Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 202: Cuộc So Tài Giữa Vua Và Tôi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bãi triều!”
Dứt theo tiếng hô của Lý Phúc Toàn, văn võ bá quan đồng thanh cung tiễn Nguyên Đế.
Đợi Hoàng đế rời xa, văn võ bá quan mới xoay rảo bước ngoài điện.
Tam hoàng t.ử một phát túm chặt lấy Ngũ hoàng t.ử đang bỏ trốn: “Ta , đừng hòng lén chuồn. Đi, chạy bộ thôi.”
Giang Nguyệt Dạng Tam hoàng t.ử lôi kéo Ngũ hoàng t.ử đang kêu la oai oái lướt qua bên cạnh , bên tai còn truyền đến tiếng cằn nhằn của Tam hoàng tử.
“Ngũ , cả mỡ heo thế , còn mau giảm thì đến ngựa cũng chẳng thồ nổi ! Tội nghiệp cho mấy con ngựa, kiếp tạo nghiệt gì mà kiếp để cưỡi.”
“Tam ca, như sẽ đắc tội nhiều đấy! Huynh xem các vị đại nhân triều đường , mấy ai gầy ? Huynh xem Túc Quốc công, Anh Quốc công, Trương Ngự sử, Tào đại nhân...”
Lời thốt , những điểm danh cùng những ai chút “trọng lượng” đều từ từ dừng bước chân, chậm rãi đầu về phía Ngũ hoàng tử.
“Bọn họ là vì tuổi nên mới phát tướng! Còn thì ? Đệ mới mười sáu tuổi mập thế , mà phát tướng nữa thì còn thể thống gì!”
Những vị quan viên tự động “nhận chỗ ” đồng loạt híp mắt , hai vị là chê chuỗi ngày triều đường quá mức êm ả ?
Lúc , hai đang hươu vượn mới nhận bầu khí đúng, cẩn dè dặt ngước mắt lên.
Chạm ánh mắt của quần thần, hai theo bản năng nuốt nước bọt ừng ực.
Thôi c.h.ế.t, quên mất là bọn họ thể thấy.
“Hì... hì.” Tam hoàng t.ử gượng, kéo Ngũ hoàng t.ử né tránh quần thần bước nhanh ngoài cửa, “Ngũ , nhất định là bệnh , thể mở mắt mò như thế chứ?”
“Phải , bệnh , Tam ca cũng bệnh , chúng đều sảng cả. Không tính là thật , tính là thật .”
“Vậy chúng mau về tuyên thái y chẩn trị thôi?”
“Được .”
Dứt lời, hai lập tức tăng tốc bước chân đáy giày.
Quách Viện chính tinh nghịch lên tiếng: “Hai vị điện hạ, cần bỏ gần tìm xa , vi thần đang ở đây .”
Bước chân hai khẽ khựng , nhưng nhanh cất bước trở , tốc độ thậm chí còn nhanh hơn.
Bọn họ giả vờ như thấy lời Quách Viện chính, nhanh chóng chuồn mất tăm.
Giang Nguyệt Dạng hai bóng lưng đang tháo chạy trối c.h.ế.t , nhịn bật khúc khích.
Sau đó, bên tai truyền đến một giọng trong trẻo êm tai.
“Dạng Dạng, cần ngoài một chuyến, ước chừng hơn nửa tháng mới thể trở về.”
Giang Nguyệt Dạng đầu bên cạnh, đôi mày thanh tú khẽ nhíu: “Đi thế? Bệ hạ chịu để rời kinh ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Đến Dược Linh Cốc tìm sư phụ của Cổ Lan, của Bệ hạ cũng sẽ đồng hành.”
“Có vì ở trong quân doanh ?”
“Ừ.” Lục Vân Đình mắt nàng, “Lúc ở đây, hãy tự bảo vệ bản thật .”
“Yên tâm , lợi hại lắm đấy. Ngược là , trở về nguyên vẹn sứt mẻ sợi tóc nào cho đấy nhé.”
Lục Vân Đình mỉm đáp một tiếng : “Nàng cũng yên tâm, cũng tệ , bình thường thương .”
“Khi nào xuất phát?”
“Ngày mai.”
Giang Nguyệt Dạng khẽ nhíu mày gật đầu: “Thượng lộ bình an. Ngày mai ngày hưu mộc, thể tiễn .”
“Không , chỉ là cảm thấy cần với nàng một tiếng.”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng rạng rỡ: “Rất , giác ngộ tồi, tiếp tục phát huy nhé.”
Lúc , một tiểu thái giám khom từ bên ngoài bước . Đảo mắt bốn phía một lượt rảo bước thẳng về phía Giang Nguyệt Dạng.
Tiểu thái giám đến mặt Giang Nguyệt Dạng, cung kính : “Tiểu Giang đại nhân, Bệ hạ tuyên ngài qua đó một chuyến.”
Giang Nguyệt Dạng sang Lục Vân Đình: “Ta gặp Bệ hạ đây.”
“Ừ.”
Sau đó, Giang Nguyệt Dạng liền theo tiểu thái giám.
Không bao lâu , bọn họ đến Hoa Thanh Điện (thư phòng), nơi Nguyên Đế xử lý chính vụ.
Bước trong điện, Giang Nguyệt Dạng phát hiện Tư Nông Tự khanh Dư đại nhân cũng đang ở đây, nàng lập tức hiểu rõ vì Nguyên Đế triệu nàng tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-202-cuoc-so-tai-giua-vua-va-toi.html.]
Giang Nguyệt Dạng chắp tay hành lễ với Nguyên Đế: “Thần bái kiến Bệ hạ, nguyện Bệ hạ vạn thọ vô cương.”
