Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 226: Bệ Hạ Vẫn Hùng Phong Như Xưa Nhỉ
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái gì?” Cổ thần y nhất thời kịp phản ứng.
Đôi mắt tuấn tú nhuốm một tia , khóe môi vốn phẳng lặng cũng khẽ nhếch lên một độ cong, Lục Vân Đình lặp : “Nàng thích.”
Lần Cổ thần y phản ứng , nhưng ba chữ “Nàng thích” ông nghẹn họng trân trối, hồi lâu mới tìm giọng của .
“Ngươi... ngươi là kiểu chứ?” Cổ thần y vẻ nghĩ mãi thông, “Rõ ràng mang một gương mặt bạc tình lạ chớ gần.”
Lục Vân Đình cụp mắt cây con trong tay, đáy mắt là nụ dịu dàng, dường như đang xuyên qua cây con mà bóng hình ai đó.
Cổ Linh Nhi chút hâm mộ...
Một lát , nàng dường như đưa quyết định gì đó, kiên định : “Ông nội, con khỏi cốc.”
“Cái gì?” Cổ thần y ngẩn .
“Con rèn luyện, cảm nhận thiện ác của nhân tính, tìm kiếm tình ái thuộc về , ngắm vạn vật thế gian !”
Cổ thần y Cổ Linh Nhi đang hăng hái phấn khởi, giọng điệu nhàn nhạt : “Thế giới bên ngoài giống như Dược Linh Cốc, một khi bước ngoài, con thể sẽ vỡ đầu chảy máu, hoặc là đau đớn thấu tim gan.”
“Con , nhưng đời chỉ dài chừng , con chỉ ở mãi trong một tấc đất Dược Linh Cốc . Con mà, luôn trải qua chút chuyện mới thể thực sự trưởng thành.”
Cổ thần y bỗng nhiên bật : “Vậy thì con cứ . con nhớ kỹ, ông nội luôn đợi con về nhà.”
Cổ Linh Nhi dùng sức đáp một tiếng thật đến.
***
Phủ về đêm, bốn bề thắp đèn, con đường đá cuội tĩnh lặng tiếng động sáng rực ánh đuốc.
Cửa sổ đỏ khép hờ, mang theo từng cơn se lạnh.
Giang Nguyệt Dạng bên cửa sổ, ngước mắt ngắm vầng trăng tròn treo lơ lửng trời cao, thảo nào các thi nhân gửi gắm nỗi tương tư đều thích miêu tả ánh trăng.
Hương Lăng ôm một chiếc áo choàng tới khoác lên nàng: “Cô nương, đêm lạnh , nghỉ ngơi sớm một chút .”
“Ừm.”
Hôm , rạng đông rực rỡ như gấm.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Giang Nguyệt Dạng dùng bữa sáng đơn giản xong liền mặc chỉnh tề cửa triều.
Không lâu , nàng cùng một chúng đồng liêu ngoài Thái Hòa Điện chờ tuyên triệu, bên tai truyền đến tiếng trò chuyện khe khẽ.
“Trương tiểu tướng quân truyền tin thắng trận về, chiến sự ở Xích Thủy kết thúc, bọn họ lâu nữa sẽ ban sư hồi triều.”
“Thật ngờ đấy, Xích Thủy nhỏ bé mà thể kiên trì sự công phá dồn dập của quân nhiều ngày như thế.”
“Nếu Xích Thủy phái lẻn quân hạ độc, thì ba ngày bọn chúng cũng chẳng chống cự nổi.”
“Xích Thủy tinh thông độc thuật, đây cũng là một thủ đoạn tác chiến của bọn chúng.”
“Nói cũng , Trương tiểu tướng quân bọn họ rõ ràng Xích Thủy giỏi dùng độc, vẫn trúng chiêu của chúng?”
“Nghe là vì loại độc mà Xích Thủy hạ triệu chứng giống phong hàn, cho nên bọn Trương tiểu tướng quân vẫn luôn phát hiện .
Cũng may Tiêu quân sư cùng phát hiện điều bất thường, kịp thời tìm giải độc. Bằng nếu trúng độc thêm mấy ngày nữa, quân e là tổn thất nặng nề.”
“Thứ độc d.ư.ợ.c đúng là khiến khó lòng phòng mà...”
Lúc , thái giám bước mời bọn họ điện nghị sự.
Giang Nguyệt Dạng thấy Nguyên Đế long ngai đang xoa mi tâm, vẻ mặt mệt mỏi rã rời, dường như thức trắng cả đêm ngủ.
[Tiểu Qua, Bệ hạ thế ?]
Hệ thống liếc Nguyên Đế một cái, bằng giọng đầy ẩn ý mập mờ: [Lăn qua lộn suốt cả một đêm.]
[Ái chà chà Thảo nào hôm nay trạng thái tệ thế, hóa là tối qua vất vả mệt mỏi .]
Nguyên Đế: [...]
Văn võ bá quan cũng hiểu lầm ý của hệ thống, khỏi đỏ mặt già, Bệ hạ vẫn hùng phong như xưa nhỉ!
Thái t.ử và mấy vị hoàng t.ử rõ nội tình nhất thời nên phản ứng , Tiểu Qua nhất định là cố ý những lời gây hiểu lầm như thế.
Nguyên Đế tâm trạng vì đo với Giang Nguyệt Dạng, mặt cảm xúc : “Có việc thì tấu, việc thì bãi triều.”
Hồng Lô Tự khanh bước khỏi hàng : “Khởi bẩm Bệ hạ, hôm qua Hồng Lô Tự nhận thỉnh cầu dâng lễ vật của các ngoại bang như Nam Chiếu, Thổ Phồn và Tân La.”
