Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 194: Chọn Cái Nhẹ Hơn Trong Hai Cái Hại?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Văn võ bách quan ngươi , ngươi, một ai dám lên tiếng trả lời.

 

Giang Nguyệt Dạng cũng cúi đầu thật thấp, cố gắng hết sức giảm sự hiện diện của bản .

 

Nguyên Đế thấy ai đáp lời, bắt đầu điểm danh từng một.

 

Ánh mắt ông tiên rơi Thái t.ử điện hạ: “Thái tử, con kế sách gì ?”

 

Thái t.ử gọi liền bước khỏi hàng: “Nhi thần tạm thời nghĩ cách vẹn đôi đường, nhưng nhi thần cho rằng kỳ khoa cử sắp tới gần, chuyện bất luận kết thúc bằng lý do gì, đều cần hoãn việc công bố bên ngoài.”

 

Nghe xong câu trả lời của Thái tử, vẻ mặt Nguyên Đế vẫn nghiêm nghị và nặng nề, nhưng trong lòng tính toán.

 

“Ngụy khanh suy nghĩ gì?”

 

Ngụy đại nhân bước chắp tay : “Vi thần cho rằng việc vô nghiệm. Nếu công bố đúng sự thật ngoài ắt sẽ khiến lòng hoang mang, thậm chí liên lụy đến vô tội. nếu che đậy sự thật thì công bằng với gia quyến của những liên quan.”

 

lúc , Hữu tướng bước : “Bệ hạ, thần cho rằng nên chọn cái nhẹ hơn trong hai cái hại.”

 

Nguyên Đế sang Hữu tướng, chọn cái nhẹ hơn trong hai cái hại ý là giấu giếm chân tướng?

 

Đây quả thực là biện pháp thể giảm thiểu tổn thương nhất, nhưng điều đối với một hề công bằng.

 

Từng cắm sừng như Nguyên Đế, cảm nhận vô cùng tồi tệ.

 

Có quan viên đồng tình với cách giải quyết của Hữu tướng, liền bước phản đối: “Vi thần cho rằng chọn cái nhẹ hơn trong hai cái hại là thỏa đáng, chúng thần là quan phụ mẫu, nên che giấu chân tướng sự việc.”

 

“Công bố chân tướng, những vô tội liên lụy vì chuyện thì ? Như công bằng với họ ?”

 

“Giấu giếm xong, công bố cũng chẳng , ngươi xem thế nào?”

 

“Mỗi đều trả giá cho những sai lầm mà gây .”

 

“Những vô tội chỉ là xin thần phật một đứa con nối dõi, lỡ rơi vòng xoáy sự việc , họ tội tình gì chứ?”

 

“...”

 

Trong thoáng chốc, văn võ bách quan tranh cãi kịch liệt, cả đại điện ồn ào hỗn loạn.

 

Giang Nguyệt Dạng đầu tiên chứng kiến cảnh tượng , kinh ngạc đến ngơ ngác.

 

Nguyên Đế các đại thần tranh cãi gay gắt, đôi mày càng nhíu càng chặt, đó quát lớn một tiếng: “Đủ !”

 

Triều đường tức thì yên tĩnh trở .

 

Ánh mắt Nguyên Đế âm trầm quét một vòng qua đám mặt, cuối cùng dừng Giang Nguyệt Dạng.

 

Ông xoa xoa mi tâm, chậm rãi mở miệng: “Giang Nguyệt Dạng, việc khanh cách giải quyết chăng?”

 

Giang Nguyệt Dạng thót tim một cái, nàng ngay thoát khỏi kiếp điểm danh mà.

 

Bất đắc dĩ, nàng đành bước trả lời: “Bệ hạ, thần cho rằng chân tướng sự việc cố nhiên quan trọng, nhưng tính mạng con càng quan trọng hơn.”

 

“Ý của khanh giống với Hữu tướng ?”

 

Giang Nguyệt Dạng lắc đầu: “Thần cho rằng biện pháp nhất chính là đối ngoại giấu kín chân tướng, đối nội công bố chân tướng.”

