Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 217: Không Liên Quan Đến Giới Tính Sao?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Cái chức quan thật sự cũng ! Chuyện hệ trọng như mà cũng cho xin nghỉ, đúng là cạn kiệt nhân tính mà!]
Nguyên Đế cảm thấy thể chịu nỗi oan ức tày trời một cách vô duyên vô cớ , thế là liền liếc mắt hiệu cho Tần Thời đang gần chỗ Giang Nguyệt Dạng.
Sau khi hiểu rõ ánh mắt của Nguyên Đế, Tần Thời liền hạ giọng nhỏ với Hình bộ Tả thị lang phía : “Lữ đại nhân, hai hôm ngài chẳng bảo hôm nay việc bận cần xin nghỉ với Thượng thư đại nhân ? Sao hôm nay vẫn đến đây thế? Lẽ nào Thượng thư đại nhân phê chuẩn ư?”
Hình bộ Thượng thư cau mày đầy khó hiểu, chuyện ?
Nghe thấy câu hỏi đầu đuôi của Tần Thời, Hình bộ Tả thị lang ngơ ngác “hả” một tiếng.
Ánh mắt Tần Thời liếc sang bên cạnh một cái, Hình bộ Tả thị lang lập tức hiểu ý, vội vàng lên tiếng: “Không , , việc nhà giải quyết sớm , nên xin nghỉ với Thượng thư đại nhân nữa.”
“Ồ, hóa là như .”
Giang Nguyệt Dạng sót một chữ cuộc đối thoại của bọn họ, trong lòng khỏi chút chột .
[Tiểu Qua, hình như nãy trách lầm Bệ hạ . Lại bộ Viên ngoại lang xin nghỉ phép là xin với Lại bộ Thượng thư mới đúng, kẻ cạn kiệt nhân tính là Lại bộ Thượng thư cơ.]
Lại bộ Thượng thư: Cái nồi đen gánh nhé!
Nguyên Đế: Không ! Cái nồi đen ngươi bắt buộc gánh!
Hình bộ Thượng thư lúc mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa là đang tẩy trắng nỗi oan cho Bệ hạ ! Ta cứ tưởng trí nhớ của vấn đề chứ.
Hệ thống đầy thâm ý : [Kệ , đằng nào bọn họ cũng trong lòng ngươi đang nghĩ gì.]
[Cũng đúng.] Giang Nguyệt Dạng gật đầu, [ , Tiêu lão phu nhân hiện tại rốt cuộc đang ở thế?]
[Ngươi đoán xem.]
Giang Nguyệt Dạng nghiêm túc suy nghĩ một lát: [Chẳng lẽ là của bọn họ lén đưa ?]
Anh Quốc công lập tức phủ nhận trong lòng, thể nào! Muội của bọn họ dẫu đưa thì nhà chồng nàng cũng sẽ đồng ý .
Tất nhiên, thì đồng ý đấy. Phu nhân dù gọi cả dòng họ nhà ngoại tới Quốc công phủ ở, cũng tuyệt đối nửa lời dị nghị!
Văn võ bá quan cũng cảm thấy điều đó là thể, chẳng nữ t.ử nào khi các còn sống sờ sờ rước đẻ về nhà chồng ở cả, chẳng cố tình gây xào xáo trong gia trạch ?
Hệ thống: [Ha ha ha…… Muội của họ quả thực từng nảy ý định , nhưng nàng còn kịp hành động thì Tiêu lão phu nhân biến mất .]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Không ba Tiêu đại nhân, cũng của họ, mà Tiêu lão phu nhân hiện tại an , lẽ nào…… là Tiêu lão phu nhân tự bỏ ?]
[Bingo! Đoán chuẩn .]
[Vì chứ?]
Văn võ bá quan cũng thầm tự hỏi một câu “vì ” trong lòng.
[Bởi vì Tiêu lão phu nhân gặp mối tình hoàng hôn của đời !]
Lời thốt , bộ mặt đều sững sờ trong giây lát. Đợi đến khi bọn họ hồn , ai nấy đều đồng loạt trợn đến hai mắt.
Đặc biệt là Tiêu Dật, ông cảm thấy bản chắc chắn là ảo giác thính giác !
thấy phản ứng của các đồng liêu xung quanh, ông nhận thức rõ ràng rằng đó ảo giác.
Tình yêu hoàng hôn?
Là ai?
Là tên khốn kiếp già nua nào dụ dỗ bắt cóc thế !
Nghe thấy bốn chữ “tình yêu hoàng hôn”, Giang Nguyệt Dạng kìm mà chút phấn khích: [Tiểu Qua, ý ngươi là Tiêu lão phu nhân hiện đang ở chỗ của đối tượng tình yêu hoàng hôn của bà ?]
[ . Tiêu lão phu nhân sở dĩ chia gia sản cho ba Tiêu Dật vì bọn họ đều thành gia lập nghiệp, mà là vì bà sống thế giới hai với mối tình xế chiều của .
Ai ngờ , ba Tiêu Dật chẳng hiểu gì về nỗi lòng của già cả, cứ bắt bà chạy tới chạy lui hết nhà sang nhà khác mỗi tháng, ngày ngày chịu đựng nỗi khổ tương tư.]
