Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 221: Thần Cần Một Con Dao
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy lời của Hứa An, sắc mặt Cổ Linh Nhi trầm xuống.
“Đây chính là quy củ của Dược Linh Cốc !” Cổ Linh Nhi xoay ngược trở , “Các ngươi thể tuân theo, tương tự, Dược Linh Cốc cũng chẳng nghĩa vụ giúp các ngươi cứu .”
Nàng dừng bước: “À đúng ! Thanh Ly Quả cũng là một vị d.ư.ợ.c liệu cần thiết để giải cổ. Dù bắt buộc, nhưng các ngươi thích hái thì tùy.”
Nói xong, nàng tức giận đầu hừ lạnh với Hứa An một tiếng nghênh ngang bỏ .
Hứa An bóng lưng Cổ Linh Nhi dần khuất xa, tâm trạng chút phức tạp, hình như đắc tội mất .
“Công tử, bây giờ? Có xuống ?”
“Ngươi tìm một sợi dây thừng mang đây.”
“Đi tìm ạ?”
“Ngươi tự nghĩ xem?”
Nghe , Hứa An bực bội gãi đầu: “Công tử, thuộc hạ mới đắc tội với xong.”
“Mau .”
Hứa An đ.â.m đầu họng súng, tròng mắt đảo quanh liền toe toét với Ám Nhất nãy giờ vẫn luôn im lặng: “Đại ca ám vệ, giúp một tay ? Lúc về mời uống rượu.”
“Không cần, trở về nhất chúng đừng gặp .”
“Vậy ...”
“Đó việc trong phạm vi chức trách của chúng .” Ám Nhất cắt ngang lời .
“Vậy trả tiền ?”
Nghe thấy trả tiền, mắt Ám Nhất lóe lên, chút động lòng.
Hứa An nhạy bén bắt phản ứng của y, liền giơ ba ngón tay: “Ba lượng thế nào?”
“Năm lượng.”
“Chốt đơn!”
Ám Nhất lập tức xòe tay về phía : “Đưa tiền .”
Từ khi Nguyên Đế nợ bổng lộc, y cảm thấy cứ lấy tiền việc mới yên tâm hơn.
Hứa An cạn lời: “Có cần gấp gáp ?”
Nói xong, thấy tay Ám Nhất vẫn còn giơ đó, Hứa An đành móc năm lượng bạc đưa cho y.
Ám Nhất cầm tiền liền lấy dây thừng , ba tên ám vệ khác trong lòng khỏi hâm mộ đến mức nào.
Vừa khi Hứa An ba lượng, bọn họ tranh , nhưng sợ đó sẽ Ám Nhất đập cho một trận.
Rất nhanh, Ám Nhất mang dây thừng .
Bọn họ buộc một đầu dây tảng đá lớn, đầu còn buộc quanh Lục Vân Đình.
Lục Vân Đình cẩn thận từng li từng tí leo xuống , chẳng mấy chốc, làn sương mù nuốt chửng bóng hình .
“Công tử, ngài vẫn chứ?” Hứa An lo lắng hỏi.
“Không .”
Dưới làn sương mù, Lục Vân Đình giẫm lên vách đá dốc trơn trượt di chuyển xuống , mấy suýt chút nữa trượt chân đạp hụt.
Ngay khi giẫm lên một mỏm đá nhô , một con bọ cạp chui từ khe đá, hung hăng định chích tay .
Hắn vội vàng né tránh đồng thời rút đoản đao đ.â.m c.h.ế.t con bọ cạp, nọc độc màu đen chảy từ cơ thể nó.
Lục Vân Đình tiếp tục xuống , nhưng càng xuống sâu nhiệt độ càng hạ thấp, còn mãnh thú bay lượn .
lúc , một con kền kền hung dữ lao thẳng về phía .
Hứa An ở vách đá thấy sợi dây thừng đung đưa dữ dội, đáy vực còn truyền đến tiếng thét của mãnh thú, liền bất an hét lớn: “Công tử!”
Phía bên kinh thành, Giang Nguyệt Dạng đột nhiên cảm thấy lồng n.g.ự.c thắt .
“Dạng Dạng, thế? Sao sắc mặt trắng bệch ?”
“Không , chúng tiếp chuyện yến tiệc .”
Giang Tuần đỗ Hội nguyên, hai nhà Giang - Tống đang vui vẻ quây quần bên bàn bạc chuyện mở tiệc ăn mừng.
Tống Khiêm hào sảng : “Tiểu Tuần, mời tất cả , đồng môn và bằng hữu ở Quốc T.ử Giám của cháu tới đây.
Dạng Dạng, cháu cũng mời các đồng liêu của đến, nếu thể mời Bệ hạ và Thái t.ử điện hạ đến thì càng hơn nữa!
Đến lúc đó, chúng sẽ mở đại tiệc bảy ngày bảy đêm!”
“Được nha nha! Hoa quả và rượu nước để lo!” Giang Nguyệt Dạng tỏ vẻ tán thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-221-than-can-mot-con-dao.html.]
“Mời nhiều như , sợ là trong nhà đủ chỗ .”
“Muội yên tâm, chuyện địa điểm cứ để đại ca giải quyết!” Tống Đại Cậu vỗ n.g.ự.c .
“Món ăn giao cho , ăn gì nào?” Tống Nhị Cậu hỏi.
“Hải sản!”
