Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 228: Ông Ấy... Làm Được Không?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái gì?”

 

Hoàng hậu nương nương tuy đoán , nhưng khi tận tai Giang Nguyệt Dạng thì vẫn vô cùng kinh ngạc.

 

Nguyên Đế vì nên phản ứng gì, đó nhận liền vờ như kinh ngạc: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi cái gì?”

 

“Khởi bẩm Bệ hạ, nương nương dường như hỷ, nhưng y thuật của thần hạn, dám khẳng định.”

 

Nguyên Đế: “Tuyên Quách viện chính.”

 

Quách viện chính sớm chờ ở thiên điện, nhưng để khiến Giang Nguyệt Dạng sinh nghi, ông vẫn đợi một lúc mới bước qua.

 

Ông cẩn thận bắt mạch cho Hoàng hậu nương nương, chẳng mấy chốc liền xác nhận đúng là m.a.n.g t.h.a.i sai. ông nhận từ mạch tượng rằng đứa trẻ vấn đề, càng đây là song thai.

 

Thế nhưng, Tiểu Qua một trong hai t.h.a.i nhi vấn đề thì tuyệt đối thể sai .

 

Thế là, ông nhíu mày Nguyên Đế : “Khởi bẩm Bệ hạ, nương nương quả thực thai...”

 

Hoàng hậu nương nương nét mặt mừng rỡ, nhưng còn kịp lời vui mừng, Quách viện chính thốt một chữ “nhưng”.

 

?” Hoàng hậu nương nương vẻ mặt sốt ruột truy vấn.

 

t.h.a.i nhi dường như chút .”

 

Nghe thấy lời của Quách viện chính, Giang Nguyệt Dạng bất ngờ “ồ” lên một tiếng, khen ngợi với Tiểu Qua: [Quách viện chính hổ là Viện chính Thái Y Viện, y thuật sắp bắt kịp công nghệ cao của mi đấy.]

 

Nghe thấy , Quách viện chính hổ cúi gằm mặt xuống.

 

Hệ thống liếc Quách viện chính đang chột , .

 

Hoàng hậu nương nương hoảng loạn: “Sao chứ? Xin Quách viện chính nhất định cứu lấy t.h.a.i nhi trong bụng Bản cung.”

 

Nguyên Đế cũng tràn đầy lo lắng, thể Hoàng hậu mới bình phục, bây giờ mang song thai.

 

Cho dù t.h.a.i nhi khỏe mạnh thì khi sinh nở cũng sẽ vô cùng hiểm nghèo.

 

Đứa trẻ , là cứ...

 

Quách viện chính đứa trẻ vấn đề gì, cho nên căn bản kê đơn bốc t.h.u.ố.c thế nào cho đúng bệnh.

 

Mồ hôi lạnh toát trán, ông lộ vẻ khó xử: “Vi thần nhất định sẽ dốc hết lực. mạch tượng hung hiểm bực , vi thần đây từng gặp qua, nhất thời thể xác định phương pháp trị liệu.

 

Xin cho phép thần trở về bàn bạc với Chu thái y cùng , đó tra cứu y thư xem trường hợp nào tương tự .”

 

Nguyên Đế Quách viện chính cách, cũng khó ông, lập tức dời tầm mắt sang Giang Nguyệt Dạng.

 

Ông nhíu mày suy nghĩ một lát : “Giang Nguyệt Dạng, ngươi chẩn đoán t.h.a.i nhi trong bụng Hoàng hậu ?”

 

Giang Nguyệt Dạng liếc Quách viện chính đang bất lực bó tay, sang Hoàng hậu nương nương đang lo âu bất an.

 

“Thần... thần một chút.”

 

“Vậy ngươi biện pháp nào ?”

 

“Thần...” Chạm ánh mắt tràn đầy hy vọng xen lẫn bất an của Hoàng hậu nương nương, trong lòng nàng khẽ thở dài, “Nương nương, mang song thai, hiện tại đứa trẻ khỏe mạnh cho lắm...”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Nói đến đây, Giang Nguyệt Dạng ngập ngừng một chút. Lời phía tàn nhẫn, nàng nhất thời nỡ thốt .