Giang Nguyệt Dạng: [……Yêu sâu đậm đến mức đấy cơ ? Đã tới mức chịu đựng nỗi khổ tương tư luôn ?]
Tiêu Dật: “……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-217-khong-lien-quan-den-gioi-tinh-sao.html.]
Văn võ bá quan: “……”
Hệ thống hừ nhẹ : [Không ? Chỉ cho phép đám trẻ các ngươi yêu đến c.h.ế.t sống thôi chắc?]
[Được chứ, quá luôn chứ! Ai cũng quyền theo đuổi tình yêu mà, phân biệt tuổi tác, màng gia thế, màng quốc tịch, chẳng màng giới tính……]
Lời khiến thể mặt tại hiện trường vô cùng chấn động, nhận thức tư tưởng của Tiểu Giang đại nhân cũng quá mức cao thâm !
Hữu tướng cụp mắt trầm tư, chẳng màng giới tính ?
Hệ thống hài lòng: [Quả dưa hôm nay kể đến đây thôi, ký chủ hài lòng với quả dưa ?]
[Rất , là một kết cục mà tài nào ngờ tới .]
Nghe , hệ thống kiêu ngạo hừ hừ một tiếng.
Sau khi ăn xong quả dưa, tiến độ của buổi thiết triều nhanh chóng đẩy nhanh, chẳng mấy chốc hồi kết.
Một khắc , buổi thiết triều kết thúc.
Nguyên Đế rời , Lại bộ Thượng thư liền bước nhanh về phía Giang Nguyệt Dạng, chẳng mấy chốc đến bên cạnh nàng.
“Tiểu Giang đại nhân, thứ hạng của kỳ thi Hội . Hiện tại chúng niêm yết bảng vàng, tiện thể tuyên bố thời gian diễn kỳ thi Điện.”
“Ta cũng ?” Giang Nguyệt Dạng chút kinh ngạc.
“Nếu thì ? Ngươi là Chủ khảo quan mà.”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng lẩm bẩm: “Ta là Chủ khảo quan mà cũng chẳng thấy các ngài gọi cùng chấm bài thi gì cả.”
Lại bộ Thượng thư: “……”
Hệ thống chẳng nể nang mặt mũi chút nào mà : [Ký chủ, cho ngươi tham gia chấm bài thi thì ngươi cũng năng lực đó mới chứ.
Ở đây gì đáp án chuẩn để ngươi chấm điểm , tất cả đều dựa sự phán đoán của chính ngươi đấy.
Với chút ít mực cặn trong bụng ký chủ, nếu để ngươi tham gia chấm thi thì danh sách chắc chắn pha loãng nhiều lắm.]
Giang Nguyệt Dạng hệ thống đến mức mặt đỏ tía tai, thiếu tự tin cãi : [Ta…… Ta đây cũng nghiệp trường danh tiếng đàng hoàng đấy nhé.]
[Kiến thức học khác , nghiệp trường danh tiếng cũng bằng thừa thôi. Huống chi, ngươi còn nhớ bao nhiêu điểm kiến thức chứ?
Cứ lấy một câu đơn giản . “Bình ngạn tiểu kiều thiên chướng bão, nhu lam nhất thủy oanh hoa thảo. Mao ốc sổ gian song yểu điệu.” Câu phía là gì?] (Mọi tra cứu nhớ nổi ?)
Những ai thấy nửa đoạn thơ cổ của hệ thống đều bất giác bước chậm , thơ quá!
Đoạn đối như thế nào đây?
Không ít bắt đầu thầm thử ghép câu tiếp theo, đặc biệt là Thái phó và Khổng Tế Tửu vốn nổi tiếng uyên bác đa tài.
bọn họ nghĩ vài câu đều cảm thấy thực sự ưng ý, khỏi dựng thẳng lỗ tai lên ngóng, cực kỳ câu tiếp theo rốt cuộc là gì.
Giang Nguyệt Dạng chẳng chút manh mối nào, hiện tại nàng chẳng thấy quen tai với bài thơ mà hệ thống chút nào cả.
Nàng ngượng ngùng ho khan một tiếng, đ.á.n.h trống lảng: [Tiểu Qua, ngươi chẳng bảo ngươi kiến thức về mảng ? Lẽ nào đây ngươi cố ý chịu giúp ?]
[Ta , là do nâng cấp thôi.]
[Ồ, nâng cấp . Rất , tiếp tục cố gắng nhé.]
Nói dứt lời, Giang Nguyệt Dạng để hệ thống kịp phản ứng, liền lập tức thúc giục Lại bộ Thượng thư: “Thượng thư đại nhân, chúng nhanh một chút , đừng để các thí sinh đợi lâu. , các thí sinh hôm nay dán bảng ?”
“Vào hôm Tiểu Giang đại nhân hồi kinh, sai dán cáo thị thông báo .”
Thái phó và Khổng Tế Tửu bóng lưng hai càng càng xa, câu phía rốt cuộc là cái gì cơ chứ?
Hệ thống lúc mới phản ứng : [Ký chủ, ngươi quên thì cứ nhận là quên ! Đằng nào da mặt ngươi cũng dày, sợ mất mặt.]
[Ngươi cứ đợi đấy, nhất định sẽ nhớ cho xem!]