Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 220: Người Đời Phần Nhiều Bạc Tình, Khó Gặp Được Kẻ Hữu Tâm
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Gia gia, thế nữa !” Cô nương áo xanh chống nạnh bày tỏ vẻ bất mãn, “Con ở bên ai là do con tự quyết định.”
Đối với lời phát biểu bất mãn của cô nương áo xanh, Cổ thần y để tâm, chỉ nở nụ đầy ẩn ý Lục Vân Đình.
“Thế nào? Ba điều kiện ngươi ?”
Lục Vân Đình lắc đầu: “Hai điều kiện đầu tại hạ thể đồng ý, nhưng điều kiện cuối cùng thứ cho khó lòng tuân mệnh!”
“Vì ? Là tôn nữ của lão phu đủ xinh ? Hay là ngươi ở rể?”
Lục Vân Đình thẳng: “Tại hạ trong lòng .”
“Ngươi nên nghĩ cho kỹ. Không ba điều kiện đó, lão phu tuyệt đối tay cứu .”
“Đã như ...” Lục Vân Đình chắp tay với ông, “Tại hạ miễn cưỡng khác khó. Chỉ là tại hạ tới đây còn một việc, Bệ hạ gặp thần y, thần y thể bớt chút thời gian gặp một chăng?”
“Xem ngươi cũng quá kẻ thù g.i.ế.c cha là ai.” Cổ thần y ngó lơ lời Nguyên Đế gặp ông.
“Tìm kẻ thù g.i.ế.c cha nhiều cách, nhưng nàng chỉ duy nhất một .”
Lời thốt , cả Hứa An và cô nương áo xanh đều khiếp sợ.
Hứa An và Lục Vân Đình lớn lên cùng từ nhỏ, còn từng thấy ai việc gì đối với quan trọng hơn việc tìm kẻ thù g.i.ế.c cha.
Trong mắt cô nương áo xanh, Lục Vân Đình dễ dàng ràng buộc, nhất là chuyện tình ái lứa đôi.
Nàng thể nghĩ đến việc Lục Vân Đình đồng ý điều kiện thứ ba, nhưng nàng vạn ngờ Lục Vân Đình từ chối chỉ vì một nữ tử.
Người đời phần nhiều bạc tình, khó gặp kẻ hữu tâm.
Cổ thần y cũng cảm thấy đôi chút bất ngờ lời của Lục Vân Đình, đó nhếch khóe môi .
“Vậy nếu hiện tại ngươi cô nương thích thì ? Có đồng ý điều kiện đó ?”
Lục Vân Đình mở miệng định trả lời, nhưng cô nương áo xanh tức giận cướp lời một bước: “Gia gia, mà còn thế nữa là con giận đấy! Đến lúc đó, con cũng sẽ bỏ nhà giống như Cổ Lan cho xem.”
Cổ thần y kiêu ngạo hừ một tiếng: “Người trẻ tuổi các ngươi thật chẳng thú vị chút nào! Đùa một tí cũng xong.”
“Còn mau điều kiện thứ ba của .” Cô nương áo xanh bày vẻ mặt “ thấu từ lâu”.
Cổ thần y lườm cô nương áo xanh một cái, đó tới chiếc ghế bên cạnh xuống, khẽ đung đưa.
Ông nhắm mắt , giọng điệu thong thả ung dung : “Điều kiện thứ ba ... Giải cổ cần dùng đến “Huyễn Tâm Thảo”, chỗ lão phu , ngươi tự tìm lấy.”
“Không thể tìm “Huyễn Tâm Thảo” ở nơi nào?”
“Lão phu mệt , ngươi gì thắc mắc cứ hỏi tôn nữ của lão phu. Ngoài , Tuyết Nhung Hoa và Thanh Ly Quả mà lão phu yêu cầu, ngươi hái về cho lão phu khi rời .”
Cô nương áo xanh thấy liền cất tiếng gọi: “Gia gia nghỉ ngơi , các ngươi theo .”
Sau đó, bọn họ liền xoay rời khỏi phòng.
Cô nương áo xanh trực tiếp dẫn họ về phía hậu sơn, : “Vừa nếu ngươi đồng ý điều kiện thứ ba, gia gia sẽ trực tiếp đuổi tất cả các ngươi khỏi Dược Linh Cốc.
Ông ghét nhất loại vì đạt mục đích mà tiếc trả bất cứ giá nào, đặc biệt là vứt bỏ yêu thương.”
Nghe , Hứa An khó hiểu hỏi: “Sao gia gia của cô công t.ử nhà trong lòng? Trong thư của Cổ đại ca ?”
“Không .” Cô nương áo xanh dừng bước và ngoái đầu dây buộc tóc màu đỏ đầu Lục Vân Đình, “Dây buộc tóc đầu ngươi là do cô nương ngươi thích tặng đúng ?”
Gió nhẹ thổi qua, dây buộc tóc màu đỏ khẽ đung đưa theo làn gió. Hoa lê thêu bên như đang lặng lẽ bung nở, sống động như thật.
