Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 212: Quan Phụ Mẫu Không Dễ Làm
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bọn họ một câu một câu liên tục gọi Quận chúa, khiến đầu óc Giang Nguyệt Dạng ong ong cả lên.
Đáng sợ hơn là, chuyện con gà trống lớn còn bắt đầu thẩm lý thì bên ngoài vang lên tiếng trống đập dồn dập.
Chẳng bao lâu, Giang Nguyệt Dạng liền thấy một đàn ông trung niên dắt theo một con dê bước .
Con dê lúc còn kêu be một tiếng, đàn ông trung niên kiện một phụ nhân trẻ tuổi lén vắt trộm sữa con dê nhà ông .
Ngay đó, một đứa nhỏ mười một, mười hai tuổi cũng chạy xộc lóc bảo heo con nhà nó mất tích, nhờ Giang Nguyệt Dạng tìm heo giúp nó.
Thế là trong nháy mắt heo, chó, gà, dê gom đủ cả bộ.
“Quận chúa, bà bồi thường con gà trống lớn cho .”
“Quận chúa, tìm thấy heo con thì nương con sẽ c.h.ế.t mất thôi.”
“Quận chúa, vườn rau của nhà .”
“Quận chúa, sữa dê của thảo dân.”
“Quận chúa...”
Giang Nguyệt Dạng khung cảnh hỗn loạn tơi bời , nhịn mà gào thét trong lòng!
[A... Rốt cuộc nghĩ quẩn cái gì mà đ.â.m đầu tới đây chứ hả?]
Hệ thống nhịn : [Ký chủ, hiện tại ngài thấy... thật ngày nào cũng thượng triều cũng chán ?]
[Chẳng tẹo nào! vẫn còn đỡ hơn Huyện lệnh Lạc Dương một chút xíu!]
[Quan phụ mẫu dễ thế.]
Nghe thấy lời của hệ thống, Giang Nguyệt Dạng há miệng hít sâu một thật dài, đột ngột vỗ mạnh kinh đường mộc một cái, lớn tiếng quát: “Trật tự!”
Mọi tiếng quát bất thình lình dọa cho run b.ắ.n lên, xung quanh trong nháy mắt yên tĩnh trở .
“Từng một .” Giang Nguyệt Dạng sang một trong hai phụ nhân đầu tiên, “Con gà trống lớn của ngươi .”
Thời gian cứ thế trôi qua từng chút một, đầu của Giang Nguyệt Dạng cũng phình đến từng chút một.
Từng tiếng gọi Quận chúa chẳng khác nào những đứa trẻ nghịch ngợm chịu lời đang nhảy nhót tưng bừng điên cuồng đầu nàng.
Mãi cho đến khi mặt trời lặn về tây, ánh ráng chiều buông xuống rọi đại sảnh.
Giang Nguyệt Dạng mới rốt cuộc xử lý xong bộ các vụ án của ngày hôm nay, cả xụi lơ ngã gục ghế .
Lão bá công đường vẫn rời , mặt tươi rạng rỡ : “Đa tạ Quận chúa ngại phiền phức giúp chúng thảo dân giải quyết những chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi , thực sự vô cùng cảm tạ .”
Giang Nguyệt Dạng yếu ớt xua xua tay: “Lão bá cần khách khí, những điều đều là việc mà Huyện lệnh nên , cho dù chỉ là Huyện lệnh tạm quyền thì cũng nên như .”
Lão bá giật giật khóe miệng, phụ họa theo lời của Giang Nguyệt Dạng, chỉ : “Trước , Chu huyện lệnh chê phiền phức, từng đoái hoài tới những chuyện .
Hôm nay, chúng thảo dân cũng là Quận chúa giúp xử lý ân oán giữa hai con ch.ó Xuân Hoa và Hắc Đản, lúc mới dám đến xin Quận chúa chủ trì công đạo giúp.”
Nghe lão bá nhắc tới Xuân Hoa và Hắc Đản, Giang Nguyệt Dạng nhịn mà khóe miệng giật giật liên hồi.
Nàng nghĩ, phỏng chừng quan viên của cõi Đại Hạ từng ai thẩm lý một vụ án ly kỳ quái đản đến mức nhỉ?
Đặc biệt là câu “Sự trong sạch của ch.ó cũng là trong sạch” của Trần thị , nàng sống qua hai kiếp cũng thể ngờ ngày một câu như thế, mà còn thốt từ miệng của một cổ đại!
“Các ngươi nhớ kỹ, công việc chủ yếu của quan phụ mẫu chính là giải quyết vấn đề cho bách tính. Bọn họ , đó chính là tắc trách! Các ngươi thể...”
Giang Nguyệt Dạng đến đây thì đột nhiên khựng , bảo bách tính tự vượt cấp tố cáo thì chắc chắn thực tế, nhưng nếu như...
“Quận chúa.”
Lão bá đột nhiên gọi Giang Nguyệt Dạng một tiếng, khéo cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng.
“Lão bá còn chuyện gì ?” Giang Nguyệt Dạng hỏi.
“Quận chúa sắp rời ?”
Giang Nguyệt Dạng gật đầu: “Ta đến Lạc Dương chút việc, xong liền .”
“Không rõ Quận chúa Tân huyện lệnh là thế nào ?”