 

Hoàng hậu nương nương bắt điểm mấu chốt, song thai?

 

Trong bụng bà lúc đang hai sinh mệnh nhỏ.

 

Trầm ngâm một lát, Giang Nguyệt Dạng mở miệng: “Nương nương, vì nghĩ cho thể của và đứa trẻ, thần kiến nghị ...”

 

“Chúng nó nỗ lực đến với thế giới , Bản cung tự tiện quyết định sự ở của chúng.” Hoàng hậu nương nương ánh mắt kiên định cắt ngang lời nàng, “Tiểu Giang đại nhân, Quách viện chính, xin các ngươi hết hãy tận lực cứu chúng nó, nếu cuối cùng vẫn cách nào, Bản cung nhất định sẽ cưỡng cầu giữ .”

 

Thấy bà kiên quyết như , Giang Nguyệt Dạng nhất thời đành lòng, thở dài hỏi: [Tiểu Qua, mi cách nào giữ đứa con trong bụng Hoàng hậu nương nương , ngoại trừ buồng trị liệu y tế .]

 

[Nguyên nhân dẫn đến phôi t.h.a.i thoái hóa tiêu biến nhiều loại, Hoàng hậu nương nương chủ yếu là do môi trường t.ử cung gây .

 

Ta một loại thảo d.ư.ợ.c tên là T.ử Tinh Nhung, hiệu quả thần kỳ trong việc cải thiện môi trường t.ử cung và điều dưỡng t.h.a.i nhi trong bụng, nhưng nó ưa thích sinh trưởng vách đá cheo leo ở những vùng đất cực hàn.] (Do nhu cầu cốt truyện, là hư cấu, xin đừng khảo chứng thực tế.)

 

Nguyên Đế trong lòng mừng như điên, suýt chút nữa thốt lên lộ tẩy, may mà Hoàng hậu nương nương gặp chuyện luôn bình tĩnh kịp thời nắm chặt cánh tay ông.

 

Quách viện chính thì nhanh chóng tìm kiếm thông tin về “T.ử Tinh Nhung” trong đầu, đột nhiên phát hiện từng thấy trong một cuốn y thư.

 

Đáng tiếc cuốn y thư đó quá mức rách nát, đến mức thiếu mất nhiều nội dung, hình dáng bề ngoài và công hiệu của “T.ử Tinh Nhung” cũng ghi chép rõ ràng.

 

Lúc , hệ thống trầm giọng : [Chỉ là... t.h.a.i nhi trong bụng Hoàng hậu nương nương... e là đợi đến lúc Hoàng đế tìm thảo d.ư.ợ.c mang về .]

 

[Đó là việc của đám Quách viện chính .]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-228-ong-ay-lam-duoc-khong.html.]

Quách viện chính: “...”

 

Dứt lời, Giang Nguyệt Dạng mắt Hoàng hậu nương nương với vẻ mặt chẳng mấy lạc quan, : “Nương nương, thần một loại thảo d.ư.ợ.c lẽ thể giữ đứa trẻ trong bụng , nhưng thời gian của t.h.a.i nhi trong bụng còn nhiều nữa.”

 

Hoàng hậu nương nương đưa tay xoa nhẹ lên bụng : “Chúng nó còn bao nhiêu thời gian?”

 

[Tiểu Qua?]

 

[Bảy ngày.]

 

Tay Hoàng hậu nương nương siết chặt, hung hiểm đến mức ?

 

Nguyên Đế đưa tay ôm lấy eo bà, khẽ vỗ về, dường như đang truyền thêm sức mạnh cho bà.

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ mở đến hai mắt: [Thời gian ngắn ngủi như , chỉ riêng việc tới vùng cực hàn thôi cũng kịp , t.h.a.i nhi giữ nổi .]

 

[Cũng chắc, ngọn núi tuyết gần kinh thành nhất cũng “T.ử Tinh Nhung”. Hơn nữa, y thuật của đám Quách viện chính cao minh, cần “T.ử Tinh Nhung” cũng giữ t.h.a.i nhi thì ?]

 

Quách viện chính: Ngươi đúng là quá đề cao đấy...

