Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 206: Dẫn Giải Nghi Phạm Chu Đại Cường

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi thấy thế liền đồng loạt quỳ rạp xuống đất hành lễ.

 

Chu Huyện lệnh càng sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu, hai chân run lẩy bẩy lết từ công đường xuống quỳ gối mặt Giang Nguyệt Dạng, giọng run rẩy thành tiếng: “Hạ... hạ quan bái kiến Quận chúa. Hạ quan ... mắt như mù, xin Quận chúa thứ tội!”

 

dứt lời thỉnh tội, liền “bốp” một tiếng dập đầu thật mạnh xuống nền đất.

 

Giang Nguyệt Dạng vội vàng bảo gã dậy, mà khiêm tốn sang thỉnh giáo Diêm Thứ sử: “Diêm Thứ sử, Tú tài diện kiến Huyện lệnh thì cần quỳ lạy hành lễ, chẳng khi diện kiến Quận chúa thì còn như thế nữa ?”

 

Nghe câu hỏi , Diêm Thứ sử lập tức phắt sang Đào đại công tử. Thấy vẫn trơ trơ đó, sắc mặt Diêm đại nhân tức khắc đen như đ.í.t nồi.

 

Ông nghiêm giọng quát lớn: “Đào Tú tài, Quận chúa đang ở ngay mặt, còn mau quỳ xuống! Ngươi phạm tội bất kính phạm thượng ?”

 

Đào đại công t.ử tức thì hồn cơn kinh hãi tột độ, hoảng loạn quỳ sụp xuống: “Thảo dân bái kiến Quận chúa, mong Quận chúa rộng lòng tha thứ cho tội mắt vụng về của thảo dân.”

 

Giang Nguyệt Dạng hừ lạnh một tiếng: “Vừa Đào đại công t.ử uy phong lẫm liệt lắm cơ mà, bản quận chúa còn ngỡ huyện nha Lạc Dương là do nhà ngươi mở đấy chứ!”

 

“Thảo dân dám!” Đào đại công t.ử mồ hôi lạnh toát như tắm trán.

 

“Không dám ư?” Giang Nguyệt Dạng khẩy, “Đến cả bản quận chúa mà ngươi còn dám đ.á.n.h chủ ý mạo phạm, thì còn chuyện gì đời mà ngươi dám nữa?”

 

“Quận... Quận chúa tha mạng!”

 

“Bản quận chúa cũng rõ lắm việc Tú tài dám dòm ngó, khinh nhờn Quận chúa sẽ khép tội danh gì, việc đành phiền Diêm đại nhân xử lý giúp .”

 

Diêm Thứ sử chắp tay nhận lệnh: “Hạ quan nhất định sẽ cho Quận chúa một lời giải thích thỏa đáng. Người ...”

 

“Khoan .” Giang Nguyệt Dạng lên tiếng ngăn , “Ở đây vẫn còn một vụ án cần Đào đại công t.ử phối hợp thẩm tra, chuyện xử phạt cứ để hẵng tính.”

 

“Dạ.”

 

Sau đó, Giang Nguyệt Dạng sang Chu Huyện lệnh: “Chu Huyện lệnh, ngươi là phụ mẫu quan của Lạc Dương, lấy một chút năng lực phán đoán của bản , chỉ dựa dăm ba câu khích bác của kẻ khác mà đòi dùng hình phạt tra tấn, cái mũ ô sa đầu ngươi là đội nữa ?”

 

Chu Huyện lệnh sợ đến mức liên tục dập đầu van xin: “Quận chúa bớt giận, hạ quan tội , tuyệt đối dám tái phạm nữa.”

 

“Được , bản quận chúa hôm nay tới đây là để xử án, rảnh rỗi các ngươi nhận tội cầu xin ở chỗ .”

 

Diêm Thứ sử , lập tức quát: “Còn ngây đó gì? Mau thăng đường thẩm lý vụ án !”

 

“Dạ... .” Chu Huyện lệnh cuống cuồng lồm cồm bò dậy.

 

Lát , Giang Nguyệt Dạng và Diêm Thứ sử ở phía dự thính, còn Chu Huyện lệnh bàn quan xét án mà mồ hôi vã như mưa.