Nguyên Đế đặt cây bút chu sa trong tay xuống phất tay: “Miễn lễ.”
Sau khi Giang Nguyệt Dạng thẳng , Nguyên Đế tiếp: “Giang Nguyệt Dạng, Dư ái khanh tình hình sinh trưởng của khoai tây và khoai lang chút , lát nữa ngươi hãy qua đó xem thử.”
Hôm nay, Tư Nông Tự khanh đến tham dự buổi tảo triều, bởi mới trực tiếp đến tìm Nguyên Đế.
Nghe , Giang Nguyệt Dạng chột : “Bệ hạ, cuốn sổ tay trồng trọt thần một chút xíu thiếu sót.”
Nguyên Đế khẽ nhíu mày: “Thiếu sót gì?”
“Dạ là, trong tình huống bình thường thì khoai tây và khoai lang đều thể trồng hai mùa xuân thu, thế nhưng mà... bởi vì khí hậu ở kinh thành thiên về lạnh giá, cho nên thời gian gieo trồng nhất của khoai tây và khoai lang là tháng hai, tháng ba hằng năm.”
Nghe xong những lời , Nguyên Đế tức giận đến mức năng chẳng nên câu: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi... ngươi bảo Trẫm ngươi thế nào đây hả? Chuyện quan trọng nhường mà cũng thể quên cho !”
Giang Nguyệt Dạng phục nhỏ giọng lẩm bẩm: “Người kiếp là miền Nam mà, phản xạ đầu tiên trong đầu dĩ nhiên là khoai tây với khoai lang xuân thu hai mùa đều trồng ...”
“Ngươi lầm bầm cái gì đấy?” Nguyên Đế rõ nàng gì.
Giang Nguyệt Dạng chắp tay đáp: “Hồi bẩm Bệ hạ, thần gì cả, thần đang trầm tư kiểm điểm sâu sắc ạ.”
“Tốt nhất là !” Nguyên Đế hừ nhẹ một tiếng, “Giang Nguyệt Dạng, khoai tây và khoai lang ngươi định khi nào đem về cho Trẫm đây?”
Giang Nguyệt Dạng đang định trả lời, Nguyên Đế bồi thêm một câu: “Còn cả hoa quả mà Hoàng hậu nhờ ngươi mua nữa, ngươi cầm tiền thì thể việc đấy.”
Giang Nguyệt Dạng: “... Bệ hạ, thời điểm hiện tại thích hợp để gieo trồng khoai tây và khoai lang ạ.”
“Trẫm mặc kệ, Trẫm tận mắt thấy đồ mới yên tâm .”
“Vậy Bệ hạ phê chuẩn cho thần nghỉ phép ạ.”
Nghe lời , Nguyên Đế im lặng một lát: “Chuyện nhất định do đích ngươi ?”
“Hồi bẩm Bệ hạ, bắt buộc đích thần ạ.”
“Bao lâu?”
“Chuyện thần dám chắc.”
Nghe , Nguyên Đế lập tức nhớ tới đây Giang Nguyệt Dạng từng mượn cơ hội để ngoài rong chơi.
“Sao chắc ? Thời gian cần thiết cho cả lộ trình lẫn về và thời gian tiêu tốn trong lúc mua sắm, những thứ đó đều thể tính toán cả mà.”
“Vậy... thì một tháng nhé?”
Nguyên Đế bảo , chỉ nhàn nhạt : “Một tháng lâu thế cơ . Hay là để Trẫm bảo Dư ái khanh cùng ngươi, hai thì việc sẽ nhanh hơn.”
Giang Nguyệt Dạng: “...”
Hệ thống : [Ký chủ, Hoàng đế thế chắc chắn là đoán mượn cớ ngoài chơi bời mấy ngày .]
[Tao , phiền mày nhắc.]
Hết cách, Giang Nguyệt Dạng đành đổi giọng: “Thần nghĩ kỹ , nửa tháng là đủ, cần phiền Dư đại nhân ạ.”
Nguyên Đế lắc đầu: “Trẫm vẫn nên để Thái t.ử và Dư ái khanh cùng với ngươi thì hơn.”
Hệ thống lập tức đến: [Ký chủ, Hoàng đế bảo ông hài lòng với thời gian đó.]
[A a a... Bệ hạ đúng là đồ bóc lột Chu Bát Bì!]
Nguyên Đế đắc ý huýt sáo trong lòng, cứ mắng , Trẫm bây giờ chẳng thèm để ý chút nào .
Hệ thống ở bên cạnh thêm dầu lửa: [Ký chủ, đừng hèn! Đem cái mũ ô sa đầu ném thẳng mặt ông , chỉ tay mũi ông bảo, bà đây hầu hạ nữa!]
[Hừ] Giang Nguyệt Dạng lạnh một tiếng âm u, [Thế thì mày thà bảo tao tháo đầu xuống ném mặt ông luôn , như khéo còn dọa ông sợ một phen đấy.]
Nguyên Đế: “...”
Dư đại nhân: “...”
Nguyên Đế khẽ ho một tiếng: “Thế nào? Sự sắp xếp của Trẫm ngươi hài lòng ?”
Giang Nguyệt Dạng giật giật khóe miệng: “Bệ hạ, chuyện cỏn con dám phiền đến Thái t.ử điện hạ chứ? Một thần thể mà. Bảy ngày, trong vòng bảy ngày thần nhất định sẽ mang khoai tây và khoai lang về.”
Nói xong, nàng cứ chằm chằm Nguyên Đế, thầm cầu nguyện ông thể gật đầu đồng ý.
Nguyên Đế cố ý nàng im lặng một hồi mới lên tiếng: “Còn cả hoa quả Hoàng hậu nữa.”
“Dạ tuân chỉ.”