Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 211: Mạng Chó Cũng Là Mạng!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô bé vẻ mặt mờ mịt Đinh đại phu, đó ngơ ngác lắc đầu.

 

“Ông ơi, cháu đau quá.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Cô bé dứt câu thì nước mắt rơi xuống, ngay đó liền òa nức nở.

 

, những đứa trẻ lớn nhỏ khác cũng kiềm chế mà cùng gào theo, miệng còn liên tục kêu đau.

 

Đinh đại phu thấy nhất thời luống cuống tay chân dỗ dành bọn trẻ, đám Giang Nguyệt Dạng cũng nhanh chóng gia nhập hàng ngũ dỗ con nít.

 

Nửa canh giờ , bọn trẻ mới ngừng .

 

Đinh đại phu cũng xác định bọn chúng đều còn nhớ chuyện khi ngủ say nữa, bao gồm cả phụ mẫu và tên của chính .

 

Những đứa trẻ đó hiện giờ chẳng khác nào trẻ sơ sinh chào đời, còn bất kỳ ký ức nào.

 

Sau khi xác định điều , Đinh đại phu kìm mà đưa mắt Giang Nguyệt Dạng.

 

Nước t.h.u.ố.c đó thật sự kỳ hiệu bực !

 

“Quận chúa.” Đinh đại phu chắp tay hành lễ với Giang Nguyệt Dạng, “Trước đó là do lão phu nhiều phen đắc tội, mong Quận chúa chớ trách phạt.”

 

Giang Nguyệt Dạng xua tay: “Không , ông cũng là vì lo lắng cho những đứa trẻ thôi.”

 

“Không rõ...”

 

“Nước t.h.u.ố.c đó ông chế .” Giang Nguyệt Dạng lên tiếng cắt đứt lời ông, “Ta cũng chế .”

 

Đinh đại phu lộ vẻ thất vọng: “Thật đáng tiếc.”

 

“Xin Đinh đại phu giữ kín bí mật .”

 

“Quận chúa cứ yên tâm, bọn nhất định sẽ kín miệng như bưng.”

 

Giờ Tỵ ngày hôm , Giang Nguyệt Dạng với gương mặt còn đầy vẻ ngái ngủ Thanh Chi đ.á.n.h thức khỏi giấc mộng.

 

“Tiểu thư, đ.á.n.h trống kêu oan cửa huyện nha. Diêm Thứ sử mời qua đó tạm quyền chức vị Huyện lệnh, ngài còn gấp rút hồi kinh để bẩm báo tội trạng của Chu huyện lệnh với Bệ hạ.”

 

Hai khắc , công đường.

 

Giang Nguyệt Dạng hai phụ nhân đang quỳ bên , cất giọng hỏi: “Người đường là ai?”

 

“Dân phụ Liễu thị.”

 

“Dân phụ Trần thị.”

 

Giang Nguyệt Dạng gõ nhẹ kinh đường mộc: “Ai trong các ngươi đ.á.n.h trống?”

 

“Bẩm Quận chúa, là dân phụ.” Trần thị trả lời.

 

“Đánh trống vì việc gì?”

 

Trần thị chỉ tay Liễu thị : “Hắc Đản nhà bà lớn bụng Xuân Hoa nhà dân phụ.”

 

“Bà bậy! Hắc Đản nhà mới chẳng thèm để mắt tới con Xuân Hoa nhà bà, bà bớt ở đây vu oan giá họa cho chúng .

 

Cái ngữ như con Xuân Hoa nhà bà ham chơi như thế, cái bụng đó chẳng con ch.ó c.h.ế.t bầm nào cho đến !”

 

“Bà mới bậy! Con Xuân Hoa nhà khi con Hắc Đản nhà bà trò đó, giờ luôn là khuê nữ còn trinh!”

 

Liễu thị khinh bỉ xùy một tiếng: “Còn khuê nữ còn trinh cơ đấy? chẳng thấy con Xuân Hoa nhà bà lăng nhăng bậy bạ một đôi !”

 

“Bà hươu vượn!”

 

mới hươu vượn!”

 

“Xem xé rách cái miệng bà !” Trần thị bộ định lao động thủ với Liễu thị.

 

“Trật tự!” Giang Nguyệt Dạng gõ mạnh kinh đường mộc một tiếng.

 

Hai lúc mới nín bặt.

 

Giang Nguyệt Dạng sang Trần thị: “Ngươi Xuân Hoa Hắc Đản cho lớn bụng, bằng chứng gì ?”

 

“Dân phụ tận mắt thấy!” Trần thị chỉ tay về phía Liễu thị, “Bà cũng thấy! Hơn nữa từ dạo đó về , bụng của Xuân Hoa ngày một đến , khẳng định sai .”

 

Giang Nguyệt Dạng sang Liễu thị: “Ngươi cũng thấy ?”

 

“Phải... chuyện đó cũng chứng minh cái bụng của Xuân Hoa là do Hắc Đản nhà lớn! Con Xuân Hoa nhà bà thích chơi bời như , ai lăng nhăng với con ch.ó c.h.ế.t tiệt nào khác nữa .”

 

Trần thị mở miệng định cãi , nhưng ánh mắt của Giang Nguyệt Dạng trừng cho nín lặng.

 

“Truyền Xuân Hoa và Hắc Đản lên đường.”

 

Một lát , một đôi nam nữ trạc mười sáu, mười bảy tuổi nha dịch dẫn lên công đường.

 

Giang Nguyệt Dạng cô gái : “Xuân Hoa, Hắc Đản từng chuyện bất chính với ngươi ?”

 

Trần thị: “???”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-211-mang-cho-cung-la-mang.html.]