 

Gã nuốt nước bọt ực một cái, lấm lét hai mới theo đúng trình tự cất tiếng hỏi: “Kẻ đường là ai?”

 

“Dân phụ Tiết thị.”

 

“Ngươi oan khuất gì?”

 

“Phu quân của dân phụ công dài hạn cho Đào gia. Ba ngày , Đào đại công t.ử gọi phu quân dân phụ đến Đào phủ để khiêng dọn đồ đạc.

 

Thế nhưng chỉ một lát , của Đào gia chạy đến báo cho dân phụ, phu quân dân phụ trộm cắp đồ, còn đ.á.n.h Đào đại công t.ử thương, bảo dân phụ mau chóng qua đó một chuyến.

 

Dân phụ đến Đào gia thì phát hiện... phu quân dân phụ bọn họ đ.á.n.h đến mức còn hình thù ngợm gì nữa.

 

Đào đại công t.ử bắt dân phụ bồi thường ba trăm lượng bạc, bằng sẽ giải phu quân dân phụ lên quan phủ.

 

Cả nhà dân phụ dẫu nhịn ăn nhịn mặc cả đời cũng chẳng kiếm nổi ba trăm lượng, đào tiền lớn như để đền cho .

 

Sau đó, Đào đại công t.ử liền bảo nếu tiền thì gả con gái cho để gán nợ. Dân phụ chịu, bèn áp giải phu quân dân phụ lên nha môn.

 

Đại nhân, phu quân nhà con công ở Đào gia suốt sáu năm trời, từng tơ hào một cắc một đồng nào của Đào gia.

 

Nhân phẩm của , xóm giềng lối xóm xung quanh ai ai cũng đều rõ. Chàng tuyệt đối bao giờ chuyện trộm cắp, càng dám tay đ.á.n.h !

 

Chàng oan uổng, cầu xin đại nhân minh xét!”

 

Chu Huyện lệnh lời Tiết thị giãi bày xong liền sang Đào đại công tử: “Đào Tú tài, lời Tiết thị là sự thật ? Ngươi ẩu đả Chu Đại Cường ?”

 

“Bẩm đại nhân, hôm đó đúng là thảo dân gọi Chu Đại Cường tới phủ, thảo dân cũng quả thực sai đ.á.n.h , nhưng đó là vì Chu Đại Cường bắt quả tang tang chứng vật chứng rành rành còn toan bỏ trốn, thảo dân vạn bất đắc dĩ mới .”

 

“Phu quân đời nào trộm cắp!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-206-dan-giai-nghi-pham-chu-dai-cuong.html.]

 

“Ngươi trộm là trộm ? Ngươi lấy bằng chứng gì để chứng minh trộm đồ?”

 

Tiết thị chất vấn đến mức nghẹn lời đáp , bà bằng chứng, tất cả những gì bà đều xuất phát từ niềm tin tưởng tuyệt đối dành cho phu quân .

 

Thấy Tiết thị im lặng, Đào đại công t.ử đắc ý : “Nếu ngươi định lôi tác phong đạo đức ngày thường của để chuyện, thì e rằng điều đó chẳng chứng minh gì cả. Lòng đổi khó lường lắm!”

 

Giang Nguyệt Dạng Đào đại công t.ử với vẻ trầm ngâm, xem đúng là một Tú tài học thật, mồm mép cũng trơn tru phết.

 

Đào đại công t.ử thừa thắng xông lên, tiếp: “Ngươi bằng chứng, nhưng đủ nhân chứng vật chứng. Ngày hôm đó, cùng mấy tên hầu tận mắt thấy Chu Đại Cường trộm đồ chúng bắt quả tang liền toan trèo tường tẩu thoát.”

 

“Vậy thì truyền nhân chứng lên .” Giang Nguyệt Dạng đột nhiên lên tiếng.

 

Chu Huyện lệnh vội vã phụ họa: “Truyền nhân chứng!”

 

Chẳng mấy chốc, mấy tên hầu của Đào gia dẫn giải lên công đường.

 

Chu Huyện lệnh chằm chằm mấy kẻ đó tra hỏi: “Các ngươi tận mắt thấy Chu Đại Cường trộm đồ ? Bản quan cho các ngươi , chứng gian là chịu trọng tội đấy!”

