Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 208: Ngã Ngũ

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đào Tú tài hai tờ giấy bay là là rơi xuống nền đất cách đó xa, trong đầu suy tính trăm phương ngàn kế.

 

Một lát , quyết tâm chối bay chối biến đến cùng: “Quận chúa, mảnh vải vụn và dấu chân đều chẳng thể chứng minh điều gì cả.

 

Gia nhân trong nhà ngày nào cũng quét dọn phòng ốc, quần áo khó tránh khỏi việc quẹt những chỗ gồ ghề bên khung cửa sổ. Còn về dấu chân thì cũng tương tự như mà thôi.”

 

Khóe môi Giang Nguyệt Dạng cong lên thành một nụ : “Đào Tú tài đúng là thấy quan tài thì đổ lệ mà. Người , dẫn nhân chứng lên!”

 

Nghe thấy nhân chứng, mắt Đào Tú tài khẽ híp đầy cảnh giác.

 

Chẳng mấy chốc, một nữ t.ử trẻ tuổi dung mạo thanh tú, vóc dáng thon thả, ăn vận theo lối phụ nhân gia đình dẫn giải lên công đường.

 

Nữ t.ử bước đến bên cạnh Tiết thị từ từ quỳ xuống: “Thiếp Mạnh thị bái kiến Quận chúa điện hạ.”

 

“Đào Tú tài, phiền ngươi cho bản quận chúa , nàng là ai?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Nàng là di nương phòng thứ năm của thảo dân, Mạnh Kiều.”

 

“Rất , ngươi bảo là quen .” Giang Nguyệt Dạng chuyển tầm mắt sang Mạnh Kiều, “Mạnh thị, hãy cho , cái ngày Chu Đại Cường nghi ngờ trộm cắp, ngươi thấy và thấy những gì.”

 

“Xin Quận chúa minh xét, ngày hôm đó thấy .” Mạnh Kiều đầu , giơ tay chỉ thẳng một tên hầu, chính là tên hầu nhận là “vứt” mảnh vỡ bình hoa, “Nhìn thấy nhảy từ cửa sổ phòng của Đào Ngạn.”

 

Trước đó, Giang Nguyệt Dạng vốn tên thật của Đào Tú tài là gì, giờ đột nhiên thấy, khỏi khẽ nhướng mày.

 

Đào Ngạn?

 

Đáng ghét?

 

Cái tên quả thật hợp với con , đúng là khiến cảm thấy đáng ghét vô cùng.

 

Tên hầu Mạnh Kiều chỉ mặt điểm tên lập tức chối phắt: “Ngũ di nương xin đừng ngậm m.á.u phun ! Tiểu nhân ngày hôm đó luôn theo bên cạnh công tử, từng rời nửa bước.”

 

, là tiểu sai cận của thảo dân, giờ luôn theo hầu hạ bên cạnh thảo dân từng rời .” Đào Ngạn vội vàng phụ họa.

 

Mạnh Kiều về phía Giang Nguyệt Dạng: “Quận chúa, từng lời đều là sự thật trăm phần trăm. Hôm đó trốn ở bụi hoa trong sân, thấy vô cùng rõ ràng, chính là nhảy từ cửa sổ.

 

Thiếp còn thấy Đào Ngạn đe dọa Chu Đại Cường ngoan ngoãn dâng con gái cho , bằng sẽ tống Chu Đại Cường đại lao.

 

Hắn còn bảo chốn đại lao một khi thường bước chân thì đừng hòng mạng trở , thừa trăm phương ngàn kế để bức c.h.ế.t Chu Đại Cường trong ngục.”

 

Sắc mặt Đào Ngạn lập tức trở nên vô cùng khó coi, vội vã giảo biện: “Quận chúa, ngài đừng bậy! Tiện nhân nhất định là nhận sự sai khiến của kẻ khác nhằm vu khống hãm hại thảo dân!”

 

Ánh mắt Giang Nguyệt Dạng trong nháy mắt lạnh vài phần: “Nhận sự sai khiến của kẻ khác? Ý của ngươi là bản quận chúa sai khiến nàng vu khống ngươi ?”

