Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 225: Thanh Ly Quả
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lãm Nguyệt Các.
Giang Nguyệt Dạng phận của Ngũ công chúa và thái giám Khang An sẽ , nàng chỉ hiện tại bản bất an, dường như sắp chuyện lành xảy .
Nàng hành lang, lơ đãng vuốt ve con hồ ly trắng nhỏ trong lòng, ánh mắt chằm chằm về phía chớp.
Dường như đang Lăng Phong và Hương Lăng chăm sóc hoa cỏ, dường như chẳng cả.
Lăng Phong nhạy bén nhận sự bất thường của Giang Nguyệt Dạng, nhỏ giọng hỏi Hương Lăng: “Cô nương ?”
Hương Lăng lắc đầu: “Lúc bàn bạc việc tổ chức tiệc Hội nguyên cho công tử, cô nương chút là lạ . Từ trong cung trở về càng bình thường hơn. Ta hỏi thì cô nương bảo .”
“Ngươi dáng vẻ của cô nương xem, giống như chuyện gì ?”
“Ta trong lòng cô nương tâm sự, nhưng cô nương thì cũng chẳng cả?”
“Lại hỏi xem.”
Hương Lăng gật đầu, dậy về phía Giang Nguyệt Dạng.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nàng xổm bên cạnh Giang Nguyệt Dạng, cẩn thận hỏi: “Cô nương gặp chuyện gì vui ?”
Giang Nguyệt Dạng lắc đầu.
“Vậy trông cô nương trĩu nặng tâm sự thế ?”
“Ta , chỉ là chút bất an, trong lòng cứ rối bời.”
Cùng lúc đó ở một nơi khác, Lục Vân Đình tỉnh từ trong cơn hôn mê.
Trước đó, kền kền ập đến tấn công.
Sau khi c.h.é.m c.h.ế.t một con, dẫn tới gần mười con kền kền khác.
Vì cả đang lơ lửng giữa trung, lượng kền kền đông, nên một đối phó phần chật vật.
Về tuy giải quyết xong bộ kền kền ập tới, nhưng cũng thương.
Đến mức khi tiếp tục trèo xuống , còn sức đối phó với con trăn khổng lồ, sơ ý trượt tay rơi xuống vách núi.
May mắn là lúc rơi xuống, thấy một cái cây mọc vách đá, nhờ mà nhặt một mạng.
cũng vì va đập mà rơi hôn mê ngắn.
Sau khi tỉnh , phát hiện bên gốc cây một bệ đá nhô , mà phía bệ đá chính là sợi xích sắt trong truyền thuyết .
Thời gian cấp bách, Lục Vân Đình đạp lên vách đá trèo xuống. Sau khi trèo đến một cách nhất định, tung nhảy một cái, đáp xuống bệ đá.
Sợi xích sắt đến, bình thường mượn dụng cụ là thể dễ dàng qua. Với khinh công xuất quỷ nhập thần như Lục Vân Đình thì càng đơn giản hơn.
Chỉ là trận ác chiến với lũ kền kền tiêu hao quá nhiều thể lực, hiện tại cần hồi phục thể lực .
Thế là khi xử lý vết thương đơn giản, liền thổi chiếc còi “Phong Chi Ngữ” mang theo bên .
Phía vách núi, Hứa An đang lóc t.h.ả.m thiết, thấy tiếng còi liền bỗng nhiên khựng .
Cổ Linh Nhi thấy tiếng còi, tiếp tục an ủi: “Ngươi canh chừng ở đây cũng vô ích, công t.ử nhà ngươi rơi xuống vách núi thì thể nào sống sót .”
“A!” Hứa An reo lên mừng rỡ, “Công t.ử nhà c.h.ế.t, ngài c.h.ế.t!”
Hắn kích động dùng cả tay lẫn chân bò tới mép vực, Cổ Linh Nhi tưởng lầm tự vẫn, theo bản năng đưa tay túm lấy .
Hứa An hít sâu một , hét lớn: “Công tử!”
“Này Ngươi đừng gần mép vực như thế.” Cổ Linh Nhi kéo lùi một chút, “Lát nữa công t.ử nhà ngươi c.h.ế.t mà ngươi c.h.ế.t đấy.”
lúc , tiếng còi truyền tới.
“Ngươi kìa, là tiếng của “Phong Chi Ngữ”. Công t.ử nhà đang báo cho , ngài hiện tại an .”
Lần , Cổ Linh Nhi cũng thấy tiếng còi.
“Đã công t.ử nhà ngươi c.h.ế.t thì còn mau lau sạch nước mắt . Một đại nam nhân mà lóc thành thế , thật chẳng tiền đồ!”
Hứa An lấy tay áo lau nước mắt nơi khóe mi, chẳng hề bận tâm lời của Cổ Linh Nhi, : “Ta... chuẩn sợi dây thừng dài hơn để kéo công t.ử lên.”
Một canh giờ , đáy vực.