 

Một tên trong đó chẳng thèm suy nghĩ liền đáp ngay: “Bẩm đại nhân, tiểu nhân tận mắt thấy Chu Đại Cường trộm đồ.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Ngay tại phòng của đại công tử, tay lúc đó còn đang cầm miếng ngọc bội cùng một ít vàng thỏi của đại công t.ử ạ.”

 

“Quận chúa, ngài xem...” Chu Huyện lệnh sang thỉnh thị ý kiến của Giang Nguyệt Dạng.

 

Giang Nguyệt Dạng quả thực sắp cho tức , đương sự chính còn gọi lên đối chất mà vội vàng phán quyết ?

 

Huyện lệnh Lạc Dương phá án theo cái kiểu đấy ?

 

Nàng khỏi đầu Diêm Thứ sử đang phía , hỏi: “Diêm đại nhân, là để ngài xét xử vụ nhé?”

 

Diêm đại nhân qua là hiểu ngay Giang Nguyệt Dạng đang nghiêng về phía Tiết thị: “Quận chúa mang theo Vũ lệnh của Bệ hạ, như Bệ hạ đích giá lâm. Nếu Quận chúa cảm thấy Chu Huyện lệnh bất lực trong việc thụ lý vụ án , thể quyền xét xử.”

 

“Chuyện ... ?” Giang Nguyệt Dạng nhướng mày hỏi .

 

“Đương nhiên là ạ.”

 

“Vậy thì bản quận chúa sẽ thẩm tra vụ một phen, chỉ mong Diêm đại nhân ở bên cạnh chỉ điểm đôi chút để tránh xảy sai sót.”

 

“Hạ quan cẩn tuân theo lệnh của Quận chúa.”

 

Dứt lời của Diêm Thứ sử, Giang Nguyệt Dạng dậy bước thẳng về phía bàn quan xét án của Chu Huyện lệnh.

 

Lần Chu Huyện lệnh điều, cần Diêm Thứ sử nhắc nhở chủ động phắt dậy nhường vị trí chủ tọa.

 

Giang Nguyệt Dạng đưa con cáo trắng trong lòng cho Thanh Chi bế giúp, bản nàng thì cầm lấy khối kinh đường mộc bàn dằn mạnh xuống một phát.

 

Âm thanh vang lên cực kỳ chói tai và dõng dạc, khiến tất cả mặt tại hiện trường đều giật thót cả , run rẩy.

 

[Đã cái nư ghê!] Giang Nguyệt Dạng theo thói quen thầm reo lên trong lòng.

 

[Ký chủ, cô sợ hết hồn kìa.]

 

[Tiểu Qua, đừng ép vả ngươi lúc đang vui vẻ nhé!]

 

Diêm Thứ sử vốn từng phong thanh về vụ việc tiếng lòng , lúc thấy khỏi chút cạn lời, nhưng cũng xen lẫn mấy phần kinh ngạc kỳ thú.

 

Chu Huyện lệnh thì chẳng gì về năng lực tâm, lúc cả như thấy ma quỷ chằm chằm Giang Nguyệt Dạng, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hoàng khiếp đảm!

 

“Quận...”

 

“Câm miệng!” Diêm Thứ sử ném cho gã một ánh mắt sắc lẹm như d.a.o để cảnh cáo, “Quận chúa đang phá án, ngươi chỉ cần im lặng lắng !”

 

Sư gia vội kéo giật áo Chu Huyện lệnh, lắc đầu hiệu cho gã chớ manh động.

 

Diêm Thứ sử cảnh cáo Chu Huyện lệnh xong, sang những đang công đường: “Quận chúa hỏi các ngươi điều gì, các ngươi cứ việc thành thật trả lời điều đó, chớ lời thừa thãi!”

 

Lời thốt , còn ai mà hiểu, Diêm Thứ sử đây là đang cảnh cáo bọn họ ăn xằng bậy.

 

Giang Nguyệt Dạng buông khối kinh đường mộc , đảo mắt một vòng nghiêm mặt dõng dạc quát: “Dẫn giải nghi phạm Chu Đại Cường lên công đường!”

 

 

Loading...