Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 199: Cuối Cùng Cũng Thi Xong Rồi!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khổng Tế Tửu hỏi cho nhẽ với Giang Nguyệt Dạng, nhưng lo lắng sẽ để lộ tiếng lòng, trong lòng nhất thời vô cùng rối bời, giằng xé.

 

Ngay trong lúc ông đang bứt rứt cồn cào thì bọn Giang Nguyệt Dạng và Lục Vân Đình xa mất .

 

Ừm... thế là lập tức chẳng cần đắn đo nữa.

 

Bên cạnh Tiểu Giang đại nhân của Bệ hạ, nếu vị thí sinh thật sự đúng như những gì nghĩ thì chắc hẳn Bệ hạ sớm từ lâu .

 

Hoàng đế còn chẳng vội, thái giám vội cái gì chứ?

 

Ấy xì

 

Ai là thái giám cơ chứ!

 

Trong thời gian diễn khoa cử, các vị quan giám khảo và phụ trách công vụ đều phép rời khỏi trường thi.

 

Bọn họ nơi nghỉ ngơi chuyên biệt, điều kiện môi trường hơn chỗ ở của thí sinh nhiều, nhưng thật thì cũng chẳng khấm khá hơn là bao.

 

Trước đây nữ quan, giám thị là một lũ đàn ông thô kệch, cho nên nơi ở cũng phần sơ sài, qua loa.

 

Giang Nguyệt Dạng căn phòng trống hoác gần như chẳng đồ đạc gì, cảm thấy bản cứ như một thiên kim tiểu thư sa cơ lỡ vận vì gia đình bỗng nhiên phá sản .

 

lúc , một cô nương dáng cao ráo xách theo một chiếc hộp thức ăn bước .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Tiểu Giang đại nhân, đây là bữa tối của ngài.”

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu, “Ở đây nước nóng ? Ta tắm rửa qua một chút.”

 

Kiếp vốn là phương Nam, một ngày mà tắm là cả nàng sẽ bứt rứt chịu nổi.

 

“Dạ chứ, nước nóng lúc nào cũng chuẩn sẵn, lát nữa nô tỳ sẽ xách nước nóng qua cho đại nhân.”

 

“Đa tạ nhé!”

 

“Đại nhân khách sáo , đây đều là bổn phận của nô tỳ.”

 

Nói xong, cô nương liền hành lễ lui ngoài, thuận tay đóng cửa phòng .

 

Giang Nguyệt Dạng nghi thức hành lễ của nàng , nghi hoặc hỏi: “Nàng cho cảm giác... mà giống một cung nữ thế nhỉ?”

 

Hệ thống lười biếng cất giọng: [Nàng vốn dĩ là cung nữ mà, Hoàng hậu nương nương sợ cô khả năng tự lo cho cuộc sống của nên mới đặc biệt phái tới để chăm sóc cô đấy.]

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ híp mắt , [Mi bảo ai khả năng tự lo cho cuộc sống hả?]

 

[Haha.] Hệ thống gượng một tiếng, [Ký chủ, cô nhầm , .]

 

[Mi...]

 

[Ký chủ xem, ánh trăng bên ngoài tuyệt vời luôn kìa!]

 

Nghe thấy câu , khóe miệng Giang Nguyệt Dạng giật giật, gằn từng chữ một: [Cửa, sổ, đang, đóng. Cửa, , , cũng, đóng, luôn, !]

 

[Hệ thống sắp sửa tiến trạng thái ngủ đông, xin ký chủ ngày mai hãy để giải đáp...]

 

Giang Nguyệt Dạng cái màn thao tác đỉnh chóp của nó cho tức , [Mi đừng giả c.h.ế.t với !]

 

[Hệ thống đang trong quá trình ngủ đông...]

 

Giang Nguyệt Dạng: [...]

 

Ngay lúc nàng sắp sửa nhịn nổi mà nổi cơn tam bành thì bụng nàng bắt đầu sôi lên sùng sục.

 

Giữ vững nguyên tắc để ai chịu đói chứ tuyệt đối thể để bản chịu đói, Giang Nguyệt Dạng cầm đũa gắp một miếng sườn, [Tiểu Qua, chờ ăn sẽ tính sổ với mi!]

 

Thế nhưng đợi tới khi nàng ăn xong thì cung nữ Hoàng hậu nương nương phái tới chăm sóc nàng xách nước nóng .

 

Thế là nàng dứt khoát ném luôn cái hệ thống đang giả c.h.ế.t phòng tối. Sau đó khoan khoái tắm một chậu nước nóng thật sảng khoái ngủ.

 

Hôm , trời mới tờ mờ sáng thì bên ngoài truyền đến tiếng động.

 

Chẳng mấy chốc, cung nữ bưng một chậu nước rửa mặt , cất giọng nhẹ nhàng đ.á.n.h thức Giang Nguyệt Dạng dậy.

 

Sau khi hầu hạ nàng rửa mặt súc miệng xong, cung nữ với hiệu suất việc cực kỳ cao xách bữa sáng tới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-199-cuoi-cung-cung-thi-xong-roi.html.]

Giang Nguyệt Dạng ăn hỏi: “Tối qua chuyện gì xảy ?”

 

“Không trong đêm chuyện gì cả ạ.”

 

“Vậy thì .”

 

Ăn sáng xong, Giang Nguyệt Dạng thả hệ thống ngoài.

