Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 213: Ăn Quá Nhiều Khoai Lang... Sẽ Đánh Rắm
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm , Giang Nguyệt Dạng mặt đúng giờ công đường.
Hôm qua, nàng xử lý cả một đống vụ án liên quan đến động vật.
Vốn tưởng rằng ly kỳ đến mấy thì cũng chỉ đến mức đó là cùng, ai ngờ vụ án ngày hôm nay còn kỳ quái hơn.
Nàng quản trời quản đất, quản quản gia súc, hôm nay thế mà quản sang cả hoa cỏ cây cối.
“Quận chúa, cầu xin chủ cho thảo dân, đứa nhỏ nhà ông đái c.h.ế.t một cây chuối tiêu nhà thảo dân .”
“Quận chúa, cây chuối tiêu của ông vốn dĩ trông như sắp c.h.ế.t queo , mới con nhà đái một bãi mà c.h.ế.t !”
“Một bãi đái? Vốn dĩ sắp c.h.ế.t? Ông đúng là đổi trắng đen giỏi thật đấy!” Người nọ sang Giang Nguyệt Dạng, “Quận chúa, cây chuối tiêu nhà thảo dân từ đến nay vẫn luôn phát triển xanh .
Nếu con nhà ông một ngày đái tới tám bãi lên cây, thì cây chuối tiêu nhà mới bộ dạng sắp c.h.ế.t thế !”
Người nọ càng càng tức giận, sang phụ của đứa trẻ nghịch ngợm gầm lên: “Nhà ông nhà xí con ông cái tật gì quái đản, mà cứ nhất quyết xả nước tiểu lên cây chuối tiêu nhà !”
“Con nít con nôi thì nó cái gì chứ?”
“Con nít hiểu chuyện, chẳng lẽ lớn như các cũng hiểu ?”
“Chẳng chỉ là một cây chuối tiêu thôi , đáng quá lên thế ?”
“Sao đáng? Đó là do chính tay a nương trồng đấy!”
“Lúc a nương ông còn sống cũng chẳng thấy ông yêu quý đồ đạc của bà như thế bao giờ, đúng là đồ đạo đức giả!”
Giang Nguyệt Dạng hai đang cãi túi bụi đến mức long trời lở đất, bất đắc dĩ thở dài một , rốt cuộc đây là những chuyện quái quỷ gì thế ?
“Trật tự!”
Hai tiếng liền lập tức ngừng tranh cãi.
Một khắc .
Phụ của đứa trẻ nghịch ngợm sự điều giải của Giang Nguyệt Dạng bồi thường tổn thất cho chủ nhân của cây chuối tiêu, đồng thời cam đoan sẽ quản giáo con cái cho thật .
Giang Nguyệt Dạng phụ của đứa bé, nhắc nhở: “Đứa trẻ sáu, bảy tuổi một ngày tiểu nhiều như là chỗ bình thường , ngươi vẫn nên dẫn nó khám đại phu xem , kẻo bệnh đấy.”
“Đa tạ Quận chúa nhắc nhở. Thằng ranh con suốt ngày chạy nhảy khắp nơi quậy phá, gì nửa điểm giống như bệnh chứ, chẳng qua là uống nhiều nước quá thôi.”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng thêm gì nữa, dù điều nàng nên nhắc nhở cũng nhắc nhở .
Tuy nhiên, đứa trẻ tiểu nhiều cũng khả năng thực sự là do uống nhiều nước.
Sau khi chuyện cây chuối tiêu kết thúc, một phụ nhân khác bước lên, là chuyện hoa cỏ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bà kể trồng một cây quế hoa, nhưng một đêm nửa tháng chặt trộm mất.
Bà nghi ngờ là do hàng xóm nhà chặt, bởi vì hàng xóm đó ngửi mùi hương quế hoa, hai nhà từng vì chuyện mà xảy tranh chấp nhiều .
...
Hai ngày , Giang Nguyệt Dạng cuối cùng cũng gặp Diêm Thứ sử công đường, cảm giác như một ngày gặp dài như ba thu.
Nàng chẳng thèm suy nghĩ liền nhét thẳng chiếc kinh đường mộc trong tay lòng ông: “Diêm đại nhân, nơi giao cho ngài đấy!”
Nói dứt lời, chẳng đợi Diêm Thứ sử kịp phản ứng, Giang Nguyệt Dạng vẫy tay gọi của mau chóng tháo chạy khỏi huyện nha.
“Quận chúa, xin đừng mà!” Bách tính hò hét gọi nàng đừng .
Giang Nguyệt Dạng xem như điếc thấy gì, bước chân càng sải nhanh hơn.
Một canh giờ , nàng và Dạ Vô Hấn cùng bước lên con đường hồi kinh.
Giang Nguyệt Dạng liếc những nam t.ử trẻ tuổi mà Dạ Vô Hấn tìm đến để áp tải đồ đạc: “Huyết Sát Các của các ngươi ở Lạc Dương cũng cứ điểm ?”
“Lạc Dương là một nơi phồn hoa.” Ý tứ cần cũng tự hiểu.
Bởi vì mang theo nhiều hàng hóa nên thể nhanh, cho nên đoàn bọn họ mất ba ngày mới về tới kinh thành.
Trước khi thành, Giang Nguyệt Dạng xếp bộ trái cây trong các rương gỗ và kéo thẳng đến cửa cung.
Thị vệ cấm quân trấn giữ cửa cung thấy nàng chở nhiều đồ đạc tới như , lập tức sai trong thông báo.
Rất nhanh đó, Lý Phúc Toàn và Thượng Cô Cô dẫn .
“Tiểu Giang đại nhân, Bệ hạ lời mời.”
