Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 200: Nhìn Cái Gì Mà Nhìn, Ông Đây Có Mặc Quần Trong!
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nguyệt Dạng mơ mơ màng màng “... ồ... ừm” đáp , cả ở trạng thái tỉnh táo, lẽ căn bản còn chẳng thấy hệ thống gì.
Văn võ bá quan đầy bụng nghi hoặc, buồn ngủ đến mức mà vẫn ăn dưa ?
Nguyên Đế Giang Nguyệt Dạng buồn ngủ đến mức mắt mở , trong lòng khẽ hừ một tiếng.
Dù công việc chính của ngươi là lên triều ăn dưa, nhưng Trẫm vẫn sẽ khen ngợi ngươi .
Làm gì ai nhắm mắt việc cơ chứ?
Giang Thượng thư đầu con gái rượu một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Con gái , con ham ngủ thế hả? Kiếp là một con heo đấy chứ?”
Tam hoàng t.ử tươi hớn hở nàng, dự định khi bãi triều sẽ thỉnh giáo nàng cách ngủ.
Lục Vân Đình thì ánh mắt ngập tràn cưng chiều nàng, thể đáng yêu đến thế ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tóm , ở đây đối với hành vi của Giang Nguyệt Dạng phản ứng mỗi một kiểu.
Người thấy thú vị, kẻ thấy khó tin, thấy đỉnh chóp, kẻ thấy...
Hệ thống vì để ăn dưa, cũng chẳng thèm bận tâm Giang Nguyệt Dạng thấy lời , trực tiếp mở màn hóng hớt.
[Ký chủ, hôm nay chúng cùng ăn quả dưa bự của nhà Hàn lâm học sĩ Quý đại nhân nhé.]
Quý đại nhân vốn chẳng chút cảm giác tồn tại nào thấy lời hệ thống liền đột ngột giương mí mắt lên, kế đó mờ mịt chớp chớp mắt.
Mình còn từng lượn lờ mặt bọn họ, thế mà cũng dính đòn ?
Quách Viện chính thất vọng thở dài một , mãi mà chẳng chịu ăn dưa của thế nhỉ?
Phu nhân rốt cuộc giấu chuyện gì?
Cầu xin đấy, ngàn vạn đừng là chuyện lớn mất mạng gì nhé!
Giang Nguyệt Dạng cứ như thấy lời hệ thống , phản ứng.
Hệ thống cũng chẳng để tâm, tiếp tục : [Thế nhưng, nhân vật chính hôm nay Quý đại nhân, mà là con trai út Quý Huyễn của Quý đại nhân.]
Quý đại nhân thấy nhân vật chính thì thở phào một , nhưng đến đoạn là con trai út nhà , hận thể để nhân vật chính hôm nay là chính !
Lúc , một trái tim của ông cứ treo lơ lửng, thấp thỏm yên.
Cái thằng nhãi ranh hỗn đản chuyện xằng bậy gì ở bên ngoài !
Những mặt ở đây, hễ nhà nào con trai đều Quý Huyễn, đó là một đứa trẻ khiến đau đầu nhức óc.
Bảo nó là con trai của Hàn lâm học sĩ thì chẳng ai tin nổi!
Quý đại nhân tha thiết mong Quý Huyễn con ruột của , ngặt nỗi Quý Huyễn sở hữu một gương mặt như đúc từ một khuôn với ông.
Ông vu oan phu nhân hồng hạnh vượt tường cũng xong!
Tất nhiên, ông tuyệt đối từng nghĩ như thế. Phu nhân nhà là thế nào, ông hiểu rõ.
Quý phu nhân cũng suy nghĩ tương tự Quý đại nhân, Quý Huyễn thể là con của bà và phu quân chứ?
Hệ thống liếc Giang Nguyệt Dạng vẫn chút phản ứng, tự tiếp: [Quý Huyễn từ lúc ba tuổi nhảy bắt đầu, là một đứa trẻ cực kỳ thích hành hạ khác.
Ví dụ, nó sẽ lén chạy phòng cha mở toang cửa sổ giữa đêm đông lạnh giá.
Ví dụ, nó sẽ nhân lúc cha nó đang tắm lén ôm quần áo mất, còn tiện tay khóa luôn cửa .
Lại ví dụ, nó sẽ nhân lúc nó về nhà ngoại, đem cắt nát bộ quần trong của cha nó, khiến cho “tiểu ” của cha nó quần áo mặc.
Loại quần áo lót sát thường là do đích phu nhân tự may, cho nên... Quý đại nhân đó mặc quần trong mà thượng triều luôn.]
Nghe thấy những lời , mặt Quý đại nhân “xoát” một cái đỏ bừng, cả cong như con tôm luộc chín, hận thể tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống.
Văn võ bá quan mím môi cúi đầu, gắng gượng nén tiếng sắp bật khỏi khóe miệng, từng bả vai run lên bần bật.
Nguyên Đế kìm suy nghĩ, mặc quần trong là cảm giác thế nào nhỉ?
Mùa hè chắc hẳn là mát mẻ lắm?
Ý nghĩ của ông dứt, giọng của hệ thống vang lên rõ mồn một.
