Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 2: Hoàng Đế Đến Rồi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:57:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nguyệt Dạng dậy hành lễ, “Hồi Hoàng hậu nương nương, thể của thần nữ hiện giờ còn đáng ngại, cần phiền thái y ạ.”
Nói đến chuyện , nàng cũng hiểu nổi tại cha nương tuyên bố với bên ngoài là thể nàng .
Thân thể nàng rõ ràng khỏe như trâu mộng !
“Được thì .” Hoàng hậu nương nương gật đầu, đó sang các quý nữ khác, “Tài hoa của cô nương các nhà Bổn cung đây đều qua, bây giờ chút nóng lòng mở mang tầm mắt .”
Trưởng công chúa lập tức với đại cung nữ bên cạnh: “Phục Linh, còn mau dâng thơ các vị cô nương lên đây.”
“Vâng.” Phục Linh cung kính đáp một tiếng giơ tay hiệu cho các cung nữ phía thu thập thơ do các quý nữ .
Giang Nguyệt Dạng thấy cung nữ thu thơ từ phía lên như thu bài thi, vội cầm bút lông vắt hết óc lục lọi trong ký ức những bài thơ từ cổ điển.
Thơ mẫu đơn, thơ mẫu đơn, thơ mẫu đơn, Lý Bạch? Đỗ Phủ? Có !
Giang Nguyệt Dạng nâng bút nhanh chóng xuống giấy một bài thơ, lúc cung nữ thu tới chỗ nàng thì nàng vẫn xong.
“Chờ một chút, còn thiếu mấy chữ nữa, xong ngay đây ạ.”
“Giang cô nương chớ vội, cứ từ từ.” Hoàng hậu nương nương hiểu ý .
Thế nhưng Giang Nguyệt Dạng nào dám để Hoàng hậu nương nương chờ , nàng nhanh chóng hạ nét bút cuối cùng, thổi thổi vết mực khô bên đưa cho cung nữ đang đợi mặt.
Cung nữ dâng thơ vịnh mẫu đơn của các quý nữ lên bàn án của Hoàng hậu nương nương, xếp ở vị trí đầu tiên là kiệt tác của đích nữ Tả tướng Ôn Thư Nhan.
Hoàng hậu nương nương xem xong liên tục gật đầu, nụ nơi khóe miệng rạng rỡ, thể thấy vô cùng hài lòng.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mấy bài thơ kế tiếp dường như cũng coi như ý, chỉ là nụ nơi khóe miệng nhạt vài phần.
Phía nữa thì thỉnh thoảng nhíu mày, thỉnh thoảng mỉm , bài hài lòng, cũng bài hài lòng.
Cho đến khi thấy bài thơ Giang Nguyệt Dạng , bà mới tiếp tục xuống nữa, mà đưa bài thơ vẫn luôn cầm trong tay cho bên cạnh.
“Thượng cô cô, ngươi bài thơ cho một chút, xem thể đoạt giải nhất ngày hôm nay .”
Thượng cô cô dùng hai tay đón lấy, liếc nội dung bên tiến lên một bước cất cao giọng : “Đình tiền thược d.ư.ợ.c yêu vô cách, trì thượng phù cừ tịnh thiếu tình. Duy hữu mẫu đơn chân quốc sắc, hoa khai thời tiết động kinh thành.” (Trích từ bài “Thưởng Mẫu Đơn” của Lưu Vũ Tích)
Đám quý nữ thấy bài thơ đều lộ vẻ kinh ngạc, đặc biệt là cháu gái Thái phó và đích nữ Tả tướng vốn nổi danh tài nữ.
Các nàng vốn tưởng rằng giải nhất hôm nay thì chính là đối phương, ngờ còn xuất sắc hơn cả các nàng.
Giang Nguyệt Dạng đối với chuyện chút bất ngờ nào, dù bài thơ nàng chính là danh tác của đại thi nhân Lưu Vũ Tích thời Đường.
Chỉ một điểm , như nàng sẽ quá nổi bật , Hoàng hậu nương nương thể sẽ trúng nàng.
Nàng chẳng Thái t.ử phi gì .
Đều tại bản vội vội vàng vàng nộp bài thi, quên mất hiện tại Hoàng hậu nương nương đang tuyển phi cho Thái tử.
“Các vị cô nương cảm thấy, bài thơ xứng đáng đoạt giải nhất ngày hôm nay ?” Hoàng hậu nương nương quét mắt một vòng hỏi.
Cháu gái Thái phó là Cố Nhược bước đầu tiên : “Hoàn xứng đáng.”
Hoàng hậu nương nương hài lòng gật đầu, “Thơ của Cố Nhược cô nương cũng khá, thể cùng xếp thứ hai với Thư Nhan nhà Tả tướng.”
Ôn Thư Nhan tiếng liền bước , “Tạ nương nương khen ngợi, thần nữ đến gan mạo hỏi một câu, bài thơ là do cô nương nhà nào sáng tác ạ?”