“Thịt rừng!”
“Vậy tìm tới biểu diễn tiết mục.” Tống Tam Cậu cũng chịu thua kém.
“Đến lúc đó, chúng sẽ như thế ...”
Giang Tuần nhà thảo luận vô cùng sôi nổi hào hứng, khóe môi ngập tràn nụ hạnh phúc.
Một lát , Giang Nguyệt Dạng hỏi: “Ca ca, thấy sắp xếp yến tiệc như thế nào?”
“Thực ...” Ánh mắt Giang Tuần lướt qua những gương mặt tràn đầy nụ của họ, “Không gì, sắp xếp như .”
Mọi liền đó là điều ban đầu y định , bất giác đưa mắt hiệu cho .
Giang Nguyệt Dạng chắc chắn thăm dò: “Ca ca tiệc ?”
Giang Tuần im lặng một lát khẽ gật đầu: “Huynh chỉ mời vài bạn thiết, cả nhà cùng ăn một bữa cơm là .”
“Được thôi!” Giang Nguyệt Dạng hớn hở, “Yến tiệc của ca ca thì ca ca thế nào cứ thế đó.”
Tống Khiêm cũng : “Vừa nghĩ kỹ , rầm rộ như thế dường như quá phô trương, dễ rước lấy đố kỵ, cho cháu.”
“Tiểu Tuần, Hội nguyên mở tiệc thì Trạng nguyên mở tiệc thế nào? Đời chỉ một thôi đấy.” Tống Tam Cậu giơ một ngón tay lên nhấn mạnh.
“Vâng, nếu cháu thể đỗ Trạng nguyên, nhất định sẽ để mở tiệc thết đãi và bạn bè.” Giang Tuần mỉm đáp ứng.
“Vậy quyết định thế nhé.”
lúc , hầu chạy báo Hoàng hậu nương nương tuyên Giang Nguyệt Dạng tiến cung.
Hơn hai khắc , Giang Nguyệt Dạng theo Thượng Cô Cô bước cung Ninh An.
Lúc trong cung Ninh An nhiều đang , tần phi hậu cung, hoàng t.ử công chúa, và cả các cáo mệnh phu nhân.
Giang Nguyệt Dạng chắp tay hành lễ: “Vi thần bái kiến Bệ hạ, bái kiến Hoàng hậu nương nương, bái kiến Thái t.ử điện hạ, bái kiến...”
“Được , cần đa lễ!” Nguyên Đế xua tay ngắt lời nàng hành lễ, “Tuyên khanh tiến cung lúc là hỏi khanh một chút, loại hoa quả gọi là dừa ăn như thế nào?”
Giang Nguyệt Dạng ngước mắt sang, bàn Nguyên Đế đang đặt hai quả dừa màu xanh còn nguyên vỏ.
Vì gọt vỏ thể bảo quản lâu hơn một chút, nên Giang Nguyệt Dạng mới mua loại gọt vỏ.
nàng ngờ chỉ một quả dừa mà khó cả hoàng cung, đúng là nàng suy tính chu .
“Vi thần cần một con dao.”
Rất nhanh, cung nữ mang một con d.a.o lên.
Giang Nguyệt Dạng cầm d.a.o chớp chớp mắt với Tam hoàng tử: “Tam điện hạ, giúp một tay nha.”
Tam hoàng tử: “...”
Tam hoàng t.ử con d.a.o sắc bén tay nàng, sợ nàng tự đứt tay nên từ từ dậy bước qua.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Hắn nhận lấy con d.a.o từ tay Giang Nguyệt Dạng, hỏi: “Ngươi giúp ngươi thế nào?”
Giang Nguyệt Dạng bưng một quả dừa lên, dùng ngón tay vẽ một vòng tròn đầu quả dừa.
“Làm phiền Tam điện hạ gọt bỏ phần vỏ ngoài , đến lúc đó ngài sẽ thấy một lớp vỏ xơ mỏng và cùi dừa màu trắng...”
Tam hoàng t.ử theo lời Giang Nguyệt Dạng, cẩn thận từng chút gọt bỏ lớp vỏ ngoài, nhưng vẫn gọt hỏng mất.
Sau khi gọt hỏng liên tiếp mấy quả dừa, cuối cùng cũng gọt một quả dừa trắng nõn tròn vo hảo.
Giang Nguyệt Dạng giơ ngón tay cái về phía Tam hoàng tử: “Tam điện hạ đỉnh chóp nha, thần còn chẳng thể tách vỏ và cùi hảo như .”
Nghe Giang Nguyệt Dạng khen ngợi, Tam hoàng t.ử kiêu hãnh ngẩng cao cằm, còn chút ngượng ngùng.
“Lý Phúc Toàn, mang quả dừa lên đây.”
Nghe lời , Hoàng hậu nương nương hờn dỗi : “Bệ hạ, đó là món Nam Tịch ăn mà. Ừm... Nam Tịch ?”
“Ngũ công chúa ...”
Giọng của cung nữ còn dứt, Nguyên Nam Tịch dẫn theo một tiểu thái giám và một tiểu cung nữ từ bên ngoài bước .
“Mẫu hậu, nhi thần xiêm y ạ.”
[Úi xùi uiiii!] Hệ thống kinh hỷ cất tiếng, [Ký chủ, Ngũ công chúa dưa siêu đến khổng lồ !]