Lời còn dứt, tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng truyền tới: [Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương nỗ lực như , tạo thành công nhỉ?]
Nguyên Đế chống cằm đỡ lấy cái đầu nặng trĩu hỏi: “Bọn họ ngoài dâng lễ vật thì còn gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-226-be-ha-van-hung-phong-nhu-xua-nhi.html.]
[Ừm...] Hệ thống suy nghĩ trong chốc lát, [Hoàng hậu nương nương m.a.n.g t.h.a.i hai mươi lăm ngày .]
Lời thốt , tay đang chống cằm của Nguyên Đế trượt một cái, đôi mắt vốn đang sụp xuống bỗng chốc trợn tròn xoe.
Cái gì?
Nó cái gì?
Quách viện chính kinh hãi, gần đây là ai phụ trách bắt mạch bình an cho Hoàng hậu nương nương nhỉ?
Sao thô tâm sơ suất đến thế!
Mạch tượng m.a.n.g t.h.a.i đầy một tháng tuy rõ ràng, nhưng thầy t.h.u.ố.c y thuật cao minh giàu kinh nghiệm vẫn thể bắt mạch .
Trong Thái Y Viện, ông và Chu thái y - thánh thủ phụ khoa - đều thể . Hơn nữa, chuyện ... Bệ hạ cũng .
Ai dà Thật là mạng mà!
Thái t.ử và Tam hoàng t.ử cũng khẽ kinh ngạc, mẫu hậu kể từ khi sinh út thì hề m.a.n.g t.h.a.i nữa.
Các thái y trong Thái Y Viện đều thể mẫu hậu vấn đề gì, thể mang thai, nhưng mãi mà thụ t.h.a.i .
Vì chuyện , mấy năm mẫu hậu còn cố ý đến Hộ Quốc Tự thỉnh giáo Vô Niệm đại sư, nhưng kết quả là câu trả lời m.ô.n.g lung hư vô rằng duyên phận tới.
Hiện tại... m.a.n.g t.h.a.i ?
Văn võ bá quan lộ vẻ mừng rỡ, thật quá, Bệ hạ cách nhiều năm sắp phụ .
Giang Nguyệt Dạng định khen Nguyên Đế già mà vẫn dẻo dai, kết quả hệ thống bằng giọng mấy lạc quan: [Chỉ là t.h.a.i nhi khỏe mạnh cho lắm.]
Lời của hệ thống lập tức khiến mấy phụ t.ử Nguyên Đế hồn, cái gì gọi là t.h.a.i nhi khỏe mạnh? Tại khỏe mạnh?
[Mới hai mươi lăm ngày mà mi t.h.a.i nhi khỏe á?] Giang Nguyệt Dạng hồ nghi hỏi.
[Ta bây giờ sớm như nữa , lúc chúng nó còn là tinh trùng và trứng là thể chúng nó khỏe yếu nhé.]
Nguyên Đế: Thứ gì cơ?
Quách viện chính nhạy bén chú ý tới hai điểm trọng tâm “tinh trùng” và “trứng”, Ngụy đại nhân cũng lén lút móc cuốn sổ nhỏ ghi chép.
Giang Nguyệt Dạng cạn lời đảo mắt một cái, [Biết mi tiến bộ , mau xem t.h.a.i nhi ?]
[Hoàng hậu nương nương mang song thai, một trong hai phôi t.h.a.i phát triển . Nếu can thiệp kịp thời thì khả năng sẽ thoái hóa tiêu biến.]
Giang Nguyệt Dạng hiểu rõ nghĩa cụ thể của từ thoái hóa phôi, nhưng nàng thể suy đoán ý đại khái.
[Ý mi là t.h.a.i nhi sẽ c.h.ế.t lưu trong bụng?]
[ !]
“Xoảng!”
Chén bàn Nguyên Đế đột ngột dậy vô tình quét rơi xuống đất, nước ướt đẫm mặt sàn.
Nguyên Đế phản ứng cực nhanh động tác choáng váng: “Trẫm hôm nay chút khỏe, việc để ngày mai bàn tiếp.”
Lý Phúc Toàn đỡ lấy Nguyên Đế, giao Hoàng đế cho hai thái giám trẻ tuổi, đó liền cất cao giọng: “Bãi triều!”
Giang Nguyệt Dạng hề nghi ngờ, chỉ bóng lưng Nguyên Đế gật gù: [Mệt cả đêm, đúng là tinh lực để thượng triều thật.]
Bóng lưng khựng một chút, Nguyên Đế nhịn nhịn, tiếp tục bước chân tiếp.
Nếu sốt ruột đến chỗ Hoàng hậu, Trẫm nhất định sẽ mở buổi thiết triều đến tận buổi chiều cho ngươi xem!
Sau khi bóng dáng Nguyên Đế biến mất, Giang Nguyệt Dạng cũng bảo: [Tiểu Qua, , chúng qua xem Hoàng hậu nương nương một chút.]
[Ký chủ cứu đứa trẻ đó ?]
Giang Nguyệt Dạng lắc đầu nguầy nguậy: [Ta y thuật, cứu cũng chẳng tin.]
[Vậy cô định gì?]
[Nhắc nhở Hoàng hậu nương nương chuyện mang thai, để các thái y của Thái Y Viện cứu.]
Quách viện chính lúc cảm thấy như một thanh đao đang kề cổ, áp lực vô cùng đến lớn. Đến Tiểu Qua còn bảo là t.h.a.i nhi , thì giữ khó đến mức nào chứ?
Tam hoàng t.ử nhanh chóng đuổi theo Giang Nguyệt Dạng, hỏi: “Bây giờ ngươi xuất cung luôn ?”
Giang Nguyệt Dạng lắc đầu: “Thần thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”
“Ta cũng .”