Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 22: Đại Lý Tự

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:57:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một canh giờ , Nguyên Đế cùng các triều thần bàn bạc xong đại sự quốc gia liền tuyên bố bãi triều.

 

Trong thời gian , Giang Nguyệt Dạng cùng Tiểu Qua hóng mấy quả dưa nhỏ đau ngứa. Ví dụ như vị đại nhân nào đó nửa đêm đái dầm, vị đại nhân nào đó thích mặc đồ nữ, vị đại nhân nào đó b.a.o n.u.ô.i ngoại thất ở bên ngoài...

 

Khiến thầm trong lòng, vui vẻ khôn xiết.

 

Còn mấy vị đại nhân bóc phốt thì thở phào nhẹ nhõm một , may mà chuyện gì mất mạng, chỉ chê vài ngày thôi.

 

Không cả, hề hấn gì.

 

Giang Nguyệt Dạng cùng Giang Thượng thư khỏi đại điện, thấy trán cha toát mồ hôi, nàng ân cần hỏi han: “Cha, cha đổ nhiều mồ hôi thế? Thân thể thoải mái ạ?”

 

Giang Thượng thư đưa tay lau mồ hôi trán, ngậm đắng nuốt cay khổ mà chẳng thể .

 

“Ta , chỉ là lâu quá thôi.”

 

“Vậy chúng nghỉ một lát hẵng .” Giang Nguyệt Dạng chỉ bậc thềm đá bên ngoài Thái Hòa Điện .

 

Giang Thượng thư: “...”

 

Nơi là chỗ thể tùy tiện ?

 

Hơn nữa, bệt bậc thềm đá thì còn thể thống gì nữa?

 

Giang Thượng thư xua tay: “Ta , giờ đỡ nhiều , về nhà thôi.”

 

“Thật sự chứ ạ?”

 

“Không .”

 

“Vậy .” Giang Nguyệt Dạng đỡ ông tiếp tục về phía .

 

Sau đó, nàng liền phát hiện , văn võ bá quan đều tránh hai cha con nàng như tránh tà, một vài thậm chí còn trợn mắt lườm bọn họ.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy thì “xì” một tiếng trong lòng, sang bóc phốt với Tiểu Qua: [Mấy vị đại nhân tỏ thái độ ưa lộ liễu quá đấy. Là quan chắc? Chẳng là do Bệ hạ đột nhiên phát điên . Có giỏi thì bọn họ mà sa sầm nét mặt với Bệ hạ !]

 

Giang Thượng thư lảo đảo một bước chân, suýt chút nữa ngã nhào, may mà Giang Nguyệt Dạng kịp thời đỡ lấy ông.

 

Các vị đại nhân khác đều khựng bước chân , nhưng nhanh đó tiếp tục cất bước tiếp.

 

“Cha, cha xem cha kìa, còn bảo là . Hay là chúng xuống nghỉ một lát ?”

 

Giang Thượng thư nghĩ ngợi một hồi gật đầu, ông thà chờ các đồng liêu xa một chút hẵng .

 

Bằng , con gái rượu chừng thốt lời kinh nào nữa cho xem.

 

Thế nhưng, ông kiên quyết bậc thềm đá, mà cứ nguyên tại chỗ như .

 

Lúc , Tần Thời tụt phía bọn họ vài bước đuổi kịp tới.

 

“Giang Thượng thư.” Tần Thời chắp tay hành lễ với ông.

 

Giang Thượng thư khẽ gật đầu, Giang Nguyệt Dạng thì chẳng hề kiêng dè mà Tần Thời chằm chằm.

 

Lúc ở trong đại điện, nàng chỉ mới lướt qua một cái, giờ ở cự ly gần thế , thấy Tần Thời càng mắt hơn.

 

Tần Thời dời tầm mắt sang Giang Nguyệt Dạng, vặn chạm đôi mắt long lanh ngập nước , nhất thời ngẩn ngơ.

 

nhanh chóng phản ứng , cất giọng hỏi: “Giang cô nương ở điện nghi ngờ Ngô đại nhân gian lận khoa cử, lý do gì?”

 

“Vừa ở trong điện đấy thôi, chính là cảm thấy ông thông minh.”

 

Tần Thời khẽ mỉm , “Chỉ thôi ? Ta còn tưởng Giang cô nương điều gì đó.”

 

Lúc , hệ thống lên tiếng : [Ký chủ, mở miệng hỏi thì chi bằng cô tiết lộ chút thông tin cho , để mau chóng xử Ngô đại nhân. Lỡ như bọn họ vô dụng, điều tra tới điều tra lui mà chẳng tra gì thì ?]

 

[Mi đúng đấy.]

 

Tần Thời: “...”

 

Giang Nguyệt Dạng bịa chuyện: “Tần đại nhân, chẳng giấu gì ngài, tình cờ nhắc tới Ngô đại nhân. Người đó học thức của ông đỗi bình thường, phu t.ử dạy dỗ ông thậm chí còn định cho ông thi. Một mà đến cả phu t.ử cũng coi trọng, đột nhiên thi đỗ chứ?”

 

“Biết Ngô đại nhân phát huy vượt bậc thì ?”

 

Giang Nguyệt Dạng nhún vai, “Nếu ngài cho là như thì cũng khả năng, chỉ tới đó thôi.”

 

[Đáng ghét thật, cái tên Tần Thời giúp cho tên mập c.h.ế.t tiệt chứ?]

