Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 23: Giết Chồng? Giết Cha?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:57:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Thời lộ vẻ khó xử, “Giang cô nương, nơi ngục giam đó giam giữ là những phạm nhân hung ác tày trời, cũng sạch sẽ cho lắm, thích hợp cho một tiểu cô nương như nàng tới.”
“ mà, ?”
Giang Nguyệt Dạng đáng thương Tần Thời một cái, sang Giang Thượng thư.
Giang Thượng thư bất đắc dĩ thở dài một tiếng, “Nếu như thì con bé , ngươi cứ dẫn nó .”
Người cha lên tiếng , Tần Thời cũng tiện từ chối nữa.
Thế là, Giang Nguyệt Dạng còn kịp uống theo Tần Thời tới ngục giam Đại Lý Tự, Thanh Chi giữ để chăm sóc Giang Thượng thư.
Thôi Nguyên cũng giữ để tiếp đãi Giang Thượng thư.
Ngục giam của Đại Lý Tự cũng tương tự như trong các bộ phim truyền hình cổ trang, âm u và ẩm ướt.
Ở lối một chiếc bàn, hai tên nha dịch đang ăn cơm.
Thấy Tần Thời tới, hai vội vàng buông đũa dậy, “Đại nhân.”
Tần Thời xua tay hỏi: “Ngô đại nhân giam ở phòng giam nào?”
“Gian thứ tư bên tay trái ạ.”
“Đưa chìa khóa cho , các ngươi tiếp tục ăn .”
Tần Thời nhận lấy chìa khóa từ ngục đưa qua, dẫn Giang Nguyệt Dạng bên trong.
Gian phòng đầu tiên bên tay trái là nơi thẩm vấn phạm nhân, bên trong bày biện đủ loại hình cụ, mặt đất thậm chí còn vết m.á.u khô.
Bên tay là một phòng giam trống, gian rộng, dọn dẹp tương đối sạch sẽ, đại khái là chuẩn cho những phạm nhân tương đối quan trọng nào đó.
Đi dọc một đường đều là các phòng giam trống, mãi cho đến khi hai tới bên ngoài phòng giam của Ngô đại nhân mới thấy một phạm nhân.
Đối diện Ngô đại nhân giam giữ một nữ nhân dáng gầy gò ốm yếu, đang lưng về phía bọn họ ở góc tường.
Tần Thời chỉ cửa phòng giam của Ngô đại nhân hỏi: “Có trong ?”
Giang Nguyệt Dạng gật đầu.
Ngô đại nhân tù phục, lúc đang sấp giường.
Vải vóc ở phần m.ô.n.g m.á.u tươi nhuộm ướt đẫm, mặt còn nửa hạt máu, thở cũng vô cùng yếu ớt.
Có lẽ là thấy tiếng bước chân, Ngô đại nhân gian nan mở mắt . Khoảnh khắc thấy Giang Nguyệt Dạng, trong mắt ông bùng lên sự hận thù ngút trời.
“Đều là do con... quái vật nhà ngươi hại!”
[Quái vật? Tên mập c.h.ế.t tiệt thần kinh ?]
[Đại khái là , trọng thương thường đầu óc sẽ tỉnh táo.]
Ngô đại nhân thấy lời , giận hận, “Quái vật, cái tâm... của ngươi...”
Lời còn dứt, sắc mặt Ngô đại nhân bỗng chốc tím tái , hệt như bóp nghẹt lấy cổ họng .
Tần Thời bước nhanh lên kiểm tra tình hình của ông , “Ngươi thế? Thở , mau thở .”
[Lão tính tự nghẹt thở c.h.ế.t ? Loại như lão mà cũng tự sát cơ đấy?]
Ngô đại nhân đột nhiên ý thức điều gì đó, một lát liền thở dốc từng ngụm lớn, ánh mắt về phía Giang Nguyệt Dạng cũng từ căm thù lúc biến thành nỗi sợ hãi vô biên vô tận.
Giang Nguyệt Dạng đầu phía một cái, trong lòng đầy nghi hoặc, [Tiểu Qua, lưng thứ gì ? Sao tên mập c.h.ế.t tiệt trông cứ như thấy ma quỷ thế nhỉ?]
[Không nữa, chỉ là một hệ thống ăn dưa thôi, chức năng .]
Nghe , Giang Nguyệt Dạng đột nhiên cảm thấy sởn cả gai ốc.
Nàng từng , con khi cận kề cái c.h.ế.t sẽ thấy nhiều thứ.
Chẳng lẽ tên mập thấy quỷ thật ?
Trước đây, nàng tin đời ma quỷ, nhưng Tiểu Qua còn thể giúp nàng t.h.a.i xuyên tới thế giới thì quỷ cũng chẳng gì lạ.
Hơn nữa, Tiểu Qua cũng hề phủ nhận lời nàng .
Nghĩ đến việc nơi từng nhiều c.h.ế.t, khả năng ma là cực kỳ cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-23-giet-chong-giet-cha.html.]
Giang Nguyệt Dạng kìm mà xích gần Tần Thời, sợ hãi túm chặt lấy ống tay áo của .
Tần Thời cúi đầu thoáng qua, cất giọng hỏi: “Sao ?”