“Bổ nhiệm Tân huyện lệnh vẫn ban xuống, trong thời gian ngắn sẽ do Diêm Thứ sử tạm thời xử lý công vụ Lạc Dương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-212-quan-phu-mau-khong-de-lam.html.]
Lão bá mang vẻ mặt lo lắng gật đầu: “Vậy thảo dân dám phiền Quận chúa nữa.”
Giang Nguyệt Dạng ông đang lo lắng điều gì, chẳng qua là sợ Tân huyện lệnh cũng giống như Chu huyện lệnh, là một vị quan .
“Nếu như lúc về kinh thành mà nhân tuyển Tân huyện lệnh vẫn định đoạt, sẽ tiến cử với Bệ hạ một vị quan thanh liêm chính trực, công bằng đảm nhận chức Huyện lệnh Lạc Dương.”
“Thật ạ?” Lão bá khó giấu niềm vui sướng mà hỏi.
“ Bệ hạ trọng dụng tiến cử thì dám bảo đảm. Kỳ vọng đừng quá cao, kẻo dễ thất vọng.”
“Thảo dân hiểu mà.” Lão bá mừng đến phát , “ vẫn đa tạ Quận chúa cho chúng thảo dân hy vọng.”
Sau khi lão bá rời , Giang Nguyệt Dạng phẩy tay cho đám sai nha của phủ Thứ sử đang tạm thời nhiệm vụ nha dịch lui xuống.
Đám nha dịch cùng phạm tội với Chu huyện lệnh, ngày hôm qua Diêm Thứ sử xử quyết hết .
Hồi tưởng đủ thứ chuyện xảy trong ngày hôm nay, Giang Nguyệt Dạng chắc chắn lắm mà hỏi hệ thống: [Tiểu Qua, ngươi bảo kiến nghị Bệ hạ đặt một hòm thư tố giác giống như hòm thư bưu điện ở mỗi châu, mỗi huyện thì thế nào?]
[Ký chủ gì?]
[Ta những bách tính nơi kêu oan thể thông qua hòm thư tố giác để gửi đơn kiện và tố cáo quan thối nát.]
Hệ thống im lặng một lát: [Ý tưởng của ký chủ thực hiện dễ , đầu tiên việc cái hòm thư tố giác đó của ngài thể tồn tại nguyên vẹn là một vấn đề lớn .]
[Cho nên mới suy nghĩ cho thật kỹ, cố gắng phòng ngừa tất cả những tình huống thể xảy .]
[Vậy ký chủ cố lên nhé.]
Giang Nguyệt Dạng dậy ngoài: [Tuy nhiên, lúc đó thành nhiệm vụ mà Bệ hạ giao cho .]
Nhân lúc trời tối hẳn, nàng về khách điếm gọi Dạ Vô Hấn cùng đến biệt viện của .
Đó là một tòa trạch viện ba gian, chỉ để một tiểu tư trông coi.
Dạ Vô Hấn quen đường quen lối dẫn Giang Nguyệt Dạng đến cửa nhà kho của biệt viện: “Đồ cô cần đều ở bên trong .”
“Thanh Chi, Thanh Minh, hai ngươi ở bên ngoài.”
Dứt lời, Giang Nguyệt Dạng liền cùng Dạ Vô Hấn bước nhà kho đóng cửa .
Bên trong nhà kho rộng lớn đặt chừng hai mươi chiếc rương lớn, Dạ Vô Hấn mở một chiếc rương , để lộ những bao tải gai bên trong.
Chỉ trong vài phút, bốn mươi bao tải nhét đầy ắp khoai tây và khoai lang.
Còn về những chiếc rương , Giang Nguyệt Dạng dự định dùng để đựng trái cây.
Có điều hoa quả vốn dĩ dễ hư hỏng thối rữa, nàng đợi đến lúc gần về tới kinh thành mới bỏ hoa quả , dù cũng chỉ là chuyện trong một ý niệm mà thôi.
“Dạ Vô Hấn, ban nãy quên , còn cần và xe để áp tải những thứ về kinh.”
“Yên tâm, đều chuẩn xong xuôi cả .”
Tiếp đó, Giang Nguyệt Dạng đưa tay phất nhẹ về phía một cái, mặt đất lập tức xuất hiện một chiếc thùng giấy các-tông.
“Bên trong là hạt giống của các loại ớt.”
Dạ Vô Hấn chiếc thùng hình vuông cao chừng 50 cm , ngạc nhiên : “Nhiều thế ?”
“Không đắt .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Vậy thì khách sáo với cô nữa.” Dạ Vô Hấn hiệu với nàng về phía ngoài cửa, “Bảo bọn họ nhé?”
“Ừm.”
Dạ Vô Hấn lập tức cất giọng bên ngoài: “Thương Lang, các ngươi .”
Lời dứt, Thương Lang liền đẩy cửa bước , Thanh Minh và Thanh Chi theo sát phía một bước.
“Vác chiếc thùng .”
Nghe , Thương Lang chẳng lời nào liền vác chiếc thùng giấy lên vai.
Dù cho rõ đó ở chỗ căn bản hề chiếc thùng giấy , nhưng cũng đưa bất kỳ nghi vấn nào.
Thần thông của Giang Nguyệt Dạng... sớm tận mắt chứng kiến .