Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 232: Lẽ Nào Hắn Và...

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Tiểu Qua, ngươi chắc những lời ngươi là tiếng đấy?]

 

Dứt lời, cảm thấy đúng, Giang Nguyệt Dạng liền cướp lời sửa khi hệ thống kịp mở miệng: [Không đúng, là ngươi chắc những lời ngươi là tiếng mà con thể hiểu ?]

 

Hệ thống vốn định giải thích chuyện m.a.n.g t.h.a.i cho nàng , nhưng câu hỏi của nàng, nó nhịn gian một tiếng đầy vẻ ăn đòn: [Ký chủ đây là ?]

 

[Ngươi ngứa đòn đúng ?] Tiếng của Giang Nguyệt Dạng nghiến qua từng kẽ răng truyền .

 

[Ha, ha.] Hệ thống nhát gan trừ hai tiếng, [Không , tuyệt đối chuyện đó .]

 

[Vậy ngươi còn mau thành thật khai báo!]

 

Những mặt âm thầm lắc đầu bật , đồn Tiểu Qua thường xuyên thách thức giới hạn chịu đựng của tiểu Giang đại nhân, quả nhiên lời đồn hề sai.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Hứa Tranh c.ắ.n chặt môi nước mắt, hu hu... Tiểu Giang đại nhân ngay đối diện, thể , sắp nhịn đến đứt thở luôn .

 

Hệ thống dám giở trò nữa, ngoan ngoãn giải thích: [Nửa tháng , Liêu Xuyên nhân cách sóc đột nhiên thèm ăn vô độ, còn trèo lên cây xây tổ nữa. Tổng hợp các dấu hiệu , Liêu Xuyên trong nhân cách sóc cho rằng mang thai.]

 

Nghe đến việc xây tổ, Liêu Xuyên khỏi nhớ một ngày nọ tỉnh dậy ngọn cây.

 

Hơn nữa, m.ô.n.g còn một cái tổ chim xây xong.

 

Hắn vốn tưởng mắc chứng mộng du, nửa đêm chạy lên cây ngủ, ngờ là vì nhân cách sóc.

 

Mấy ngày , phát hiện cái tổ xây chỉnh.

 

Hơn nữa, tổ đó còn tích trữ nhiều thức ăn và rơm rạ, lá cây dùng để giữ ấm, khi đó còn tưởng là loài chim nào tổ ở đó.

 

Hóa ... là tổ do chính tay dựng nên.

 

Chỉ là, cái tổ đó hình như...

 

Giang Nguyệt Dạng xong lời hệ thống thì cảm thấy dung lượng não của chút đủ dùng: [Ừm... nếu thường thức của sai thì bất kể là động vật con , m.a.n.g t.h.a.i thì đều giao phối...]

 

Lời thốt , trong đầu dường như một ý nghĩ xẹt qua. tốc độ quá nhanh, bọn họ kịp bắt lấy.

 

Chỉ một Liêu Xuyên là dường như ý thức điều gì đó, trợn tròn hai mắt sững sờ.

 

[Tại nghĩ là m.a.n.g t.h.a.i chứ?]

 

Nghe thấy câu hỏi , lập tức nhận thứ xẹt qua trong đầu lúc nãy là gì.

 

, tại cảm thấy mang thai?

 

Lẽ nào và...

 

Trời đất ơi!

 

Chuyện kinh hoàng bực mà cũng thể xảy ?

 

Liêu Xuyên sợ hãi đến mức run rẩy, nếu như thật sự xảy chuyện vỡ nát tam quan như thế, thèm sống nữa !

 

Hứa Tranh quanh hai bên, xong , kiếm cớ đổi chỗ thôi, nếu thì lộ tẩy mất.

 

Hệ thống: [Bởi vì một đêm nọ, trong sân xuất hiện một soái ca trong giới sóc. Liêu Xuyên nhân cách sóc gặp mắt , đuổi theo soái ca nhà sóc đòi cưỡng ép gạo nấu thành cơm.]

 

Giang Nguyệt Dạng: [...]

 

Mọi : [...]

 

Liêu Xuyên mặt mày tràn đầy vẻ tuyệt vọng buông xuôi, là bây giờ tự sát luôn cho ?

 

Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc hồi lâu mới tìm giọng của : [Tuy hỏi thế kỳ quặc và nên, nhưng xin hỏi cưỡng ép gạo nấu thành cơm thành công ?]

 

Hệ thống nhịn : [Hai giống đực với , cho dù soái ca nhà sóc đồng ý thì cũng chẳng thể tạo sóc con . Huống hồ, là sóc soái ca còn cảm thấy là một tên biến thái loài cơ mà.]

 

Mọi : Liêu đại nhân một con sóc sỉ nhục ...

 

Liêu Xuyên thở phào một nhẹ nhõm, may quá may quá, mặt dày một chút thì vẫn còn sống tiếp .

 

Hứa Tranh ho khan hai tiếng: “Tiểu Giang đại nhân, hạ quan nhớ việc thưa với Tế Tửu đại nhân, xin phép cáo lui .”

 

Giang Nguyệt Dạng ồ một tiếng gật đầu, Hứa Tranh lập tức dậy về phía Khổng Tế Tửu.