“Không... Không gì, chúng ...”
Giang Nguyệt Dạng ngập ngừng khựng , đôi mắt đầy vẻ khó hiểu tên mập c.h.ế.t tiệt đang vì sự tiếp cận của nàng mà ngừng rụt lùi sâu bên trong.
[Tiểu Qua, cảm giác lão đang sợ thế nhỉ?]
[Phân tích từ góc độ của tầm mắt thì Ngô đại nhân đang quả thực là ký chủ.]
[Lão mà sợ á?]
Giang Nguyệt Dạng nghĩ mãi thông, nàng bất quá chỉ là cãi với lão một trận thôi mà, gì lão chứ!
Sao sợ đến mức độ ?
Giang Nguyệt Dạng buông bàn tay đang nắm ống tay áo , nửa xổm giường của Ngô đại nhân, nhỏ giọng : “Ta tới đây là cho ngài một chuyện, Bệ hạ hạ lệnh điều tra chuyện ngài gian lận khoa cử năm xưa . Đến lúc đó, chuyện ngài g.i.ế.c cũng sẽ phơi bày ánh sáng thôi. Ngài c.h.ế.t chắc .”
[Đáng đời, cho chừa cái tội phỉ báng trai !]
Nếu Ngô đại nhân buông lời phỉ báng Giang Tuần, Giang Nguyệt Dạng sẽ chẳng tốn công tốn sức lo chuyện bao đồng gì, giống hệt như chuyện Lâm Tố Tố ngoại tình thôi.
“Tần đại nhân, chúng thôi.” Giang Nguyệt Dạng dậy mỉm nhẹ một tiếng.
Hai bước khỏi phòng giam thì thấy, nữ nhân ở phòng đối diện đổi tư thế, lúc đang mặt về phía bọn họ mặt đất.
Giang Nguyệt Dạng kìm tò mò hỏi: “Tần đại nhân, nàng phạm tội gì ?”
“G.i.ế.c chồng.”
Hệ thống thở dài, [Ký chủ, ở đây mấy ngậm oan ngục đấy.]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần Thời mở đến mắt, oan tình ?
[Là nữ nhân ?]
Hệ thống trầm ngâm ừ một tiếng, [Tuy oan tình, nhưng hiện tại đây là kết quả nhất .]
Giang Nguyệt Dạng hiểu, [Mi rõ hơn chút .]
[Người là do con gái bà g.i.ế.c.]
Nữ nhân trong phòng giam thấy lời liền bỗng nhiên bật dậy, trừng đến hai mắt về phía hai bên ngoài phòng giam.
[Tướng công của bà là một tên sâu rượu, thường xuyên đ.á.n.h đập hai con. Sau khi dính cờ b.ạ.c thì đ.á.n.h càng tàn nhẫn hơn, mấy suýt chút nữa đ.á.n.h c.h.ế.t hai con họ . Người bảo cờ b.ạ.c mười ván chín ván thua, gã đàn ông thua sạch tiền bạc trong nhà liền nảy sinh ý định bán con gái.
Thế là, gã đàn ông nhân lúc trời tối bỏ t.h.u.ố.c mê hai con, tận mắt mua dắt con gái . Sáng sớm hôm trời còn sáng, con gái của gã quần áo xộc xệch trở về nhà.
Nhìn thấy cha say như c.h.ế.t đó, nghĩ đến nỗi nhục nhã chà đạp xâm hại, cô gái phát điên chạy nhà củi cầm một con dao, xông tới c.h.é.m gã đàn ông tới tấp. Đợi đến khi cô tỉnh táo thì gã đàn ông sớm tắt thở .
Không lâu , tỉnh , thấy con gái đầy m.á.u và tướng công giường cũng đầm đìa m.á.u tươi, cùng với lưỡi d.a.o đẫm m.á.u đang nắm chặt trong tay con gái, trong khoảnh khắc liền hiểu chuyện gì xảy .]
[Cho nên, phụ nữ nhận tội cho con gái bà ?] Giang Nguyệt Dạng hỏi.
Nghe thấy lời , phụ nữ như phát điên lao thục mạng tới, Tần Thời phản ứng cực nhanh liền chắn ở mặt Giang Nguyệt Dạng.
Người phụ nữ đập rầm rầm chấn song sắt, thò tay ngoài túm lấy , chỉ là những điều Giang Nguyệt Dạng đều thấy.
“Không , , như thế...”
“Trần thị, ngươi bình tĩnh !” Tần Thời quát lớn.
“Đại nhân, đừng mà, cầu xin ngài đấy...”
Giang Nguyệt Dạng đầy vẻ nghi hoặc thò đầu từ lưng Tần Thời, “Bà thế?”
Tần Thời xoay che khuất tầm của nàng, “Cảm xúc của bà lúc kích động, chúng vẫn nên ngoài . Ta sợ nàng kinh sợ.”
Giang Nguyệt Dạng ngập ngừng gật đầu một cái, dáng vẻ của phụ nữ quả thực chút đáng sợ.
Hơn nữa, mùi vị ở đây đúng là chẳng dễ ngửi chút nào, còn lạnh lẽo thấu xương.
Dù thì mục đích nàng tới đây cũng đạt .