 

Giang Nguyệt Dạng nghi ngờ liếc Quách viện chính một cái: [Ông ... đấy?]

 

Quách viện chính: Ta... .

 

Hệ thống hì hì: [Ký chủ thì thể hỏi xem ông .]

 

Giang Nguyệt Dạng thèm để ý đến hệ thống ngày càng xu hướng mập mờ, đón lấy ánh mắt của Hoàng hậu nương nương đáp: “Còn bảy ngày thời gian.”

 

“Bảy ngày xin Tiểu Giang đại nhân cùng với đám Quách viện chính hãy cùng an t.h.a.i giúp Bản cung.”

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

Giang Nguyệt Dạng khéo léo từ chối: “Nương nương, thần chỉ bắt mạch thôi, chứ để an t.h.a.i thì thần mù tịt.”

 

Hoàng hậu nương nương nàng , nhưng chỉ cần thấy nàng thì trong lòng bà sẽ an tâm hơn một chút.

 

Thế là bà mở miệng định , nhưng Nguyên Đế nhanh hơn một bước lên tiếng.

 

“Hoàng hậu, nàng y thuật, đừng để nàng tới thêm phiền.”

 

Giang Nguyệt Dạng âm thầm lườm Nguyên Đế một cái, tuy y thuật nhưng cũng đến mức tới vướng chân vướng tay.

 

Hừ!

 

Tâm trạng liền lôi trút giận!

 

Cẩu hoàng đế!

 

Nguyên Đế chủ yếu là sợ Giang Nguyệt Dạng phát hiện manh mối, ngoài ông cũng cảm thấy mang song t.h.a.i quá mức nguy hiểm, sảy mất một đứa cũng .

 

Hoàng hậu nương nương dụng ý của Nguyên Đế, khi cân nhắc thiệt hơn liền nuốt những lời định trở .

 

Giang Nguyệt Dạng ở trong lòng c.h.ử.i mắng Nguyên Đế một trận tơi bời xong, liền chắp tay với hai : “Nương nương hiện tại cần tĩnh dưỡng, nếu còn chuyện gì khác, thần xin phép cáo lui .”

 

“Cây “T.ử Tinh Nhung” hình dáng ?”

 

Hệ thống tự giác miêu tả hình dáng của “T.ử Tinh Nhung” cho Giang Nguyệt Dạng, nàng xong liền đáp: ““T.ử Tinh Nhung” màu tím, hình dáng giống san hô, bề mặt phủ đầy những sợi lông tơ nhỏ mịn.

 

Vào ban đêm nó sẽ phát ánh sáng màu tím, tựa như những vì rơi rụng xuống hẻm núi. Tên của nó cũng bắt nguồn từ đó. , nó còn tỏa một mùi hương đặc biệt nữa.”

 

Nguyên Đế gật đầu, đó xua tay hiệu cho nàng thể lui .

 

Tam hoàng t.ử thấy vội : “Phụ hoàng, mẫu hậu, nhi thần tiễn Giang Nguyệt Dạng.”

 

Giang Nguyệt Dạng đang tính toán điều gì, đáng tiếc những gì cần thì nàng đều hết .

 

Sau đó, hai cùng bước khỏi Ninh An Cung.

 

Đợi bóng dáng của bọn họ khuất khỏi tầm mắt, Nguyên Đế lập tức gọi ám vệ .

 

“Ngươi lập tức dẫn đến núi tuyết tìm kiếm “T.ử Tinh Nhung”, nhanh về nhanh.”

 

“Rõ.”

 

Ám vệ biến mất, Nguyên Đế sang Quách viện chính: “Quách viện chính, ngươi từng qua về “T.ử Tinh Nhung” ?”

 

“Vi thần từng thấy đôi câu vài lời trong một cuốn tàn thư y học, nhưng d.ư.ợ.c hiệu cụ thể thì rõ.”

 

“Trẫm hy vọng khi lấy “T.ử Tinh Nhung” mang về, hoàng nhi của Trẫm vẫn bình an vô sự.”

 

Quách viện chính toát mồ hôi hột, nuốt nước bọt cái ực: “Vi thần nhất định sẽ dốc hết lực.”

 

 

Loading...