 

“Thảo dân... thảo dân ý đó.”

 

“Vậy ngươi cho bản quận chúa xem, nàng nhận sự sai khiến của ai? Lại vì cớ gì mà vô cớ vu oan cho ngươi?”

 

“Chu Đại Cường! Nhất định là Chu Đại Cường sai khiến ả! Bọn chúng trong ứng ngoại hợp trộm cắp đồ đạc, thảo dân bắt quả tang liền c.ắ.n ngược một cái! Bằng , cớ vô duyên vô cớ trốn ở bụi hoa cơ chứ!”

 

Sở dĩ Mạnh Kiều trốn ở bụi hoa hôm đó là vì nàng vẫn luôn âm thầm chờ đợi một thời cơ, một thời cơ thể dồn Đào Ngạn chỗ c.h.ế.t.

 

Nàng vốn là nữ t.ử xuất từ gia đình đàng hoàng lương thiện, một mối nhân duyên vô cùng . Thế nhưng chỉ vì nhan sắc lọt mắt xanh của Đào Ngạn mà ép buộc trở thành Ngũ di nương của .

 

Nghĩ đến việc Đào Ngạn cố tình thuê đ.á.n.h đập cha nàng, khiến cha nàng trọng thương liệt giường chẳng bao lâu uất ức qua đời...

 

Nàng chỉ hận thể lột da rút gân tên ác bá Đào Ngạn !

 

Thế nhưng nàng sẽ vì trả thù loại cầm thú đó mà chôn vùi mạng sống quý giá của bản , cho nên nàng vẫn luôn c.ắ.n răng chịu nhục để chờ đợi.

 

Khi nàng Thanh Minh âm thầm lẻn phủ khống chế, yêu cầu nàng chỉ đường đến phòng của Đào Ngạn, nàng cơ hội mà hằng mong đợi cuối cùng tới.

 

Giang Nguyệt Dạng cất tiếng hỏi: “Mạnh thị, lúc đó vì ngươi trốn ở bụi hoa?”

 

“Bẩm Quận chúa, thấy Chu Đại Cường dẫn phủ, trong lòng thấy điểm kỳ lạ nên mới lén lút bám theo .”

 

“Vì ngươi cảm thấy kỳ lạ?”

 

“Mọi đều , Đào Ngạn ép Chu cô nương , nhưng Chu gia kiên quyết cự tuyệt.

 

cũng từng Đào Ngạn dùng tính mạng của cha ruột uy hiếp, bất đắc dĩ mới gả cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-208-nga-ngu.html.]

 

Thiếp cảm thấy Chu Đại Cường đột nhiên đưa phủ, thể là Đào Ngạn giở trò cũ để ép buộc Chu cô nương gả cho .”

 

Nghe xong lời trần tình của Mạnh Kiều, Đào Tú tài vẫn giữ vẻ ung dung thong thả biện bạch: “Quận chúa cũng Đào gia chúng là đại gia tộc ở Lạc Dương, loại nữ t.ử nào mà thảo dân nạp chẳng ? Cần gì tốn công tốn sức bày mưu tính kế đến mức ?”

 

Giang Nguyệt Dạng với ánh mắt ngập tràn vẻ khinh bỉ, [ là tự luyến hết phần thiên hạ.]

 

Hệ thống phụ họa một tiếng: [Chuẩn luôn. Không chỉ tí tiền còm thôi ? Làm như ai cũng thèm gả cho bằng! Mặt mũi thì trông như phường trộm cướp, chẳng hiểu tự tin ở nữa.]

 

Chó: Gâu! Mày c.h.ử.i ai đấy?

 

Đào Ngạn: “...”

 

Giang Nguyệt Dạng thản nhiên : “Lời của Đào Tú tài qua tuy phần tự luyến, nhưng ngẫm cũng chút lý lẽ.

 

Đã như , chúng hãy trở chuyện chiếc bình hoa.

 

Đào Tú tài, bản quận chúa hỏi ngươi, chiếc bình hoa đó ngươi mua từ ? Bình hoa đến lớn cỡ đó, chắc hẳn nơi thể chế tác nó cũng chẳng mấy chỗ, ngươi đừng bảo là ngươi quên nhé?”

