Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 205: Sóng Gió Công Đường
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ xưa đến nay lòng dân thể khinh nhờn, mấy tên nha dịch thấy sự tình chút vượt ngoài tầm kiểm soát, vội vàng lui trong bẩm báo cho Lạc Dương Huyện lệnh.
Một khắc , Tiết thị quỳ gối công đường. Phía bên ngoài công đường là đám đông dân chúng vây xem, trong đó cả bọn Giang Nguyệt Dạng.
Lát , một gã đàn ông mặc quan phục, khuôn mặt mang vẻ uể oải bơ phờ, đầu đến tai béo xuất hiện trong tầm mắt của .
Hẳn gã chính là Huyện lệnh Lạc Dương !
Chỉ thấy Chu Huyện lệnh khoan t.h.a.i xuống ghế, đoạn đập mạnh khối kinh đường mộc một tiếng “chát”. Đám nha dịch hai bên lập tức cầm gậy thủy hỏa trong tay gõ nhẹ xuống đất, miệng đồng thanh kéo dài giọng: “Uy vũ”
“Vừa là kẻ nào ở bên ngoài ồn ào, kích động dân chúng, còn mau cho bản quan!”
Nghe lời Chu Huyện lệnh quát tháo, bá tánh ngoài công đường đều sợ hãi lùi một bước.
Giang Nguyệt Dạng khẩy trong lòng, tên cẩu quan thăng đường, câu đầu tiên tra hỏi đường là ai, mà truy cứu chuyện xảy bên ngoài.
Sau đó, Giang Nguyệt Dạng cùng Dạ Vô Hấn một cái nhấc chân bước qua bậu cửa .
Chu Huyện lệnh thấy y phục bọn họ bất phàm, hộ vệ ai nấy đều đeo kiếm bên hông, trong lòng Giang Nguyệt Dạng còn ôm một con cáo trắng hiếm thấy, đáy lòng khỏi dâng lên vài phần kiêng dè.
lúc , Đào đại công t.ử ngóng tin tức cũng vội vàng kéo tới.
Hắn cầm tay một chiếc quạt xếp, dẫn theo hai tên tiểu sai nghênh ngang sải bước .
“Đào Mưu bái kiến Huyện lệnh đại nhân.” Đào đại công t.ử chắp tay hành lễ qua loa lấy lệ với Chu Huyện lệnh.
Giang Nguyệt Dạng tò mò đưa mắt sang, quả nhiên là kẻ xưng hùng xưng bá ở địa phương, kiêu ngạo cuồng vọng đến mức gặp huyện lệnh mà cũng thèm quỳ.
Đào đại công t.ử cảm nhận ánh mắt đang dừng , liền từ từ đầu , ngay đó trong mắt xẹt qua một tia kinh diễm.
“Ta bảo hôm nay chim khách ríu rít mái hiên, hóa là sắp chuyện vui giáng lâm.”
Hắn chằm chằm Giang Nguyệt Dạng, chẳng thèm che giấu chút nào d.ụ.c vọng trần trụi trong đáy mắt.
Giang Nguyệt Dạng khẽ nhíu mày, chán ghét ngoảnh đầu sang hướng khác.
“Tiểu tử, còn nữa móc mắt ngươi !” Dạ Vô Hấn lạnh giọng cảnh cáo.
Nghe lời Dạ Vô Hấn , sắc mặt Đào đại công t.ử tức thì biến đổi, đó sang Chu Huyện lệnh, như hỏi: “Bây giờ nào gặp Huyện lệnh cũng đều cần quỳ lạy nữa ?”
Nghe , Chu Huyện lệnh nhóm Giang Nguyệt Dạng, vẻ mặt chút do dự.
Cuối cùng, gã Huyện lệnh họ Chu vốn sĩ diện vẫn đập kinh đường mộc một cái, tức giận quát: “To gan lũ điêu dân, thấy bản quan mà còn mau quỳ xuống!”
Giang Nguyệt Dạng nhúc nhích, Dạ Vô Hấn thấy nàng yên cũng chẳng buồn động đậy, đám Thanh Chi càng khả năng quỳ.
Giang Nguyệt Dạng thản nhiên cất lời: “Vừa , Đào đại công t.ử dường như cũng quỳ, Huyện lệnh đại nhân như e là chỗ thỏa đáng.”
“Bản công t.ử há giống hạng như các ngươi? Ta công danh Tú tài tại , chiếu theo luật pháp Đại Hạ, diện kiến Huyện lệnh miễn quỳ!”
Giang Nguyệt Dạng vẻ bừng tỉnh hiểu , khẽ “Ồ” một tiếng: “Hóa là , Tú tài là thể cần quỳ, thế thì càng quỳ !”
Nghe câu , Đào đại công t.ử bật chế giễu.
“Một nữ t.ử xuất giá như ngươi, công danh mang , cho dù gia cảnh chút tiền của thì khi diện kiến Huyện lệnh cũng bắt buộc quỳ lạy. Chu Huyện lệnh, bọn chúng rõ ràng là đang coi thường quan uy đấy!”
“Ta tuy công danh tại , nhưng là...”
“Người !” Chu Huyện lệnh nghiêm giọng ngắt lời Giang Nguyệt Dạng, “Bắt tất cả bọn chúng quỳ xuống cho bản quan!”
Theo tiếng quát của Chu Huyện lệnh, mấy tên nha dịch tiến về phía nhóm Giang Nguyệt Dạng, bày tư thế chuẩn động thủ.