[Ký chủ cũng đấy, đàn ông mà mặc quần trong thì “tiểu ” sẽ nghịch ngợm lắc lư qua . Cảm giác đó...]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-200-nhin-cai-gi-ma-nhin-ong-day-co-mac-quan-trong.html.]
[Tiểu Qua, mày ăn đòn ?] Giang Nguyệt Dạng đột nhiên lên tiếng cắt ngang lời hệ thống.
Hệ thống tức khắc giật thót một cái, luồng dữ liệu d.a.o động lên xuống phập phồng như tàu lượn siêu tốc.
[Cái gì gọi là tao cũng ? Tao đàn ông, tao bọn họ mặc quần trong là cảm giác gì!]
Lúc hệ thống đến chuyện Quý Huyễn giấu quần trong, Giang Nguyệt Dạng dần dần tỉnh táo .
Kế đó, đợi đến khi hệ thống thốt mấy chữ “Ký chủ cũng đấy”, nàng tỉnh ngủ.
Sau đó, nổi giận!
[Cái vấn đề đó, mày nên mà thảo luận với Bệ hạ, hoặc là Túc Quốc công bọn họ !] Giang Nguyệt Dạng tức tối .
Nguyên Đế:!!! Cái gì gọi là thảo luận với Trẫm? Trẫm mặc quần trong! Ngày nào cũng mặc! Vấn đề đó thể thảo luận một chút nào hết!
Túc Quốc công:... Lão phu điểm nào khiến ngươi cảm thấy lão phu là kiểu mặc quần trong chứ?
Văn võ bá quan sắp c.h.ế.t , ha ha ha... Bệ hạ và Túc Quốc công điểm danh.
Có điều, Tiểu Giang đại nhân như , chẳng lẽ bây giờ Bệ hạ và Túc Quốc công mặc quần trong thật đấy chứ?
Nghĩ đến điểm , ánh mắt đầy ẩn ý của bọn họ đồng loạt hướng về phía đũng quần của Nguyên Đế và Túc Quốc công.
Nguyên Đế long ngai lập tức chú ý tới ánh của bọn họ, kìm mà kẹp chặt hai chân .
Túc Quốc công cũng nhận thấy những ánh mắt dán lên , ngoảnh đầu thấy bọn họ đang chằm chằm đũng quần , liền tự chủ mà phản ứng y hệt Nguyên Đế.
Nhìn cái gì mà , ông đây mặc quần trong!
Lúc , hệ thống bóp nghẹt cổ họng nũng nịu : [Ký chủ, chỉ lỡ lời thôi mà, dữ dằn như sợ c.h.ế.t.]
Giang Nguyệt Dạng: “...”
Mẹ kiếp, diễn cái trò cho xem .
Văn võ bá quan: “...”
Văn võ bá quan tức khắc nổi một da gà da vịt, cái giọng kẹp nũng nịu chắc bốc khói luôn quá?
Hệ thống tiếp tục tỏa mùi xanh: [Ký chủ nhạy cảm như thế, Vân Đình ca ca sẽ thích nha.]
Lục Vân Đình: Ọe
[Đàn ông bây giờ ... họ đều thích kiểu tiểu bạch hoa, nếu là kiểu ngốc nghếch đáng yêu, ngây thơ thuần khiết thì càng tuyệt hơn.
Tục ngữ câu ngốc phúc của ngốc, ký chủ nên học hỏi Tam hoàng t.ử nhiều hơn . Như thế thì Vân Đình ca ca nhất định sẽ càng thích hơn đấy.]
Tam hoàng t.ử đang ăn dưa khép miệng tức khắc tắt ngúm nụ , nó đang c.h.ử.i ngốc ?
Nó đang c.h.ử.i ngốc!
Nó dám c.h.ử.i ngốc!
Mình ngốc chỗ nào chứ?
Lời của hệ thống chọc cho Tam hoàng t.ử tức đến lỗ mũi xì khói, cả như một con bò tót đang phì phò thở hồng hộc.
Văn võ bá quan thì trong lòng đến mức thể vãn hồi, Tam điện hạ ngốc thì ngốc thật, nhưng ngươi huỵch toẹt như thế thì chẳng chút nào .
Tam điện hạ nhà chúng bộ cần thể diện ?
Ngũ hoàng t.ử nhỏ giọng : “Tam ca, nhịn , đừng tức giận hại thể, đáng . Dù bọn họ cũng ngày đầu tiên bảo ngốc.”
Nghe lời , Tam hoàng t.ử càng giận sôi máu, đặc biệt là khóe miệng Ngũ hoàng t.ử vẫn còn dính một mẩu vụn điểm tâm.
“Đệ câm miệng cho !” Tam hoàng t.ử gằn giọng quát khẽ, “Đệ hứa với là giảm cân, nếu để phát hiện lén ăn vụng nữa, c.h.ế.t chắc !”
Nghe , Ngũ hoàng t.ử tức khắc bịt miệng .
“Từ hôm nay trở , mỗi ngày khi bãi triều, chạy bộ cho một canh giờ. Đừng hòng chuồn êm, sẽ chằm chằm !”
Ngũ hoàng t.ử lập tức mếu máo: “Không chơi trò , thần bảo ngốc.”
“Đệ còn dám cái chữ đó nữa, thì chỉ là một canh giờ !”
Ngũ hoàng t.ử lập tức câm nín.