 

“Chuyện... những thứ đồ đạc đó đều do Hồ quản gia mua sắm, thảo dân nắm rõ lắm.”

 

“Truyền Hồ quản gia!”

 

Rất nhanh đó, Hồ quản gia cũng áp giải tới công đường.

 

“Hồ quản gia, bản quận chúa hỏi ngươi, ngươi từng mua sắm cho Đào Tú tài một chiếc bình hoa cao bằng bao giờ ?”

 

Hồ quản gia là kẻ lõi đời, câu là hiểu ngay ý tứ của chủ nhân.

 

Thế là, mở miệng đáp trơn tru: “Dạ , chiếc bình hoa đó đặt ngay trong phòng của đại công t.ử ạ.”

 

“Ngươi mua ở ? Giá trị bao nhiêu? Đặt lúc nào và lấy về ngày tháng nào?”

 

“Năm ngoái mua... mua từ T.ử Đào Hiên ạ, trị giá ba trăm lượng, đặt trung tuần tháng sáu... hạ tuần tháng bảy thì lấy về ạ.”

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ gật đầu: “Thanh Minh, ngươi lập tức chạy qua T.ử Đào Hiên một chuyến, xem thử lời Hồ quản gia đúng sự thật .”

 

“Dạ!”

 

Mắt thấy Thanh Minh từng bước sải chân ngoài, Đào Ngạn triệt để hoảng loạn thật sự.

 

Hắn vội vàng kêu lên: “Quận chúa, thảo dân kiện nữa! Thảo dân xin rút đơn kiện!”

 

Nghe thấy câu , Giang Nguyệt Dạng khẩy một tiếng: “Đào Tú tài, bây giờ vụ án do ngươi kiện là thể êm xuôi kết thúc !”

 

“Thảo dân sai , xin Quận chúa khai ân!”

 

lúc , từ trong đám đông vây xem bên ngoài đột nhiên một ông lão bước .

 

Ông lão hai mắt đẫm lệ, quỳ sụp xuống đất: “Xin Quận chúa chủ cho thảo dân! Đào gia chiếm đoạt ruộng đất của thảo dân, sai đ.á.n.h đập con trai thảo dân, còn phóng hỏa đốt trụi cả căn nhà của gia đình thảo dân nữa!”

 

Ông lão dứt lời, lập tức thêm vài dân nữa bước , ai nấy đều nghẹn ngào cất tiếng tố cáo hàng loạt tội ác tày trời của Đào gia và Đào Tú tài.

 

Một khắc .

 

Giang Nguyệt Dạng đưa mắt quét qua từng đang quỳ rạp bên , đoạn cầm lấy khối kinh đường mộc bên cạnh đập mạnh xuống bàn một tiếng “chát”.

 

“Đào Tú tài cố ý vu oan giá họa, cố ý phóng hỏa, sai hành hung tàn bạo, cưỡng đoạt dân nữ... tội ác tày trời! Kể từ hôm nay, tước bỏ công danh Tú tài, phạt ba mươi roi, tống giam đại lao chờ ngày định đoạt!

 

Đào gia chiếm đoạt ruộng đất của khác, bóc lột hành hạ công đến c.h.ế.t, hối lộ quan viên triều đình... Toàn bộ gia sản sung công quỹ, một lũ Đào gia liên quan đều tống giam đại lao!”

 

Nghe xong lời phán quyết đanh thép của Giang Nguyệt Dạng, bá tánh mặt tại hiện trường ai nấy đều mừng rỡ, đồng thanh hô vang: “Quận chúa minh!”

 

Đợi dân chúng lục tục giải tán, Đào Ngạn áp giải xuống ngục, Giang Nguyệt Dạng mới đưa mắt Chu Huyện lệnh đang quỳ rạp mặt .

 

“Diêm đại nhân, lột bỏ mũ ô sa của gã xuống!”

 

Hệ thống vốn im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng: [Ký chủ, c.h.é.m đầu tên Chu Huyện lệnh luôn ?]

 

[Ngươi ý gì?]

 

 

Loading...