Thanh Chi và Thanh Minh lập tức tuốt kiếm khỏi vỏ, dáng vẻ đằng đằng sát khí như thể kẻ nào dám bước tới gần sẽ c.h.é.m kẻ đó.
Toàn bộ những mặt tại hiện trường đều giật nảy , bọn họ là ai mà đến gan dám rút kiếm ngay giữa công đường thế ?
Chu Huyện lệnh đột ngột phắt dậy, chỉ tay bọn họ quát lớn: “To gan, các ngươi tạo phản đấy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-205-song-gio-cong-duong.html.]
Giang Nguyệt Dạng giơ tay hiệu cho bọn Thanh Chi thu kiếm : “Chu Huyện lệnh, hành động của chúng tạo phản. Chỉ là một cái quỳ của , sợ rằng ngươi gánh nổi .”
Sư gia thấy tình thế liền bước kề tai Chu Huyện lệnh nhỏ vài câu, Chu Huyện lệnh xong mới dần dần bình tĩnh trở .
Đào đại công t.ử thấy Chu Huyện lệnh dọa sợ, lập tức châm chọc mỉa mai: “Chu Huyện lệnh một tiểu nữ t.ử dọa sợ ?
Ngài là phụ mẫu quan của thành Lạc Dương , cho dù là thiên kim tiểu thư nhà Thứ sử tới đây, chiếu theo luật pháp cũng đều quỳ lạy.
Bằng , nếu kẻ bắt chước theo, chẳng trật tự sẽ loạn cào cào hết ? Quan uy của ngài để ở chứ?”
Chu Huyện lệnh mới lấy chút bình tĩnh, mấy lời chọc ngoáy của Đào đại công t.ử kích động liền mất hết cả lý trí!
“Người , chúng chịu quỳ thì đ.á.n.h cho đến khi quỳ mới thôi!”
Giang Nguyệt Dạng khẽ lắc đầu, đúng là đồ ngu xuẩn đem bia đỡ đạn!
Mắt thấy đám nha dịch sắp ùa lên, Giang Nguyệt Dạng cũng thể thật sự tay c.h.é.m g.i.ế.c ngay tại đây.
Hết cách, nàng đành móc lệnh bài Vũ lệnh mà Nguyên Đế ban cho .
“Chu Huyện lệnh, ngươi nhận cũng chẳng , nhưng chắc hẳn nhận thứ chứ?”
Chu Huyện lệnh khẽ híp mắt khối Vũ lệnh trong tay Giang Nguyệt Dạng, mãi mà chẳng nhận đó là vật gì.
Gã hạ giọng hỏi khẽ: “Sư gia, ngươi là thứ gì ?”
Sư gia lắc đầu, gã cũng từng thấy bao giờ.
Chu Huyện lệnh nghĩ ngay cả sư gia cũng thì chắc hẳn chẳng bảo vật gì ghê gớm.
Thế là, gã chắc mẩm Giang Nguyệt Dạng chỉ đang màu giả thần giả quỷ để dọa !
“Bản quan đó là cái thứ gì, các ngươi nếu còn chịu quỳ, đừng trách bản quan bắt giam tất cả đại lao!”
Giang Nguyệt Dạng trải qua một phen bẽ bàng, nàng thật sự ngờ Huyện lệnh thành Lạc Dương mù tịt nhận Vũ lệnh của Nguyên Đế.
Vũ lệnh là vật tầm thường lắm ?
Thế mà quan viên nhận cho ?
Chuyến phần vội vã, nàng mang theo bên phù cá quan ấn chứng minh phận.
Sở dĩ lấy Vũ lệnh là vì món đồ quá đỗi quý giá, nàng vẫn luôn cất giữ cẩn thận trong gian hệ thống.
Giang Nguyệt Dạng ung dung cất lời: “Chu Huyện lệnh nhận thứ cũng chẳng , thì tìm nhận đến thẩm định là . Thanh Minh, tới Thứ sử phủ mời Diêm Thứ sử qua đây một chuyến.”
Chu Huyện lệnh tức khắc bủn rủn chân tay, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất.
Ngay khi gã định mở miệng gặng hỏi phận của Giang Nguyệt Dạng, Đào đại công t.ử khẩy: “Hư trương thanh thế! Ta chống mắt lên xem ngươi mời nổi Thứ sử đại nhân tới đây .”
“Vậy thì xin mời Đào đại công t.ử rửa mắt mà đợi xem.”
Thanh Minh nhận lấy Vũ lệnh trong tay Giang Nguyệt Dạng, hai lời liền nhanh chóng rời .
Chỉ hơn một khắc , Diêm Thứ sử dẫn theo một đoàn tùy tùng vội vã rảo bước .
Những mặt tại hiện trường thấy Giang Nguyệt Dạng thật sự cho mời Thứ sử tới, ai nấy đều trừng đến hai mắt kinh ngạc.
Trong đầu Chu Huyện lệnh lập tức bật hai chữ: Xong đời.
Diêm Thứ sử dẫn đầu đoàn quỳ rạp xuống: “Hạ quan bái kiến Vĩnh Lạc quận chúa, Quận chúa giá lâm, đón tiếp từ xa chu , kính mong Quận chúa thứ tội.”
“Diêm đại nhân miễn lễ bình .”
“Tạ Quận chúa.” Diêm đại nhân dậy, đó đưa mắt sắc bén quét qua bộ đám mặt công đường, “Nhìn thấy Quận chúa, các ngươi còn mau quỳ xuống hành lễ!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.