 

[Tiểu Qua, nể tình mi giúp coi thi, chuyện ngày hôm qua tạm thời thèm tính toán với mi nữa. Liệu mà việc cho , bằng thì... hừ!]

 

Hệ thống lập tức bằng giọng như nhặt mạng sống: [Ký chủ cứ yên tâm, ai thể thoát khỏi đôi mắt tinh tường của !]

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng hài lòng bước ngoài, vặn chạm mắt với Lục Vân Đình đang đợi nàng ở cửa phòng đối diện.

 

Lúc , căn phòng bên cạnh Lục Vân Đình cũng mở cửa, Thái t.ử điện hạ từ bên trong bước .

 

Sau đó, ba cùng cất bước về phía trường thi.

 

Đợi đến khi bọn họ tới trường thi, bọn Lại bộ Thượng thư và Khổng Tế Tửu mặt từ sớm, các thí sinh cũng ăn xong bữa sáng.

 

Hệ thống tự giác lên tiếng: [Không bất thường gì cả, nhưng thấy nhiều tin chấn động cấp sử thi luôn đấy.]

 

[Nhịn .]

 

Chẳng bao lâu , tiếng chuông báo hiệu ngày thi thứ hai vang lên.

 

Các thí sinh tranh thủ từng giây từng phút để bài, còn Giang Nguyệt Dạng thì đếm từng ngón tay chờ đợi hoàng hôn buông xuống.

 

Thái t.ử điện hạ và Lục Vân Đình hôm nay tuần tra nữa, hai một trái một ở hai bên nàng.

 

[Tiểu Qua, thề bao giờ coi thi nữa .]

 

Hệ thống bày tỏ sự đồng tình, [Ta cũng chẳng coi thi nữa ... Chín ngày! Tròn chín ngày trời ăn dưa! bức c.h.ế.t mà!]

 

Nguyên Đế vẫn còn đang say giấc nồng: Mơ mộng hão huyền gì đấy? Trẫm bây giờ thể thẳng cho ngươi luôn, , nữa, ... nữa, đều là do ngươi phụ trách giám thị hết.

 

Khổng Tế Tửu vốn chút hiểu về Nguyên Đế khẽ nhếch môi, thể nào , tuyệt đối chuyện đó , ngươi từ bỏ cái ý nghĩ đó !

 

Lục Vân Đình nghiêng đầu Giang Nguyệt Dạng với vẻ mặt như mang mối thù sâu như biển, cũng cảm thấy Nguyên Đế sẽ để giấc mơ của nàng thành hiện thực .

 

Trừ phi... nàng còn giá trị lợi dụng đối với hoàng gia nữa.

 

Mặt trời mọc lặn, chín ngày đằng đẵng cuối cùng cũng trôi qua.

 

Theo tiếng chuông cuối cùng vang lên, các thí sinh quảng trường Cống Viện như trút gánh nặng nghìn cân mà vật đất.

 

“Cuối cùng cũng thi xong !”

 

Hệ thống lóc om sòm gào thét: [Oa oa oa... Cuối cùng cũng thi xong ! Cuối cùng cũng ăn dưa !]

 

Giang Nguyệt Dạng cũng hét lớn trong lòng: [Meo nó chứ, cuối cùng cũng thi xong ! Nói chắc chẳng ai tin , chín ngày sống còn khổ gấp trăm với hồi thi đại học năm xưa nữa!]

 

[Ta tin, tin chứ! Chín ngày quả thực là sống một ngày bằng một năm luôn !]

 

Sau khi kỳ khoa cử kết thúc, Nguyên Đế vì an ủi (để bóc lột tiếp) Giang Nguyệt Dạng, nên đặc biệt cho nàng nghỉ phép một ngày, còn khôi phục ngày nghỉ phép thường kỳ của nàng thời hạn.

 

bọn Khổng Tế Tửu thì chẳng sung sướng như , lúc Giang Nguyệt Dạng nghỉ ngơi thì bọn họ đang tăng ca thâu đêm suốt sáng để chấm bài thi.

 

Sau đó nhanh chóng sắp xếp kỳ thi Điện thí, nhanh chóng để các học trò đỗ đạt thi lấy chức quan, mau chóng lấp đầy các vị trí còn trống của Lục bộ.

 

Bằng thì các quan viên đang tại chức thật sự sẽ ứng nghiệm đúng câu của Giang Nguyệt Dạng, đến con trâu của hợp tác xã cũng chẳng bóc lột tàn nhẫn đến mức như thế !

 

Sau khi nghỉ ngơi một ngày, Giang Nguyệt Dạng tỉnh dậy ngủ tới ba mới chật vật bò dậy khỏi giường .

 

Ý thức của nàng vẫn còn đang lơ lửng, than ngắn thở dài: “Cái thế giới tại cái thứ gọi là thượng triều cơ chứ!”

 

Hơn một khắc , Giang Nguyệt Dạng với cái đầu cứ gật gà gật gù trong Thái Hòa Điện.

 

Bạch Trạch lưng thấy nàng buồn ngủ đến mức đó liền nhấc chân bước lên một chút, thầm nghĩ lát nữa nếu ngã thì còn kịp đỡ lấy một tay.

 

Nguyên Đế coi như thấy, lúc nhất là nên chọc giận nàng gì.

 

Hệ thống cất lời: [Ký chủ, kể cho cô một quả dưa siêu buồn để giải tỏa cơn buồn ngủ nhé?]

 

 

Loading...