“Là cô nương nhà họ Giang.”
Dứt lời, đồng loạt về phía Giang Nguyệt Dạng vẫn đang đoan trang ở vị trí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-2-hoang-de-den-roi.html.]
Hóa là nàng.
Giang Nguyệt Dạng vội vàng lên, để Thái t.ử phi, nàng nghiến răng quỳ rạp xuống, “Xin nương nương thứ tội.”
“Giang cô nương đây là gì ? Đứng lên chuyện.”
Giang Nguyệt Dạng dậy, mà cúi : “Nương nương, bài thơ là thần nữ thấy trong giấc mơ, chứ do thần nữ tự ạ.”
“Nhìn thấy trong mộng?” Hoàng hậu nương nương kinh ngạc , “Chuyện đúng là mới lạ. Giang cô nương dậy .”
Giang Nguyệt Dạng lúc mới dậy, cúi đầu yên tại chỗ.
“Tài hoa bực , cho dù là trong mộng, cũng là phúc phận của Giang cô nương.” Hoàng hậu nương nương , “Không học vấn của Giang cô nương thế nào?”
“Thần nữ…… thần nữ……” Giang Nguyệt Dạng ấp úng, “Thần nữ dám lừa gạt Hoàng hậu nương nương, các phu t.ử dạy dỗ thần nữ đều bảo bọn họ tài hèn học mọn dạy nổi thần nữ. Phụ bỏ tiền lớn mà bọn họ cũng chịu tiếp tục dạy dỗ thần nữ nữa.”
Như thế chắc nàng sẽ chọn Thái t.ử phi nữa nhỉ?
Nụ nơi khóe miệng Hoàng hậu nương nương cứng đờ, đây là kém cỏi đến mức nào mới khiến phu t.ử thà lời tự hạ thấp bản cũng dạy dỗ nàng nữa chứ?
“Giang cô nương quả là một cô nương…… thành thật.”
Giang Nguyệt Dạng ngượng ngùng, “Chủ yếu là thần nữ dám lừa dối nương nương ạ.”
[Đọc sách mệt như , là một quan gia tiểu thư thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu tiền, việc gì sách đến mệt c.h.ế.t mệt sống chứ? Ngày ngày ăn chơi chẳng sướng rơn ! Tiểu Qua, mày bảo đúng ?]
[! Mấy kẻ sách học là để thi lấy công danh, vì bổng lộc chức cao. Ký chủ sinh cơm áo lo, cha ca ca cưng chiều, cần nỗ lực giống như bọn họ.]
Hoàng hậu nương nương: Giang cô nương chút bất học vô thuật nha!
Đám quý nữ gật đầu phụ họa trong lòng: đúng đúng, cô đúng lắm, tuyệt đối đừng nỗ lực, để Thái t.ử phi cho .
Hoàng hậu nương nương bất động thanh sắc một vòng các quý nữ mặt tại đây, trong lòng phán đoán sơ bộ về nhân tuyển Thái t.ử phi tương lai.
lúc , từ xa truyền đến tiếng sang sảng cùng tiếng bước chân ngày càng gần, kèm theo tiếng thông báo của thái giám.
Lát , Hoàng đế Đại Hạ liền dẫn theo Thái t.ử điện hạ xuất hiện trong tầm mắt của .
Hoàng hậu nương nương dậy, những mặt cũng dậy theo.
“Thần nữ bái kiến Bệ hạ, bái kiến Thái t.ử điện hạ.”
Hoàng đế Đại Hạ tới bên cạnh Hoàng hậu nương nương mới giơ tay miễn lễ cho , “Miễn lễ, Trẫm tình cờ ngang qua Ngự Hoa Viên, Lý Phúc Toàn Trưởng công chúa mở tiệc ngắm hoa ở đây nên ghé qua góp vui một chút, phiền đến ?”
“Dạ .”
[Hai vợ chồng thế? Đến giúp Thái t.ử điện hạ chọn phi mà kiếm cớ giống y như . mà cũng , Thái t.ử điện hạ nhà chúng trai thật đấy!]
Động tác của Hoàng đế lén lút đưa tay định nắm lấy tay Hoàng hậu nương nương bỗng khựng , đang chuyện ?
Thái t.ử điện hạ cũng vì thấy nhắc đến mà nghi hoặc quanh bốn phía.
Hoàng hậu nương nương thì vẻ mặt lúng túng, nỗi oán hận trong lòng đối với Hoàng đế càng sâu hơn, dứt khoát tránh khỏi bàn tay đưa tới của Hoàng đế, trực tiếp ngó lơ ông.
Hệ thống: [Ha ha ha…… Hoàng đế tới để giúp Thái t.ử điện hạ chọn Thái t.ử phi .]
[Thế ông tới gì?]
[Ông tới dỗ Hoàng hậu nương nương đấy.]
[U là trời Nghe vẻ là dưa lớn đây! Mau mau , Bệ hạ chọc giận Hoàng hậu nương nương thế nào thế?]