Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 204: Vu Oan Giá Họa, Cá Mè Một Lứa
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng phụ nhân gõ trống kêu oan thu hút nhiều dừng bước vây xem, thế nhưng cánh cổng lớn của huyện nha chậm chạp chẳng hề mở .
“Tùng! Tùng! Tùng!”
“Huyện lệnh đại nhân, phu quân của dân phụ oan, xin hãy chủ cho dân phụ.”
“Phu quân của dân phụ oan mà.”
Giang Nguyệt Dạng cánh cửa huyện nha đóng chặt, đôi mày nhíu chặt. Theo lý mà gõ trống kêu oan thì huyện lệnh lập tức thăng đường thụ lý vụ án mới đúng chứ.
Lúc , bên tai truyền đến tiếng bàn tán của những vây xem.
“Tiết thị cũng là khổ, phu quân tống đại lao đành, còn bồi thường cho Đào gia một khoản tiền t.h.u.ố.c men lớn.”
“Huyện lệnh rõ rành rành là vì ả mà đắc tội Đào gia, ả ngày đêm gõ tiếp thế cũng vô ích thôi.”
“Ta , Tiết thị nếu còn lấy bạc để bồi thường thì Đào gia sẽ bắt con gái ả bán Đào gia để gán nợ đấy.”
Giang Nguyệt Dạng chậm rãi nhích từng bước chân tiến sát gần trung tâm hóng hớt, chốc lát toát lên vẻ lén lút vô cùng.
Nói đến con gái của Tiết thị, hạ thấp giọng bảo: “Đại công t.ử Đào gia sớm mắt con gái của Tiết thị , ngặt nỗi Tiết thị gả con gái cho .”
“Đổi là ai cũng cam lòng nhỉ? Đó là , chứ chính thất nương tử, hơn nữa còn là phòng thứ bảy.”
“Thế thì chắc , đổi thành Lưu thị hàng xóm của Tiết thị xem, sớm gói ghém con gái tống sang đó từ lâu .”
“Thế thì cũng con gái nhà bà xinh như Chu cô nương mới chứ, bằng Đào đại công t.ử thèm để mắt.”
“Theo thấy, chuyện ngày hôm đó chừng là Đào đại công t.ử cố tình bày mưu tính kế hãm hại Chu gia, để cướp Chu cô nương về tay đấy.”
Nghe câu , vội “suỵt” một tiếng.
“Lời mà ngươi cũng dám , cần mạng nữa ? Nếu để của Đào gia thì ngươi tiêu đời đấy.”
“Vừa chẳng gì hết, đúng ?”
“Chúng đều bớt vài câu , chớ rước họa .”
Dứt lời, mấy mở miệng nữa, nhưng bọn họ cũng rời ngay mà cứ mãi về hướng huyện nha.
Giang Nguyệt Dạng nhịn một hồi, nhịn nổi nữa, bèn vươn một ngón tay chọc chọc lưng một phụ nhân.
Phụ nhân theo bản năng ngoảnh đầu , thấy Giang Nguyệt Dạng đang ôm bạch hồ, một cái là tiền, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.
“Chào thím, phiền một chút, xin hỏi ở đây xảy chuyện gì ạ?”
Nghe thấy âm thanh truyền đến từ phía , mấy vốn đang về phía huyện nha đều lượt đầu .
Phụ nhân theo phản xạ trả lời câu hỏi của Giang Nguyệt Dạng, nhưng phụ nhân giật giật vạt áo.
Sau đó... đó bọn họ liền đồng loạt lùi xa khỏi Giang Nguyệt Dạng.
Nhìn mấy thoắt cái dạt xa mười mấy hai mươi mét, Giang Nguyệt Dạng cạn lời.
Dạ Vô Hấn nhịn bật phụt một tiếng: “Giang Nguyệt Dạng, dáng vẻ của bọn họ như là hồng thủy mãnh thú đó!”
Giang Nguyệt Dạng âm u bảo: “Không ăn thì ngậm miệng .”
Dạ Vô Hấn hắng giọng một tiếng, kế đó điều chỉnh biểu cảm gương mặt, cuối cùng mới miễn cưỡng nén ý .
Giang Nguyệt Dạng khẽ hừ một tiếng đầy kiêu ngạo: “Các cho , cũng tự !”
[Tiểu Qua, kể cho tao xem chuyện là thế nào?]
Hệ thống: [Ký chủ, giấu gì , đôi khi em thực sự đổi ký chủ đấy. Có một cái máy rà quét chuyện hóng hớt như em ở đây, tại phản xạ đầu tiên của là hỏi bọn họ chứ?]
Nghe thấy hệ thống đổi ký chủ, Giang Nguyệt Dạng khẩy ha ha hai tiếng: [Tao cũng giấu gì mày, tao lúc nào cũng đổi hệ thống hết.
Có một cái hệ thống đáng tin như mày, tao mà khiên bảo hộ tinh tế thì sớm c.h.ế.t bao nhiêu !]
Hệ thống: [...]
Hệ thống đột nhiên nhớ điều gì: [Trung tâm thương mại là do em tự mang theo đấy nhá!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-204-vu-oan-gia-hoa-ca-me-mot-lua.html.]
[Đồ đạc cũng là do tao tự bỏ tiền túi mua đấy chứ! Mày thăng cấp nhiều bậc như mà chẳng thèm cho ký chủ chút phần thưởng nào.]
Hệ thống chột giải thích: [Trung tâm thương mại tự của em lợi hại hơn của các hệ thống khác nhiều lắm, thương thành của họ nhiều hạn chế, còn của em thì .
