Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 219: Dược Linh Cốc
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa An xổm xuống bàn cờ, vuốt cằm hồi lâu cũng con đường sống của quân đen ở chỗ nào.
Hắn bực bội gãi gãi đầu, đầu về phía Lục Vân Đình: “Công tử, ván cờ là một thế cờ c.h.ế.t .”
Lục Vân Đình đáp lời , mà chăm chú các quân cờ bàn, thầm diễn giải nước của quân đen trong tâm trí.
Hứa An thấy đang suy nghĩ, thế là liền chuyển tầm mắt sang mấy tên ám vệ của Nguyên Đế.
“Mấy các ngươi đực mặt đó gì? Mau qua đây cùng phá giải ván cờ chứ!”
Ám Nhất mang mặt nạ cất giọng lạnh lùng: “Chúng đ.á.n.h cờ.”
Bọn họ Nguyên Đế phái tới để giám sát nhất cử nhất động của Lục Vân Đình, đồng thời cũng là vì Cổ thần y của Dược Linh Cốc mà đến.
Tương truyền, Cổ thần y của Dược Linh Cốc tài năng cải t.ử sinh, mọc thịt xương từ đống tro tàn, Nguyên Đế vẫn luôn gặp mặt một .
Điều quan trọng nhất là, “Linh Tê Hoàn” do ông bào chế tương truyền thể trì hoãn sự lão hóa và cứu sống sắp c.h.ế.t.
Đáng tiếc là, Cổ thần y quy ẩn lánh đời, khó để diện kiến.
Sở dĩ Nguyên Đế đồng ý cho Lục Vân Đình tới Dược Linh Cốc, một là vì Cổ thần y và “Linh Tê Hoàn”, hai là để Lục Vân Đình hiểu rõ rằng cái c.h.ế.t của Lục Kinh Hồng hề nửa điểm liên quan đến ông.
Nghe thấy lời của Ám Nhất, Hứa An trưng vẻ mặt “nuôi các ngươi tích sự gì chứ”.
lúc , Lục Vân Đình khẽ khom nhặt lấy một quân cờ đen từ trong hũ cờ.
Hắn kẹp lấy quân cờ đen, ánh mắt thâm sâu các quân cờ bàn, đó liền đặt quân cờ đen trong tay xuống một vị trí hiểm hóc.
Theo tiếng cờ hạ xuống giòn tan, vách đá nơi lối sơn cốc từ từ dịch chuyển sang hai bên, để lộ một con đường mòn dẫn núi.
Hứa An kinh ngạc há hốc mồm: “Công tử, ngài nghĩ đến việc nước cờ đó thế?”
Lục Vân Đình sải bước về phía sơn cốc: “Đã đường sống, thì chọn một t.ử lộ nguy hiểm nhất để rơi cảnh tuyệt địa mới thể tái sinh.”
Hứa An như hiểu như mà gật đầu, quả hổ là công t.ử nhà !
Sau khi nhóm Lục Vân Đình tiến sơn cốc, bọn họ hề gặp cơ quan chướng khí mê cung như trong tưởng tượng, mà một mạch thông suốt gặp trở ngại nào đến một cổng núi.
Hứa An bước lên rung chiếc chuông treo cửa, chẳng mấy chốc đại môn tự động mở .
Bọn họ chút do dự cất bước trong, đồng thời cũng tò mò quan sát cảnh xung quanh.
Đi một đoạn, bọn họ liền thấy một cô nương mặc áo xanh đang thẳng về phía .
Cô nương áo xanh bước đến mặt bọn họ dừng bước, khi thấy Lục Vân Đình, trong mắt nàng lóe lên một tia kinh diễm.
nàng nhanh chóng thu ánh mắt, hắng giọng hỏi: “Là ai phá vỡ ván cờ bên ngoài thế?”
“Là công t.ử nhà .” Hứa An đầy vẻ tự hào.
Cô nương áo xanh Lục Vân Đình, một lát hỏi: “Các ngươi tới Dược Linh Cốc của là việc gì?”
Lục Vân Đình lịch thiệp chắp tay: “Tại hạ cầu kiến Cổ thần y.”
“Sư phụ mà ai gặp cũng gặp .” Cô nương áo xanh trong, “Các ngươi nếu tìm thầy chữa bệnh bốc t.h.u.ố.c thì tìm là . Với điều kiện là, các ngươi giúp một việc.”
“Không cách nào mới thể diện kiến Cổ thần y?”
Cô nương áo xanh đột nhiên dừng bước: “Xem các ngươi chỉ vì tìm sư phụ mà đến, chỉ tiếc là, sư phụ hiện tại tiếp khách.
Tuy nhiên, nếu các ngươi thể giúp hái một gốc thảo d.ư.ợ.c về đây, thể để các ngươi gặp sư phụ một .”
Dứt lời, cô nương áo xanh đầu thẳng mắt Lục Vân Đình.
Lục Vân Đình tỏ thái độ đồng ý phản đối, chỉ đưa tay về phía Hứa An, Hứa An ngầm hiểu liền móc từ trong n.g.ự.c một phong thư đưa cho .
