngắm những quả cà chua trĩu cành.

 

Đợt cà chua trồng thượng tuần tháng Chín, bây giờ đang đúng độ chín muồi.

 

Lăng Phong trong việc trồng trọt hoa tay, một cây cà chua kết nhiều quả.

 

Nghĩ đến đây, Giang Nguyệt Dạng mang vẻ mặt suy tư Lăng Phong, đồng thời cũng tiếp tục bước gần bọn họ.

 

Mắt Lăng Phong khẽ mở, thấy tiếng bước chân lưng.

 

“Thế là chín ?” Giang Tuẫn chỉ một quả cà chua đỏ mọng hỏi.

 

“Vâng thưa công tử.”

 

“Không mùi vị nhỉ?”

 

Lăng Phong cũng , khóe miệng khẽ cong lên một nụ : “Đợi cô nương về, công t.ử thể hỏi xem .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-234-nguoi-co-muon-lam-quan-khong.html.]

“Ca ca.” Giang Nguyệt Dạng gọi một tiếng.

 

Giang Tuẫn tiếng liền đầu , mỉm ôn hòa vẫy tay với nàng: “Dạng Dạng, mau qua đây.”

 

“Ca ca, cần ôn bài ?” Giang Nguyệt Dạng rảo bước tới.

 

Giang Tuẫn theo thói quen đưa tay xoa đầu nàng, nhưng nhanh nhận nàng đang đội quan mũ, bèn chuyển sang véo nhẹ má nàng một cái.

 

“Nghỉ ngơi thư giãn một chút.” Nói thu tay chỉ quả cà chua chín, “Thứ đó chín , ca ca thể ăn một quả ?”

 

“Đương nhiên .” Giang Nguyệt Dạng sang Lăng Phong, “Lăng Phong, phiền ngươi hái hết những quả cà chua chín xuống rửa sạch nhé.”

 

“Dạ.”

 

Sau đó, hai cùng bước trong phòng.

 

Vừa xuống, Giang Nguyệt Dạng liền híp mắt chằm chằm Giang Tuẫn. Nàng cũng lời nào, cứ thế mà .

 

Giang Tuẫn: “...”

 

Giang Tuẫn bất đắc dĩ lắc đầu: “Nói , giúp chuyện gì nào?”

 

“Vẫn là ca ca hiểu nhất.”

 

Giang Nguyệt Dạng sang Thanh Chi bên cạnh, Thanh Chi hiểu ý liền đặt chiếc giỏ trong tay xuống mặt Giang Tuẫn.

 

“Ca ca, Khổng Tế Tửu giao cho cả một đống công việc.”

 

Hệ thống lúc u ám xen một câu: [Rõ ràng là do ký chủ lười biếng nên công việc mới dồn ứ thì .]

 

Giang Nguyệt Dạng phớt lờ lời của hệ thống, đưa tay mặt Giang Tuẫn, nũng đầy vẻ đáng thương: “Hôm nay chữ cả ngày trời, tay sắp gãy lìa . Huynh xem , tay bây giờ vẫn còn đang run...”

 

“Nói điểm chính .” Giang Tuẫn dịu giọng ngắt lời màn bán t.h.ả.m của nàng.

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức nhanh hơn: “Khổng Tế Tửu bắt thiệp chúc mừng năm mới, còn bắt vẽ tranh lên thiệp nữa, vẽ...”

 

Giang Tuẫn liếc đống thiệp trong giỏ: “Muội vẽ tranh giúp ?”

 

“Dạ!” Giang Nguyệt Dạng gật đầu lia lịa.

 

“Được thôi, cũng giúp thiệp mừng năm mới.”

 

“Sao ca ca cũng ... , Bùi đại nhân học trò của Quốc T.ử Giám cũng giúp , hóa là ca ca . Cũng thôi, chữ và tranh vẽ của ca ca đều tuyệt đỉnh mà.”

 

“Có cần luôn lời chúc giúp ?”

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng do dự một thoáng, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu.

 

“Khổng Tế Tửu chính là vì thấy chữ của nên mới bảo , nếu đến cả thứ cũng nhờ thì ông nhất định sẽ tức giận mất.”

 

Lúc , Lăng Phong bưng một đĩa cà chua rửa sạch tới.

 

Giang Nguyệt Dạng đưa tay lấy hai quả, đưa cho Giang Tuẫn một quả c.ắ.n luôn một miếng lớn.

 

Giang Tuẫn quả cà chua kích thước hề nhỏ trong tay, chần chừ một chút cũng c.ắ.n một miếng.

 

Vị chua chua ngọt ngọt, mang một phong vị vô cùng đặc biệt.

 

Giang Nguyệt Dạng ăn vài miếng nhướng mày hiệu cho nhóm Lăng Phong: “Đừng ngây đó nữa, các ngươi cũng nếm thử .”

 

Sau đó, bốn mỗi cầm một quả cà chua lên ăn.

 

Giang Nguyệt Dạng hỏi: “Lăng Phong, ngươi quan ?”

 

Động tác ăn của Lăng Phong khựng , đó mang vẻ mặt đầy khó hiểu Giang Nguyệt Dạng.

 

Giang Tuẫn liếc Lăng Phong một cái, đó liền tiếp tục điềm nhiên ăn quả cà chua trong tay như chuyện chẳng liên quan gì đến .

 

“Triều đình đang kế hoạch trồng thử nghiệm vài loại nông sản và trái cây nay từng xuất hiện, ngươi thiên phú trong việc trồng trọt như , thể tiến cử ngươi với bệ hạ để Ty Nông Tự.” Giang Nguyệt Dạng giải thích.

 

Mắt Hương Lăng sáng rực lên, Lăng Phong đại ca sắp quan !

 

Lăng Phong chấn động, thực sự ngờ Giang Nguyệt Dạng những lời như .

 

Một lát .

 

“Cô nương đừng trêu đùa tiểu nhân nữa, tiểu nhân công danh gì , thể quan chứ.”

 

“Được mà, triều đình hiện tại đang cần những nhân tài trồng trọt như ngươi. Chỉ cần bệ hạ thấy bản lĩnh của ngươi, nhất định sẽ trọng dụng ngươi thôi.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Lăng Phong im lặng.

 

“Ngươi cứ suy nghĩ cho kỹ , thì cũng với một tiếng.”

 

 

Loading...