 

Liễu thị: “???”

 

Mọi : “???”

 

Cô gái thấy Giang Nguyệt Dạng đang , ngẩn một chút phản ứng , vội vã giải thích: “Quận chúa, dân nữ là Xuân Hoa.”

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng từ từ dời tầm mắt sang nam t.ử bên cạnh nàng: “Ngươi là... Xuân Hoa?”

 

Nam tử: “...”

 

Nam t.ử lúng túng ho khan một tiếng: “Bẩm Quận chúa, tiểu t.ử Xuân Hoa, con ch.ó tiểu t.ử đang dắt tay mới là Xuân Hoa.”

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

Hệ thống lập tức phì thành tiếng, những mặt tại hiện trường cũng nhịn ha hả rộ lên.

 

“Yên lặng!”

 

Giang Nguyệt Dạng vỗ mạnh một cái xuống kinh đường mộc, tiếng mới dần dần tắt ngấm.

 

Trần thị và Liễu thị ngượng ngùng giải thích: “Quận chúa, Xuân Hoa (Hắc Đản) là con ch.ó nhà dân phụ.”

 

Giang Nguyệt Dạng hít sâu một : “Cho nên... hai các ngươi vì hai con ch.ó mà kéo lên tận công đường náo loạn?”

 

Hai nhất thời nên trả lời .

 

là hồ đồ!” Giang Nguyệt Dạng lớn tiếng trách mắng, “Công đường là nơi trang nghiêm, thể coi như trò đùa trẻ con thế !”

 

Nghe thấy câu , Trần thị liền với giọng lớn nhỏ: “Sự trong sạch của ch.ó cũng là trong sạch, huống hồ chuyện còn cả mạng ch.ó nữa.”

 

Hệ thống lập tức phụ họa theo kiểu sợ thiên hạ đủ loạn: [Phải đó đó, mạng ch.ó cũng là mạng mà. Ký chủ tạm chức Huyện lệnh, thể khoanh tay chứ?]

 

[Ngươi bớt mồm bớt miệng cho .]

 

Sau đó, Giang Nguyệt Dạng bất đắc dĩ thở dài một .

 

Tuy rằng chuyện hôm nay chút hoang đường, nhưng lời bọn họ cũng vô lý.

 

Huống chi, quan phụ mẫu vốn dĩ là để giải quyết vấn đề cho bách tính.

 

, Giang Nguyệt Dạng hai : “Hiện tại Xuân Hoa vẫn sinh, bản quan thể phán định bầy ch.ó con trong bụng nó rốt cuộc là giống của con nào.

 

Cho dù sinh , e là cũng khó mà phán đoán. Tuy nhiên, việc Xuân Hoa và Hắc Đản từng quan hệ với là điều thể khẳng định.

 

dựa tập tính tự nhiên của động vật, hành vi của Xuân Hoa và Hắc Đản phần lớn đều là do đôi bên tự nguyện.

 

Đối với cách giải thích của bản quan, hai bên các ngươi dị nghị gì ?”

 

Hai đưa mắt một cái đồng thanh trả lời: “Dân phụ dị nghị.”

 

“Đã như , Trần thị ngươi yêu cầu gì?”

 

“Xuân Hoa vì m.a.n.g t.h.a.i nên sức ăn mỗi ngày một lớn, cho nên dân phụ mong Liễu thị thể chịu một nửa tiền cơm nước, cho đến khi Xuân Hoa sinh nở.”

 

“Dựa cái gì chứ?”

 

“Dựa việc con trong bụng Xuân Hoa khả năng là của Hắc Đản nhà bà!”

 

Liễu thị ấp úng: “Thế... thế ngộ nhỡ thì ?”

 

“Chắc chắn là !”

 

“Quận chúa còn chẳng dám khẳng định kìa!”

 

Mắt thấy hai sắp sửa cãi tiếp, Giang Nguyệt Dạng vội vàng lên tiếng: “Đều im lặng hết cho ! Bởi vì ch.ó con trong bụng Xuân Hoa khả năng là của Hắc Đản, cho nên Liễu thị tạm thời chịu một nửa tiền cơm.

 

Đợi khi ch.ó con sinh , nếu xác định là con của Hắc Đản, Trần thị trả tiền cho Liễu thị.

 

Tuy nhiên, bản quan kiến nghị hai các ngươi cùng nuôi dưỡng Xuân Hoa, đợi khi nó sinh xong thì chia đều ch.ó con.

 

Huyết thống các thứ đôi khi cũng chẳng quan trọng đến thế , các ngươi thấy ?”

 

Trần thị tốn thêm tiền cơm gạo, còn Liễu thị ch.ó con đem bán lấy tiền, vì thế hai suy nghĩ một chút liền quyết định cùng nuôi dưỡng Xuân Hoa.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy bọn họ đạt thỏa thuận, liền tuyên bố bãi đường.

 

Sau khi lui ngoài, Giang Nguyệt Dạng liền chuẩn dậy rời .

 

Nào ngờ, m.ô.n.g mới nhấc khỏi ghế thì bên ngoài vang lên tiếng trống kêu oan dồn dập.

 

Chẳng mấy chốc, hai phụ nhân cãi cọ ỏm tỏi bước .

 

Giang Nguyệt Dạng còn kịp mở miệng hỏi han, một phụ nhân trong đó : “Xin Quận chúa chủ cho dân phụ, con gà trống lớn nhà bà ngày nào cũng chạy vườn rau nhà dân phụ ăn trộm rau!”

 

mới là cần xin Quận chúa chủ cho ! Quận chúa, bà lén bắt con gà trống lớn nhà đem thịt ăn !”

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

 

Loading...