Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 20: Gian Lận Khoa Cử
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:57:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khóm thu quanh xóm tựa Đào gia,
Quanh dậu rà xem bóng xế tà.
Đâu trong hoa riêng chuộng cúc,
Hoa nở hết chẳng còn hoa.”
“Tay vun nhụy lan hai ba chồi,
Gió hòa nắng ấm đổi trời.
Ngồi lâu chẳng hương đầy thất,
Mặc kẻ vẫn tự hương.”
“Góc tường mấy nhánh cành mai,
Vượt qua giá rét miệt mài trổ bông.
Biết xa nào tuyết đông,
Bởi vì hương thoảng ngát nồng đưa sang.”
Giang Nguyệt Dạng chằm chằm vị Ngô đại nhân liền mấy bài cổ thi, đến mức trán Ngô đại nhân toát mồ hôi lạnh ròng ròng.
Lúc ông hiểu , lẽ bản khác lừa gạt .
“Ngô đại nhân, những bài thơ đều là do thấy trong giấc mộng, ngài xem cũng là tuyệt tác ngàn đời như bài thơ mẫu đơn đó ? Hoặc là ngài hãy tìm vị công t.ử tới đây, và đối chất trực tiếp.” Giang Nguyệt Dạng như như ông .
Ngô đại nhân mím chặt hai môi, cổ họng khô khốc, phát nổi một chút âm thanh nào.
Tuy ông trả lời, nhưng ông trả lời.
“Mấy bài thơ Giang cô nương đều là tuyệt phẩm. Những bài thơ bực nếu như đây từng xuất hiện thì thể nào ai . Bài thơ mẫu đơn cũng .”
Dứt lời, “bịch” một tiếng, Ngô đại nhân quỳ rạp xuống đất.
“Thần cũng là kẻ gian lừa gạt, xin Bệ hạ thứ tội.”
Giang Nguyệt Dạng giận quá hóa , [Tên mập c.h.ế.t tiệt nhận sai nhanh thật đấy, cứ như năng cần chịu trách nhiệm, thích gì thì nhỉ? Với , mà lão nên tạ tội chẳng là Giang gia chúng ?]
Giang Nguyệt Dạng định mở miệng, Nguyên Đế giành một bước cất lời: “Ngô khanh, lời khanh nên với Giang cô nương.”
Ngô đại nhân quan nhiều năm, sớm dưỡng thành tính cách tự cao tự đại, bảo ông xin một tiểu cô nương còn cập kê, ông .
vướng cục diện hiện tại, ông thể .
Bất chợt, ông nảy một ý, dậy chắp tay về phía Giang Thượng thư : “Hạ quan kẻ gian lừa gạt, nhất thời lỡ lời, xin Thượng thư đại nhân lượng thứ.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Ngô đại nhân nhẹ nhàng thật đấy, ngài một câu của ngài suýt chút nữa hủy hoại cả danh dự lẫn tiền đồ của a ?”
“Giang cô nương, cái gì chứ? Ta nào bảo là Giang đại công t.ử đạo văn .” Ngô đại nhân vung tay áo một cái.
[Tên mập c.h.ế.t bầm, tính chơi trò chữ nghĩa với bà đây . Tiểu Qua, bóc phốt đen của lão cho , đập c.h.ế.t lão!]
Nguyên Đế: Cô nương chút đáng sợ nha.
Giang Thượng thư đưa tay ôm trán, hình tượng của con gái rượu coi như sụp đổ , xem quả thực là gả nổi nữa .
Tần Thời đầy hứng thú Giang Nguyệt Dạng, cô nương ...
Những khác thì đang suy nghĩ, Bệ hạ kiên quyết phong quan cho nữ nhi của Giang Thượng thư, đại khái là vì chuyện tiếng lòng .
Thế nhưng cho dù bọn họ thể thấy tiếng lòng của nữ nhi Giang Thượng thư thì chứ?
Có cần thiết phong quan ?
Không đợi bọn họ nghĩ thông suốt, hệ thống giải đáp thắc mắc cho bọn họ.
[Ký chủ, thành tích khoa cử năm xưa của Ngô đại nhân là giả đấy, là do ông mua chuộc khảo quan để đ.á.n.h tráo bài thi của thí sinh khác.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-20-gian-lan-khoa-cu.html.]
Mọi xôn xao, Ngô đại nhân há miệng định biện giải thì ánh mắt của Nguyên Đế chấn nhiếp .
Người của Nguyên Đế phía ông cũng nhỏ giọng cảnh cáo: “Bệ hạ , ngươi nhất nên ngậm miệng . Bằng , ngươi đến cơ hội biện giải cũng chẳng .”
Hệ thống tiếp tục : [Năm đó thí sinh phát hiện bài thi của đ.á.n.h tráo, bèn trạng từ cáo ngự trạng, kết quả t.h.ả.m tao độc thủ của Ngô đại nhân, c.h.ế.t nhắm mắt!
Mẫu của đó chịu nổi nỗi đau mất con, chỉ trong một đêm buông tay nhân gian, thê t.ử và con gái cũng Ngô đại nhân nhục. Hai con vì mất sự trong sạch nên tinh thần thất thường, lâu liền nhảy sông tự vẫn.]
Giang Nguyệt Dạng tức giận siết chặt nắm đấm, [Bốn mạng sờ sờ đó, đây mà còn là ? Tiểu Qua, thế nào mới thể đưa lão công lý trừng trị theo pháp luật?]