Hứa An thoáng qua dây buộc tóc: “Hóa nhận bằng cách ! Quan sát cũng tỉ mỉ quá .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-220-nguoi-doi-phan-nhieu-bac-tinh-kho-gap-duoc-ke-huu-tam.html.]
Cô nương áo xanh xoay tiếp tục về phía : “ , tên Cổ Linh Nhi, vẫn các ngươi tên gì?”
“Ta tên Hứa An, công t.ử nhà tên Lục Vân Đình, bọn họ là của Bệ hạ, gọi là gì cũng quan trọng.”
Mấy tên ám vệ: “...”
Nghĩ đến nhiệm vụ Bệ hạ giao phó cho bọn họ, Hứa An nhịn : “Bọn đến Dược Linh Cốc, ngoài việc cầu Cổ thần y cứu , còn mời ông gặp mặt Bệ hạ một .”
“Gia gia sẽ dễ dàng khỏi cốc . Ông đồng ý cứu giúp các ngươi vì công t.ử nhà ngươi trả lời ho thế nào, mà là vì...” Nàng đến đây thì khựng một chút, “mà là vì đó là tội nghiệt do Đại sư gây .”
“Vậy lúc ông cứu dù cũng khỏi cốc chứ? Đến lúc đó thể gặp Bệ hạ một ?”
“Nói chuyện bây giờ còn quá sớm, các ngươi tìm “Huyễn Tâm Thảo” còn chừng.”
“Nghe ý của cô, “Huyễn Tâm Thảo” khó tìm ?”
Cổ Linh Nhi ừ một tiếng: ““Huyễn Tâm Thảo” ưa sinh trưởng ở nơi chướng khí, xung quanh là rắn rết, sâu bọ, chuột bọ và hoa cỏ cây cối mang kịch độc, chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.”
“Không nơi nào mới ?” Lục Vân Đình đột nhiên hỏi.
“Tịch Uyên Cốc.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lúc , Cổ Linh Nhi dẫn bọn họ tới hậu sơn, đập mắt là một mảnh ruộng d.ư.ợ.c liệu trồng đầy các loại thảo d.ư.ợ.c quý hiếm.
Phía cuối ruộng d.ư.ợ.c liệu chính là Hàn Băng Trì, nhiệt độ ở đây thấp hơn nhiều vì với bình thường, xung quanh tràn ngập sương mù giá lạnh.
Hứa An lạnh đến mức rụt cổ : “Lạnh quá”
“Tuyết Nhung Hoa ở ngay đáy đầm.”
Lục Vân Đình về phía Hàn Băng Trì, cần thử cũng nước nhất định vô cùng lạnh giá, bình thường thể nào chịu đựng nổi.
Hứa An thăm dò thò ngón tay cảm nhận nhiệt độ nước đầm, tức khắc một luồng khí lạnh buốt thấu tận gót chân.
“Chuyện... chuyện ...” Hắn lạnh đến mức năng run rẩy, “Người... xu... xuống ... c... còn... sống... nổi ?”
“Thế thì .” Cổ Linh Nhi lấy một bình t.h.u.ố.c đưa cho Lục Vân Đình, “Trước khi xuống uống một viên, thể giúp ngươi chống một chút hàn khí. Đừng bảo nhắc nhở ngươi, bây giờ hối hận vẫn còn kịp đấy.”
Lục Vân Đình nhận lấy bình thuốc: “Thanh Ly Quả ở ?”
Nghe lời , Cổ Linh Nhi thở dài lắc đầu, dẫn bọn họ về hướng bên cạnh.
Đi chừng nửa khắc, bọn họ tới bên bờ một vách núi sâu thấy đáy.
Cổ Linh Nhi giơ tay chỉ về vách đá đối diện: “Đó chính là Thanh Ly Quả.”
Mấy theo hướng tay nàng chỉ, liền thấy trong khe vách đá mọc một cái cây nhỏ cao nửa , cây kết loại quả màu xanh biếc đến bằng ngón tay cái.
Hứa An trợn tròn mắt: “Thế thì qua đó bằng cách nào?”
“Nghe ở lưng chừng vách núi một sợi xích sắt thể sang bờ bên .”
Hứa An nhíu mày: “Nghe ?”
“Ghi chép do sư phụ của sư phụ của sư phụ của gia gia ... để như , nhưng hiện tại chẳng ai là thật giả.”
Lục Vân Đình nửa nửa quỳ bên mép vực xuống: “Dược Linh Cốc từng ai xuống ?”
“Thời trẻ gia gia từng xuống thử, nhưng mới xuống một đoạn thì thể tiếp tục nữa, cũng chẳng hề thấy sợi xích sắt trong truyền thuyết .”
“Dược Linh Cốc các nếu cứu thì cứ thẳng .” Hứa An nổi giận, “Đây căn bản là chuyện thể nào thành !”