 

“Hứa đại nhân.” Giang Nguyệt Dạng đột nhiên gọi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-232-le-nao-han-va.html.]

 

Bước chân Hứa Tranh khựng , trong lòng căng thẳng vô cùng đầu hỏi: “Tiểu Giang đại nhân còn việc gì ?”

 

“Cơm của ngươi kìa.”

 

Hứa Tranh lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Hạ quan ăn ạ.”

 

“Vậy thì gì.”

 

Hứa Tranh cất bước về phía Khổng Tế Tửu, nhanh xuống mặt Khổng Tế Tửu.

 

Hắn xuống thì tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng truyền tới.

 

[Liêu Xuyên gì với sóc soái ca... tại nghĩ m.a.n.g t.h.a.i chứ?]

 

Mọi âm thầm gật đầu, đúng , chuyện giải thích thế nào đây?

 

[Ưm...] Hệ thống suy nghĩ một thoáng, [Ta thấy khi bắt sóc soái ca thì cưỡng hôn suốt nửa ngày trời, lẽ đây chính là phương thức giao phối trong nhận thức của chăng.]

 

Giang Nguyệt Dạng một nữa chấn động, tình huống giống y hệt cái sự ngây ngô nghĩ rằng nắm tay thôi là thể m.a.n.g t.h.a.i .

 

Nàng nhịn đưa tay xoa xoa thái dương, cảm thấy hôm nay tiếp nhận đả kích lớn .

 

[Rồi nữa?]

 

Hệ thống hì hì: [Sau đó mấy đêm , Liêu Xuyên nhân cách sóc tự tay hất tung cái tổ dựng xong.]

 

[Cái là vì ?] Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc hỏi.

 

Liêu Xuyên rũ mắt, mấy hôm lúc thức dậy quả nhiên phát hiện cái tổ rơi xuống đất, dường như còn thứ gì đó giẫm đạp qua.

 

[Bởi vì...] Hệ thống nhịn ha hả, [Bởi vì bước giai đoạn sảy t.h.a.i .]

 

Mọi :... Rốt cuộc là quậy tới mức nào nữa đây?

 

Hứa Tranh nhịn đưa hai tay bịt chặt miệng , nhịn đến mức chảy cả nước mắt.

 

Khổng Tế Tửu giật giật khóe miệng, còn đang thắc mắc tại đột nhiên chạy qua đây , hóa là vì bên tiện lén .

 

Bên , Giang Nguyệt Dạng cạn lời: [Đang yên đang lành sảy thai?]

 

[Bởi vì... bởi vì...] Hệ thống đến mức nên lời, [Bởi vì sóc soái ca kể từ khi cưỡng hôn thì bao giờ nữa, cảm thấy ruồng bỏ, đêm nào cũng sầu muộn u uất, cuối cùng bất hạnh sảy thai.]

 

[Ách... Hắn là trai thích suy diễn ? Hay là chị gái tự dằn vặt nội tâm thế?]

 

[Hắn là sóc... chị sóc nhỉ?]

 

Giang Nguyệt Dạng liếc Hứa Tranh đang phía , thấy mãi , cảm thấy tẻ nhạt bèn dậy về phòng việc của .

 

Nàng hỏi: [Nói cũng , tại phân liệt một nhân cách sóc như ?]

 

Mọi thấy nàng rời , trong lòng thầm kêu đừng mà, thêm một lát nữa , dưa vẫn ăn xong !

 

[Đa nhân cách phần lớn đều là di chứng của chấn thương tâm lý, nhân cách sóc của Liêu Xuyên là vì hồi nhỏ từng nuôi một con sóc, con sóc đó là vật an ủi chở che của , nhưng ngược đãi đến c.h.ế.t.]

 

Mắt thấy Giang Nguyệt Dạng càng càng gần, Khổng Tế Tửu nhỏ giọng nhắc nhở: “Hứa đại nhân, tiểu Giang đại nhân qua kìa.”

 

Nụ của Hứa Tranh khựng , ngay đó chút hoảng loạn che giấu: “Tế Tửu đại nhân, hôm qua hạ quan thấy trong Tàng Thư Lâu... một phần sách ẩm mốc , cần sắp xếp đem phơi nắng.”

 

Theo bản năng, Giang Nguyệt Dạng Hứa Tranh một cái nhanh chóng thu hồi tầm mắt: [Cuộc đời Liêu Xuyên dường như trải qua bi kịch. Đầu tiên là phụ mẫu, đó là bé sóc an ủi tâm hồn, cuối cùng ca ca sinh đôi...]

 

Mọi thấy câu , ánh mắt lập tức chùng xuống ảm đạm.

 

Khổng Tế Tửu cũng trầm sắc mặt phối hợp với Hứa Tranh che giấu: “Sách mốc nhiều ?”

 

“Ước chừng trăm cuốn ạ.”

 

“Vậy việc phơi sách đó giao cho ngươi phụ trách, tiện thể kiểm tra luôn xem các sách khác tình trạng như .”

 

“Vâng.”

 

Bên , Giang Nguyệt Dạng đến cửa phòng việc của .

 

Hệ thống : [Ký chủ, nhân cách sóc kể xong , giờ chúng về nhân cách Liêu Giang nhé?]

 

 

Loading...