Những mặt tâm tư khác , ánh mắt về phía Giang Nguyệt Dạng cũng muôn hình vạn trạng.
Lại bộ Thượng thư quan cư tam phẩm kìm mà hồi tưởng , Ngô đại nhân là thí sinh năm Đại Hạ thứ mười hai, kỳ thi khoa cử năm đó, dường như ông cũng tham gia giám khảo, sẽ liên lụy đến chứ?
Không đúng, theo bản năng cảm thấy những gì nữ nhi của Giang Thượng thư đều là thật ?
Thái t.ử chằm chằm Giang Nguyệt Dạng với ánh mắt sâu thẳm khó lường, ngày nếu nàng thể tận trung với , chốn triều đường sẽ quang minh lạc, Đại Hạ cũng sẽ hưng thịnh dài lâu!
Tần Thời cũng rủ mắt trầm tư, vụ án đợt quả nhiên là vì Giang cô nương.
Vậy thì... Chuyện Lâm Tố Tố tư thông với khác cũng là thật .
Lâm Thượng thư rốt cuộc cũng tại cháu gái nhà khẳng định chắc nịch rằng lời đồn bên ngoài là do nữ nhi Giang Thượng thư truyền .
Ông cùng mấy vị đồng liêu trong điện liếc , nữ nhi của Giang Thượng thư tuyệt đối thể giữ triều đình!
Bằng , tất cả bọn họ đều sẽ chẳng kết cục .
Tả tướng hôm qua tới thượng triều, tin Nguyên Đế ban quan chức ngũ phẩm cho một nha đầu, vốn định hôm nay tới đây để mắng Hoàng đế một trận, nào ngờ là vì nguyên nhân .
Ông đổi ý định .
Còn những khác, kẻ thì nơm nớp lo sợ, thì phấn khích thôi, kẻ thấy thương cảm cho gia đình thí sinh .
Hệ thống trả lời: [Những nội tình năm đó hầu như đều c.h.ế.t cả , trừng trị Ngô đại nhân pháp luật là khó.]
Giang Nguyệt Dạng bắt trọng điểm, [Hầu như? Nghĩa là vẫn còn sống... Ơ, ủa... Xung quanh yên tĩnh thế ?]
Nàng từ từ đầu xem cho rõ ngọn ngành, Nguyên Đế liền kịp thời lên tiếng: “Dương ái khanh, Tây Châu mưa dầm liên miên, các khanh tính trận mưa khi nào thì tạnh ?”
Dương ái khanh trong miệng Nguyên Đế chính là Giám chính của Khâm Thiên Giám, phụ trách các việc quan sát thiên văn, dự đoán thiên tượng.
Dương Giám chính ngẩn một thoáng bước khỏi hàng, “Hồi bẩm Bệ hạ, thần bất tài, vẫn suy tính ngày tháng chuẩn xác, xin hãy cho thần thêm chút thời gian.”
Giang Nguyệt Dạng nhíu mày, [Tên mập c.h.ế.t tiệt ? Chuyện tên mập phỉ báng ca ca cứ thế mà cho qua ? Nói cho cùng, cái c.h.ế.t của cả nhà thí sinh cũng chẳng thoát khỏi can hệ với Bệ hạ! Nếu do ông dùng thỏa đáng, há xảy chuyện như ? Vị Bệ hạ mắt mù tai điếc , g.i.ế.c chóc bao nhiêu mạng ngay mí mắt ông mà ông cũng chẳng gì.]
Nguyên Đế: “...”
Mọi : “...”
Giang Thượng thư lúc đang suy nghĩ, cả nhà bọn họ rốt cuộc sẽ Bệ hạ xử lăng trì, là xử lăng trì đây?
Nguyên Đế ho khan dữ dội hai tiếng, lập tức hiểu ý bước : “Bệ hạ, Ngô đại nhân buông lời phỉ báng Giang đại công tử, đáng phạt.”
“Vậy thì đ.á.n.h ba mươi trượng, giải ngục giam Đại Lý Tự.”
Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc, thắc mắc hỏi: [Tiểu Qua, luật pháp của Đại Hạ nặng tay thế cơ ?]
[Theo lý mà thì nên nặng như , lẽ là Hoàng đế sớm xử lý lão , nhân cơ hội mượn đề phát huy thôi.]
Cấm quân kéo Ngô đại nhân ngoài, Ngô đại nhân giãy giụa trong tuyệt vọng: “Bệ hạ, xin hãy thần giải thích, thần ... Ưm!”
Ngô đại nhân Cấm quân bịt chặt miệng , ngay đó là tiếng gậy đ.á.n.h chan chát cùng tiếng gào thét kêu oan the thé của Ngô đại nhân.
Giang Nguyệt Dạng bĩu môi, [Xì! Lão còn mặt mũi nào mà kêu oan chứ, bao nhiêu thấy lão phỉ báng trai , oan cho ai chứ quyết chẳng thể oan cho lão! Tiểu Qua, mi vẫn năm đó tham gia gian lận khoa cử còn ai còn sống thế?]
[Ngô đại nhân đó.]
Mọi mặt cảm thấy đỉnh đầu như một đàn quạ đen bay qua, bên tai còn vang lên tiếng im lặng đến đinh tai nhức óc.
Giang Nguyệt Dạng cũng cảm giác y hệt như bọn họ.