Lục Vân Đình khi hồi phục thể lực liền tụ lực, vận chuyển khinh công nhanh chóng bay vút qua sợi xích sắt.
Sau khi sang bờ bên thành công, phát hiện nơi một cánh cửa đá, phía cửa đá dường như một động phủ.
Hắn mò hồi lâu mà tìm thấy cơ quan mở cửa đá.
Thế là tạm thời gác lòng hiếu kỳ đối với động phủ phía cửa đá, bắt đầu trèo lên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-225-thanh-ly-qua.html.]
Ước chừng hai khắc , bình an vô sự trèo lên cây Thanh Ly Quả.
Hứa An ở bờ vực đối diện thấy Lục Vân Đình, kích động vẫy tay gọi lớn: “Công tử!”
Lục Vân Đình liếc một cái thu hồi tầm mắt, bắt tay hái Thanh Ly Quả.
Cổ Linh Nhi thấy cũng hét lớn: “Một quả cũng để , hái sạch Thanh Ly Quả cây xuống .”
Sau đó, Thanh Ly Quả cây đều Lục Vân Đình hái sạch sành sanh.
Nghĩ đến việc Giang Nguyệt Dạng thích những loài hoa cỏ kỳ lạ , rút chủy thủ đào một cây mạ non ở phần rễ cây.
Hắn cắt một mảnh vải áo, cẩn thận bọc kỹ cây con dính đất .
Sau đó, cân nhắc cách lên xuống cũng như vấn đề khi lên liệu đường xuống , Lục Vân Đình chọn trở bờ đối diện.
Về tới bờ bên , thổi vang “Phong Chi Ngữ”.
Hứa An thấy tiếng còi thì tai khẽ động đậy, ngay đó liền kéo sợi dây thừng di chuyển sang bên cạnh vài mét thả dây thừng xuống.
Cổ Linh Nhi thấy tò mò hỏi: “Sao thả dây thừng xuống phía bên ?”
“Bởi vì công t.ử nhà ở bên mà.”
“Sao ngươi ngài ở bên ?”
“Ta tiếng đoán vị trí.”
Cổ Linh Nhi kinh ngạc, lập tức hỏi: “Lỡ như dây thừng đủ dài thì ?”
“Nhìn từ cách âm thanh truyền tới thì đủ .”
Dứt lời, sợi dây thừng nãy giờ luôn Hứa An nắm trong tay bên giật giật.
Hứa An lập tức gọi đám Ám Nhất: “Mau qua đây giúp kéo công t.ử nhà lên.”
Hơn một khắc , trong phòng t.h.u.ố.c của Cổ thần y.
Hai ông cháu chằm chằm đống Thanh Ly Quả trong n.g.ự.c Lục Vân Đình, hai mắt sáng rực, nước miếng sắp chảy ròng ròng ngoài.
Cổ thần y đưa tay định lấy Thanh Ly Quả qua, nhưng Lục Vân Đình né tránh.
“Thanh Ly Quả ngoài việc dùng để giải cổ độc thì còn tác dụng gì khác?”
“Ngươi hỏi cái gì?” Cổ thần y cảnh giác lên.
“Đây là thứ tại hạ dùng mạng đổi lấy, tại hạ giữ một ít cũng quá đáng chứ?”
Cổ thần y ngẫm nghĩ một lát : “Thanh Ly Quả ngoài việc thể dùng để giải cổ độc, còn là một trong những vị t.h.u.ố.c chế tạo “Linh Tê Tán”.”
Nghe thấy lời , đồng t.ử Lục Vân Đình mở đến.
“Cổ thần y, chúng một cuộc giao dịch thế nào?”
Ánh mắt Cổ thần y sâu thẳm : “Giao dịch gì?”
“Thanh Ly Quả tại hạ thể giữ quả nào, chỉ xin Cổ thần y bán cho tại hạ hai viên “Linh Tê Hoàn”.”
“Bán?”
“ .”
“Được, lão phu đồng ý với ngươi, mau đưa Thanh Ly Quả cho lão phu.”
Chuyến , nhiệm vụ Nguyên Đế giao cho ngoài việc gặp Cổ thần y , còn “Linh Tê Hoàn”.
Nếu cuối cùng Cổ thần y khăng khăng chịu gặp Nguyên Đế, thì “Linh Tê Hoàn” cũng thể dùng để giao nộp thành nhiệm vụ.
Lục Vân Đình lấy cây mạ non lẫn trong đống Thanh Ly Quả , đó đưa bộ Thanh Ly Quả cho Cổ thần y.
Cổ thần y lập tức trợn tròn hai mắt: “Ngươi... ngươi... cây con trong tay ngươi chẳng lẽ là mầm cây Thanh Ly Quả?”
“Phải.”
“Đưa... bán cho .”
“Cái bán.” Lục Vân Đình dứt khoát từ chối.
Cổ thần y lập tức sốt ruột: “Lão phu thể gặp mặt Hoàng đế một .”
“Vậy cũng bán.”
“Tại ?”
“Nàng thích.”