 

Hệ thống khách quan : [Người chỉ là phân tích hợp lý thôi mà.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-22-dai-ly-tu.html.]

 

Tần Thời tỏ vẻ vô cùng oan ức, giúp cho Ngô đại nhân.

 

Hắn chỉ là mời Giang Nguyệt Dạng tới Đại Lý Tự, để tìm cơ hội cho nàng xem mấy vụ án tồn đọng phá thôi.

 

nam nữ biệt, tiện trực tiếp mở lời mời mọc, kết quả vòng vo mãi mà vẫn đúng trọng tâm.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Giang Thượng thư thấu tâm tư của , chủ động lên tiếng: “Dạng Dạng, cha tới chỗ Tần đại nhân một lát, con cùng ?”

 

“Đại Lý Tự ạ?”

 

Hai cùng gật đầu.

 

Giang Nguyệt Dạng theo bản năng định bảo chứ chứ, nàng cũng xem Đại Lý Tự trông như thế nào, nhưng đột nhiên nhớ cha đang thấy khỏe.

 

“Cha thấy trong khó chịu ? Đừng nữa, về nhà nghỉ ngơi ạ.”

 

Giang Thượng thư: “... Ta .”

 

Thân thể ông chẳng vấn đề gì hết, chỉ là tùy tiện kiếm một cái cớ thôi.

 

“Cha , đừng cậy mạnh.”

 

“Ta cậy mạnh.” Giang Thượng thư rảo bước nhanh về phía để chứng minh , “Ta việc tới chỗ Tần đại nhân, nếu con theo thì tự về nhà .”

 

Giang Nguyệt Dạng bóng lưng cha càng lúc càng xa, thu hồi tầm mắt Tần Thời vẫn còn nguyên tại chỗ bồi nàng, cuối cùng yên tâm mà đuổi theo cha .

 

“Cha, cha đợi con với.”

 

Hơn một khắc , hai cha con theo Tần Thời trở về Đại Lý Tự.

 

Cánh cửa lớn màu đỏ son khảm những chiếc đinh cửa mạ vàng, hai bên cửa dựng hai bức tượng sư t.ử đá uy vũ hiên ngang.

 

Bước trong tự, một con đường lát đá xanh rộng rãi dẫn thẳng tới chính sảnh, một luồng khí thế trang nghiêm tột bậc ập thẳng mặt.

 

Mái cong đấu củng, rường cột chạm trổ hoa văn.

 

Tần Thời dẫn bọn họ tới hậu viện, nơi là khu vực việc và nghỉ ngơi của các quan viên Đại Lý Tự.

 

Giang Nguyệt Dạng tò mò đ.á.n.h giá bốn phía, nơi nhiều gian phòng, mỗi gian phòng đều treo một tấm biển hiệu.

 

“Giang Thượng thư, Giang cô nương, mời .”

 

Tần Thời đẩy cửa một gian phòng , đó là phòng việc độc lập của .

 

Giang Thượng thư bước lên , Giang Nguyệt Dạng theo sát phía .

 

Sau khi trong, Tần Thời ngừng tay đun nước pha . Nơi một lò than nhỏ, nước luôn giữ ấm nên cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.

 

Khi Tần Thời pha , Giang Nguyệt Dạng tò mò bước tới bàn việc, bàn vẫn còn đặt những bản thảo kịp thu dọn.

 

[Chữ của cũng phết đấy chứ.] Giang Nguyệt Dạng thầm khen ngợi trong lòng.

 

[Trâm hoa tiểu khải của ký chủ cũng xuất sắc mà.]

 

Giang Nguyệt Dạng kiêu ngạo hếch cằm lên, [Đó là đương nhiên, mi cũng xem luyện bao lâu .]

 

Kiếp vì ông nội là nhà thư pháp, bản nàng cũng thích thư pháp, cho nên từ lúc ba tuổi bắt đầu học thư pháp .

 

Đáng tiếc nàng chẳng mấy thiên phú, chỉ một tay trâm hoa tiểu khải là khá thôi.

 

Nét thư pháp khắc sâu trong linh hồn, dẫu luân hồi một đời thì ký ức vẫn còn như mới.

 

Lúc , ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập, giây tiếp theo một nam t.ử trạc tuổi Tần Thời xuất hiện ở ngoài cửa, chính là Đại Lý Tự Tự thừa Thôi Nguyên.

 

“Đại nhân, chuyện ngài bảo điều tra manh...” Âm thanh đột ngột im bặt.

 

Hắn chằm chằm chớp mắt Giang Nguyệt Dạng đang bàn việc, trong đầu hiện lên mấy chữ: Thật là một cô nương xinh .

 

Tần Thời đun nước xong chuẩn pha , thấy Thôi Nguyên Giang Nguyệt Dạng đăm đăm như , liền dậy bước qua lén đá cho một cái.

 

Thôi Nguyên hồn, chạm ánh mắt cảnh cáo của Tần Thời, vội vàng cúi gằm đầu xuống.

 

Tần Thời giới thiệu: “Giang Thượng thư, Giang cô nương, vị là Đại Lý Tự Tự thừa Thôi Nguyên, sẽ cùng điều tra vụ án của Ngô đại nhân.”

 

Giang Nguyệt Dạng lịch sự nở một nụ , nhắc tới Ngô đại nhân, nàng đột nhiên xem bộ dạng ăn đòn của tên mập c.h.ế.t tiệt ghê.

 

“Tần đại nhân, thể xem Ngô đại nhân một chút ?”

 

 

Loading...