Người xem chỉ cần tiền là thể mua khủng long, xác ướp, cương thi, zombie... ngầu bao nhiêu! Bọn họ dẫu tiền cũng... mua nổi .]
[Xin hỏi mua mấy thứ đó về để gì? Để tự sát ? Hay là để hủy diệt thế giới?]
Hệ thống: [...]
Dạ Vô Hấn mím môi nhịn , lúc suýt chút nữa thì tức thở nghẹn họng.
Cuộc đối thoại giữa một một hệ thống cảm giác buồn diễn tả nổi thế nhỉ? Rõ ràng là một đề tài vô cùng nghiêm túc mà!
Giang Nguyệt Dạng thở hắt một thật dài: [Tao cũng đòi phần thưởng từ mày, chỉ là tiện lời đến vấn đề đó thôi.
Mày lát nữa hẵng tự kỷ, mau kể cho tao xem rốt cuộc Tiết thị và Đào gia xảy chuyện gì .]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Hệ thống lập tức : [Phu quân Chu Đại Cường của Tiết thị là tá điền thuê dài hạn của Đào gia, một Chu cô nương đến trang t.ử của Đào gia tìm cha nàng, chẳng may Đào đại công t.ử bắt gặp.
Chu cô nương dung mạo xinh , Đào đại công t.ử liền nảy sinh lòng tà dâm, ép cưới Chu cô nương phòng thứ bảy.
Chu gia tuy nghèo khó, nhưng tuyệt đối đạo lý gả con gái , càng thể bán con cầu vinh.
Hơn nữa, Chu gia chỉ duy nhất một mụn con gái là Chu cô nương.
Đào đại công t.ử Chu gia cự tuyệt thẳng thừng thì cảm thấy mất hết thể diện, càng chiếm đoạt Chu cô nương cho bằng .
Thế là một ngày, lấy cớ công để gọi Chu Đại Cường đến nhà, đó vu oan cho Chu Đại Cường tội ăn cắp đồ.
Để trút giận, Đào đại công t.ử còn mượn cớ trộm cắp để sai hạ nhân đ.á.n.h đập Chu Đại Cường một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t.
Ai ngờ đang trời đang , Đào đại công t.ử bất cẩn vấp hòn đá ngã nhào xuống cộc vỡ cả đầu.
Sau đó, Chu Đại Cường liền áp giải lên quan phủ với tội danh trộm cắp và hành hung .
Hắn còn đập vỡ mấy cái bình hoa, là do Chu Đại Cường đập nát, bắt Chu gia bồi thường bình hoa và tiền t.h.u.ố.c men, tổng cộng ba trăm lượng bạc.
Chu gia đền nổi ngần tiền, thế là Đào đại công t.ử liền thuận nước đẩy thuyền đề nghị nạp Chu cô nương .
Hắn bảo chỉ cần Chu cô nương gả cho , Chu Đại Cường sẽ thả khỏi lao tù, hơn nữa còn bồi thường lấy một xu.
Tiết thị chịu khuất phục, Chu huyện lệnh cùng Đào gia cấu kết cá mè một lứa, thế nên mới màn kịch ngày hôm nay.]
Giang Nguyệt Dạng xong, tức giận đến mức sắc mặt tái xanh: [Vô sỉ! là khinh quá đáng!]
Trước cửa huyện nha, Tiết thị vẫn đang từng hồi từng hồi gõ trống đăng văn, từng câu từng chữ gào kêu oan cho phu quân.
Có lẽ là bên trong tiếng trống quấy nhiễu đến phát bực, cánh cổng lớn của huyện nha đột nhiên mở toang, kế đó mấy tên nha dịch từ bên trong bước .
Chỉ thấy một tên nha dịch sải bước tới thô bạo túm lấy Tiết thị, dùng sức đẩy mạnh một cái, Tiết thị liền ngã nhào xuống đất.
Quần chúng vây xem theo bản năng xúm gần, nhóm Giang Nguyệt Dạng cũng cất bước tới.
“Tiết thị, Chu Đại Cường trộm cắp hành hung tang chứng vật chứng rành rành! Đây là nơi để ngươi giở thói vô lý gây sự, mau cút ngay, bằng đừng trách bọn khách khí!” Tên nha dịch hung hãn quát tháo.
Tiết thị bò dậy níu chặt lấy ống quần của tên nha dịch : “Phu quân của oan mà, đ.á.n.h , cũng trộm đồ! Cầu xin Huyện lệnh đại nhân minh xét!”
Tên nha dịch một cước đạp văng Tiết thị : “Người tang vật chứng đều đủ cả, tội chứng vô cùng xác thực, còn gì mà kêu oan?”
“Này, các thể đ.á.n.h hả?” Dạ Vô Hấn đột nhiên cất tiếng hô lớn.
Lời thốt , những bách tính lương thiện liền lên tiếng phụ họa: “ thế đấy, các thể tay đ.á.n.h chứ?”
Dạ Vô Hấn tiếp: “Bách tính gõ trống kêu oan, Huyện lệnh là quan phụ mẫu, thể nhắm mắt ngơ!”
“Chiếu theo luật pháp Đại Hạ , chỉ cần gõ trống kêu oan thì Huyện lệnh bắt buộc thăng đường thụ lý! Hành vi của Huyện lệnh thành Lạc Dương là xem thường luật pháp ?” Giang Nguyệt Dạng phía tiếp lời bổ sung.
“Thăng đường! Thăng đường!” Dạ Vô Hấn hô lớn.
Tên sát thủ của “Huyết Sát Các” hiểu ý liền hô vang theo Dạ Vô Hấn: “Thăng đường!”
Sau đó, bách tính cũng đồng thanh hò hét đòi thăng đường theo, khí thế vô cùng huyên náo rầm rộ!