Giang Nguyệt Dạng bảo Dạ Vô Hấn dẫn về, còn bản thì theo Lý Phúc Toàn tiến cung.
Bên ngoài Hoa Thanh Điện, Đế - Hậu và Tư Nông Tự Khanh hai mắt sáng rực những thứ đựng bên trong các rương và bao tải.
Tư Nông Tự Khanh lấy từ trong bao tải một củ khoai lang hỏi: “Tiểu Giang đại nhân, đây là vật gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-213-an-qua-nhieu-khoai-lang-se-danh-ram.html.]
“Khoai lang.”
“Chuyện ... Hóa củ khoai lang trông như thế !”
Nguyên Đế ngó tới ngó lui mà thấy mầm khoai lang hằng mong ước , kìm bèn hỏi: “Giang Nguyệt Dạng, mầm khoai lang ?”
“Khởi bẩm Bệ hạ, mầm khoai lang bảo quản lâu, cho nên vi thần trực tiếp mua củ khoai lang luôn.”
“Ý của ngươi là thể trồng trực tiếp bằng củ ?”
Giang Nguyệt Dạng gật đầu: “ , nhưng thế thì chi phí sẽ khá cao, vi thần kiến nghị sử dụng phương thức gieo trồng .”
Nguyên Đế cạn lời: “Vậy ngươi còn mua gì?”
“Vi thần mua về là để cho Bệ hạ cùng các vị đại nhân nếm thử mùi vị, coi như là lễ tạ cho sự sơ suất . Còn về mầm khoai lang dùng để gieo trồng, thể đợi sang đầu xuân mua tiếp.”
“Khoai lang lấy tiền chứ?”
Nghe thấy câu , Hoàng hậu nương nương tức thì ngượng ngùng kéo kéo ống tay áo của Nguyên Đế, ám chỉ ông hổ hả?
Nguyên Đế khẽ kéo ống tay áo của , thể diện các thứ , trẫm sớm vứt từ lâu , tiền bạc mới là thực tế nhất!
Giang Nguyệt Dạng phóng khoáng : “Không lấy tiền.”
Nguyên Đế mừng rỡ mặt, nhớ tới những cách chế biến khoai lang mà Giang Nguyệt Dạng từng , ông định lát nữa sẽ sai nướng vài củ ăn thử xem .
Hoàng hậu nương nương thấy bất đắc dĩ lắc đầu, đó đưa mắt sang những loại trái cây trong rương.
“Tiểu Giang đại nhân, đây là quả gì thế?” Nàng chỉ một quả dừa hỏi.
“Đó là quả dừa, bên trong nước dừa và cùi dừa màu trắng.”
“Còn cái ?”
“Lựu đỏ ruột, một loại trái cây mà vi thần tương đối thích ăn.”
Giang Nguyệt Dạng lấy từ trong rương một cuốn sổ vẽ tay: “Trên vẽ nhiều loại trái cây, Hoàng hậu nương nương thể theo hình vẽ đó để nhận những loại quả .”
Thấy nàng lộ rõ vẻ mệt mỏi, Hoàng hậu nương nương lập tức đầu với Nguyên Đế: “Tiểu Giang đại nhân mấy ngày nay chắc hẳn đều nghỉ ngơi t.ử tế, Bệ hạ là để con bé về nghỉ ngơi ?”
Nghĩ đến những chuyện xảy ở Lạc Dương, Nguyên Đế nhíu mày gật đầu: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi lui về .”
“Tạ Bệ hạ, tạ Hoàng hậu nương nương, vi thần xin cáo lui.”
Ngày hôm , Giang Nguyệt Dạng hiếm hoi lắm mới một buổi với tinh thần tỉnh táo trong Thái Hòa Điện. Đưa mắt quanh một vòng, nàng phát hiện Khổng Tế Tửu và Lại bộ Thượng thư đều đang triều đường.
Nói cách khác, bài thi Hội thí chấm xong xuôi !
Khá là nhanh đấy chứ!
Lúc , Nguyên Đế tới.
Sau khi ông an tọa, văn võ bá quan đồng thanh bái kiến Nguyên Đế.
“Bệ hạ!”
“Bệ hạ!”
Giang Nguyệt Dạng và Túc Quốc công cùng lúc lên tiếng, phía tức thì tim hẫng mất nửa nhịp, đúng là oan gia ngõ hẹp!
Túc Quốc công đầu nàng: “Tiểu Giang đại nhân, ngươi .”
“Vẫn là để Túc Quốc công ạ, Bệ hạ từng dạy kính già nhường trẻ.”
Nguyên Đế: “...”
Túc Quốc công: “...”
“Thật , vi thần ... chỉ là nhắc nhở Bệ hạ, ăn vụng mà lau sạch khóe miệng.”
Nguyên Đế: “...”
Nghe thấy lời của Túc Quốc công, Giang Nguyệt Dạng cùng văn võ bá quan theo bản năng đều đưa mắt về phía miệng của Nguyên Đế.
Sau đó, bọn họ liền thấy khóe miệng Nguyên Đế chút đen đen, còn dính cả một chút vụn màu trắng ở bên mép.
“A Bệ hạ sáng sớm tinh mơ ăn khoai lang nướng ? Ngày hôm qua vi thần quên , ăn quá nhiều khoai lang sẽ...”
“Phụt phụt phụt”
“... sẽ đ.á.n.h rắm.” Giang Nguyệt Dạng tiếp câu còn dang dở.
Gương mặt Nguyên Đế trong nháy mắt đỏ bừng như quả gấc, văn võ bá quan từ từ cúi gằm đầu xuống cố gắng nén .
“Phụt phụt phụt”