“Nghĩ hẳn cô nương chính là cháu gái của Cổ thần y.” Lục Vân Đình đưa phong thư cho nàng , “Đây là bức thư do Cổ Lan nhờ mang tới cho cô nương.”
Cô nương áo xanh đầy vẻ hồ nghi nhận lấy phong thư rút lá thư bên trong , khi thấy nét chữ đó liền kìm ngẩng mắt liếc Lục Vân Đình một cái.
Rất nhanh, nàng xong bộ nội dung bức thư với tốc độ mười dòng một cái liếc mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-219-duoc-linh-coc.html.]
“Nếu Cổ Lan sư hạ cầu xin như thế , đành miễn cưỡng dẫn đường cho các ngươi diện kiến một phen .” Cô nương áo xanh nhét thư phong bì, “Các ngươi theo .”
Cô nương áo xanh dẫn bọn họ vòng vèo qua nhiều ngõ ngách đến cửa một căn phòng, chỉ thấy nàng gõ cửa : “Gia gia, gặp .”
Trong phòng truyền tiếng đáp , cô nương áo xanh đợi một lát trực tiếp đẩy cửa bước .
Bên trong gian phòng bày la liệt nhiều d.ư.ợ.c liệu, một đàn ông trung niên mái tóc bạc trắng nhưng trông chỉ chừng bốn mươi tuổi đang cặm cụi bốc thuốc.
Cô nương áo xanh bước tới nép bên cạnh đàn ông: “Gia gia, bọn họ là bằng hữu của Cổ Lan sư đấy.”
Người đàn ông đến mí mắt cũng thèm nhấc lên: “Cổ Lan là ai?”
Cô nương áo xanh là gia gia nhà vẫn còn đang giận Cổ Lan, lập tức nũng: “Gia gia, mà cứ giận như nữa thì e là sẽ thực sự vĩnh viễn về đấy.”
“Nó dám !”
“Huynh dám , chẳng nhờ gửi thư về đây !” Cô nương áo xanh nhét phong thư tay Cổ thần y.
Cổ thần y liếc bức thư trong tay, đó với vẻ mặt ngượng ngùng mở thư xem.
Ông càng chân mày càng nhíu chặt , cái tên nghịch đồ ……
Lục Vân Đình thấy liền bước tới chắp tay : “Cổ thần y, kính mong ngài thể tay tương trợ.”
Cổ thần y liếc Lục Vân Đình một cái, đó đặt bức thư trong tay xuống tiếp tục bốc đống d.ư.ợ.c liệu dang dở lúc .
“Lão phu từ lâu còn màng thế sự nữa .”
“Người nọ vốn là đồ của ngài.”
Sắc mặt Cổ thần y hề đổi: “Hắn từ lâu trục xuất khỏi sư môn, còn là t.ử của Dược Linh Cốc nữa.”
“ bộ y thuật của đều do ngài truyền dạy.”
Động tác tay Cổ thần y chợt khựng , Lục Vân Đình tiếp: “Tại hạ một điều hiểu, thần y thể giải đáp nghi hoặc chăng?”
“Ồ? Ngươi cứ thử xem nào.”
“Thần y rõ ràng kẻ đó tâm thuật bất chính, năm đó khi trục xuất khỏi sư môn, vì vẫn giữ bộ y thuật cho ? Thần y thật sự trục xuất đó khỏi sư môn ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cô nương áo xanh mở miệng định cãi , nhưng Cổ thần y kịp thời đưa tay giữ .
Cổ thần y trầm giọng : “Người trẻ tuổi , xưa nay từng ai dám ở Dược Linh Cốc chất vấn lão phu như .”
“Tại hạ chỉ là vô cùng khó hiểu, tuyệt đối ý mạo phạm.”
“Bất luận ngươi tin , năm đó lão phu đích phế bỏ đôi tay của .”
Lục Vân Đình hề nghi ngờ lời của Cổ thần y, những cao nhân lánh đời bực vốn chẳng thèm dối gì.
“Hiện nay thuật vu cổ của nọ chỉ duy nhất thần y mới thể giải , kính mong thần y thể tay tương trợ.”
Cổ thần y đặt những thứ trong tay xuống, giọng nhàn nhạt cất lên: “Muốn lão phu tay cứu , thì theo quy củ của lão phu.”
“Không quy củ ?”
“Ngươi cần đáp ứng ba điều kiện của lão phu.”
Lục Vân Đình chắp tay : “Xin thần y cứ .”
Cổ thần y vỗ vỗ tay bước từ phía bàn thuốc, : “Thứ nhất, ở hậu sơn một đầm Hàn Băng, đáy đầm một đóa Tuyết Nhung Hoa, ngươi cần lặn xuống hái lên cho lão phu.
Thứ hai, vách núi dựng ở hậu sơn một loại Thanh Ly Quả, ngươi cũng cần hái về cho lão phu.
Thứ ba, lão phu cảm thấy trẻ tuổi như ngươi và cháu gái của lão phu vô cùng xứng đôi lứa.
Chỉ cần ngươi đồng ý ở rể Dược Linh Cốc của , ngươi lão phu cứu ai, lão phu liền cứu đó!
Lão phu còn thể truyền thụ bộ y thuật cả đời cho ngươi nữa!”