 

“Tiểu Giang đại nhân ý gì?” Hữu tướng hỏi.

 

“Đối ngoại giấu kín chân tướng là để bảo vệ những vô tội liên lụy, đối nội công bố chân tướng là để trả sự công bằng cho quyến của những trong cuộc.

 

Mấy tên phạm nhân chẳng khai một bản danh sách ?

 

Chúng thể công bố chân tướng cho gia quyến trong danh sách, đồng thời để quan phủ can thiệp, giúp bọn họ chia tay trong lý trí.

 

Đồng thời nghiêm lệnh bọn họ truyền ngoài, bằng tự gánh lấy hậu quả.

 

Đương nhiên, những nữ t.ử phạm cũng nhận hình phạt thích đáng để an ủi lòng .

 

Còn về những đứa trẻ con hoang quyền lựa chọn xuất , do triều đình tiếp nhận nuôi dưỡng nhằm bảo đảm an cho chúng.

 

Thần tài hèn học mọn, đây là biện pháp giải quyết nhất mà thần thể nghĩ lúc .”

 

Ngụy đại nhân hỏi: “Nếu trong lòng chịu nổi, quyết ầm ĩ chuyện lên thì ?”

 

“Thần thấy trong danh sách phần lớn đều xuất từ những gia đình danh tiếng mặt mũi, bọn họ là những kẻ cân nhắc lợi hại nhất. Còn những bá tánh bình thường, Bệ hạ thể phái công tác tư tưởng cho bọn họ.”

 

“Dù , giấy... rốt cuộc cũng gói lửa.” Tả tướng thản nhiên lên tiếng.

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ mỉm : “Hôm qua thần hữu duyên gặp Vô Niệm đại sư, ngài nhân quả luân hồi, đều định .

 

Thần cho rằng, nếu giấy định sẵn là gói lửa, cứ thuận theo tự nhiên . Chúng ... tận sức .”

 

Lời thốt , những mặt đều suy tính riêng trong lòng.

 

Nguyên Đế đăm đăm Giang Nguyệt Dạng một hồi lâu, cuối cùng chậm rãi mở miệng: “Sau kỳ khoa cử, nếu chư vị ái khanh biện pháp nào hơn, cứ theo lời Giang Nguyệt Dạng .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-194-chon-cai-nhe-hon-trong-hai-cai-hai.html.]

“Chúng thần tuân chỉ.”

 

Chuyện Bát Nhã Tự tạm thời lắng xuống, văn võ bách quan bắt đầu công việc buổi thiết triều hôm nay.

 

Uông đại nhân của Ngự Sử Đài đàn hặc Lý tướng quân phi ngựa trong thành, suýt nữa thương đường.

 

Lý tướng quân tại chỗ tự biện hộ, giải thích rằng khi đó vội cứu , là chuyện bất đắc dĩ, hơn nữa hề ai thương và bồi thường thỏa đáng.

 

nguyên do chính đáng, Nguyên Đế phạt bổng lộc nửa năm để răn đe nhắc nhở.

 

Quách Viện chính bẩm báo với Nguyên Đế về lịch phân công trực ban của Thái Y Viện cùng các loại d.ư.ợ.c liệu ứng cấp chuẩn cho ba ngày thi khoa cử.

 

Chấn Quốc tướng quân thì bẩm báo rằng, trận chiến đầu tiên giữa Đại Hạ và Xích Thủy chính thức khai hỏa...

 

Nửa canh giờ , buổi thiết triều kết thúc.

 

Giang Nguyệt Dạng tiếng tuyên bố bãi triều của Lý Phúc Toàn đ.á.n.h thức, chậm nửa nhịp theo cung tiễn Nguyên Đế.

 

Trước khi rời , Nguyên Đế liếc Giang Nguyệt Dạng mắt còn mở hẳn, trong lòng hừ nhẹ một tiếng.

 

Nàng ngủ sướng đấy, đáng thương cho cái đầu của Trẫm cứ ong ong ong suốt, đau buốt như nứt .

 

Sau khi Nguyên Đế rời , Lục Vân Đình tự nhiên bước tới bên cạnh Giang Nguyệt Dạng, hai duy trì cách một cùng bước khỏi đại điện.

 

Tam hoàng t.ử khi dưỡng thương xong ngày đầu tiên triều thấy cảnh đó cũng tới, chẳng hề giữ cách với Giang Nguyệt Dạng.

 

Lục Vân Đình nhíu mày, đồ bám .

 

Tam hoàng t.ử đắc ý nhướng mày Lục Vân Đình một cái, đó cúi đầu với Giang Nguyệt Dạng: “Có gặp nàng.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Giang Nguyệt Dạng liền ” mà là ai, khỏi hỏi: “Bây giờ luôn ?”

 

.”

 

“Được thôi.”

 

Cứ thế, ba cùng bước về hướng cổng hoàng cung.

 

Khi sắp đến cửa cung, Giang Nguyệt Dạng quanh quất bốn phía, thấy phụ cận liền tiến về phía Lục Vân Đình.

 

Lục Vân Đình thấy khẽ cong khóe môi, cũng nhướng mày sang Tam hoàng tử, hai ngầm đấu đá lẫn .

 

Giang Nguyệt Dạng thấy màn giao lưu bằng ánh mắt giữa hai , thò tay trong tay áo móc móc một hồi, lấy hai sợi dây cột tóc.

 

Một sợi màu đỏ, một sợi màu trắng.

 

Nàng đưa hai sợi dây cột tóc về phía Lục Vân Đình, phần ngượng ngùng : “Cái , tặng .”

 

Lục Vân Đình nhận lấy hai sợi dây cột tóc, yêu thích nỡ buông tay ngắm nghía.

 

Trên sợi dây màu đỏ thêu hoa lê trắng, sợi dây màu trắng thêu lá trúc xanh biếc.

 

“Đây là nàng tự thêu ?”

 

“Vâng, chứ?”

 

Lục Vân Đình gật đầu: “Đẹp lắm, tay của nàng chứ?”

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

“Không , tay thì thể chuyện gì chứ? Chẳng qua thêu thùa chút đồ cỏn con thôi, chuyện nhỏ như con thỏ.” Giang Nguyệt Dạng chột giấu tay lưng.

 

Hương Lăng: , chẳng qua là thêu hỏng cả trăm sợi dây cột tóc, kim đ.â.m mấy chục ngón tay thôi mà? Chuyện nhỏ ghê.

 

Tam hoàng t.ử liếc bàn tay nàng giấu lưng, cố ý hỏi: “Thế nàng giấu tay ý gì?”

 

Giang Nguyệt Dạng đầu trừng mắt lườm : “Mắc mớ gì đến điện hạ! Điện hạ thể một bước, thần sẽ tới ngay .”

 

Tam hoàng t.ử bĩu môi: “Đi thì , còn chẳng thèm hai các ngươi sến súa ở đây !”

 

Nói xong, liền phất tay áo bỏ .

 

Lục Vân Đình bước gần Giang Nguyệt Dạng hai bước, ánh mắt nóng rực chăm chú nàng: “Nàng cần những thứ .”

 

“Ta... đây là...” Giang Nguyệt Dạng ấp úng, bỗng nhiên nghĩ điều gì liền cong môi , “Chẳng là vì chiến thần tướng quân của chúng thiếu tự tin bản ? Ta tiếp thêm định tâm đan cho chứ.”

 

Nghe , Lục Vân Đình cong môi nở nụ : “Nếu dụng ý của nàng là như , thì chỉ dựa hai sợi dây cột tóc thể giúp an tâm .”

 

“Vậy thế nào?”

 

Nghe câu , ánh mắt Lục Vân Đình chậm rãi dời xuống , cuối cùng dừng cánh môi đỏ thắm điểm phấn son của nàng.

 

Giang Nguyệt Dạng: “Hửm?”

 

Nhận suy nghĩ trong lòng , Lục Vân Đình kìm đỏ ửng vành tai, vội vàng dời tầm mắt: “Không... gì.”

 

 

Loading...