Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 19: Nói Ta Thì Được, Nói Ca Ca Ta Thì Không Xong Đâu!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:57:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiếng hét chói tai của Giang Nguyệt Dạng tất cả giật nảy , ngay cả Nguyên Đế đang long ngai cũng dọa cho giật b.ắ.n .

 

Giang Thượng thư lúc chỉ hận thể nhét nàng ngược bụng để đúc từ đầu!

 

Thê t.ử rõ ràng tính tình ôn nhu hiền thục, bản ông cũng chẳng kẻ nóng nảy cộc cằn, sinh đứa con gái cái nết như thế cơ chứ?

 

Uổng công mang một lớp da thịt của cô nương nhà lành, mà chẳng lấy nửa phần dáng vẻ đoan trang nên của nữ nhi.

 

Giang Nguyệt Dạng hét xong thì lập tức tỉnh cả ngủ, đồng thời cũng nhận hành vi của quê độ đến mức nào.

 

Nàng lúng túng giật giật khóe môi: “Thật... thật ngại quá nha.”

 

Mọi hồn cơn giật nho nhỏ, Nguyên Đế ho khan hai tiếng : “Hữu tướng hỏi nàng, đối mặt với thiên tai ập đến bất ngờ, thế nào mới thể giảm bớt tổn thất cho bá tánh hơn, tránh thương vong.”

 

Giang Nguyệt Dạng kịp nhận là Nguyên Đế đang chuyện với , mãi đến khi Vương đại nhân phía chọc nhẹ lưng nàng một cái, nàng mới ý thức đang hỏi .

 

Hoàn vượt qua kỳ thử việc một chút nào, Giang Nguyệt Dạng chẳng cần nghĩ ngợi liền đáp: “Hồi bẩm Bệ hạ, thần nữ ạ.”

 

Hữu tướng hừ lạnh một tiếng với vẻ mặt ngay mà: “Ta còn tưởng học thức của Giang cô nương uyên bác cỡ nào, hóa cũng chỉ bấy nhiêu. Một câu hỏi đơn giản thế cũng đáp nổi, thể cùng triều đường với chúng , chẳng sợ trong thiên hạ chê .”

 

Giang Nguyệt Dạng đầu Hữu tướng lên tiếng, mím môi khẽ mỉm .

 

Vâng , ngài cái gì cũng đúng hết, xứng triều đường , mau thả về nhà .

 

Người do Nguyên Đế sắp xếp lúc liền lên tiếng: “Hành động của Hữu tướng đại nhân chẳng quá mức khó khác . Vấn đề thế nào ứng phó với thiên tai từ xưa đến nay vốn là một bài toán hóc búa, tất cả những mặt ở đây cũng ai đưa đáp án hảo cả.”

 

“Thế thì chí ít cũng một hai đối sách chứ?” Hữu tướng : “Giang cô nương nếu bước chốn triều đường, mà một chút gì cũng thì thể thống gì?”

 

“Thần phụ nghị.”

 

Không ít bước khỏi hàng bày tỏ đồng tình với Hữu tướng, chuyện đối với bọn họ quá bất công.

 

“Mỗi một sở trường riêng, chỉ qua một câu hỏi mà Hữu tướng vội kết luận Giang cô nương cái gì cũng , e là quá mức độc đoán . Các vị chẳng lẽ , tại yến thưởng hoa của Trưởng công chúa, Giang cô nương một bài thơ hoa mẫu đơn khiến kinh thán, ngay cả cháu gái của Thái phó cũng tự thẹn bằng.”

 

Các đại thần trong triều đều hiểu rõ học thức của cháu gái Thái phó, đó đích thực chính là một nữ Trạng nguyên.

 

Nhắc tới điểm , ít đại nhân bắt đầu ghé tai xì xào bàn tán.

 

Người của Nguyên Đế tiếp tục : “Cũng giống như của Thái Y Viện, bọn họ cũng hiểu chuyện triều chính, chẳng lẽ bọn họ cũng xứng quan ?”

 

“Thái y y thuật, nàng cái gì?”

 

“Giang cô nương tạo nghệ cao về thi từ, Bệ hạ cũng chỉ để nàng phụ trách việc tu sửa sách vở trong Tàng Thư Lâu. Thần cho rằng, Giang cô nương đủ năng lực đảm nhận việc .”

 

Giang Nguyệt Dạng nhíu mày vị đại nhân cứ liên tục đỡ cho , là ai thế?

 

Có thể bớt mồm bớt miệng giùm cái ?

 

Nàng !

 

Hữu tướng: “Các loại sách vở trong Tàng Thư Lâu nhiều vô kể, nàng chỉ chút tài năng vượt trội về thi từ thì đủ?”

 

“Lời của Hữu tướng chẳng lẽ là một nàng phụ trách cả Tàng Thư Lâu ? Biên soạn biên tu đông đảo, ai nấy phụ trách lĩnh vực am hiểu chẳng .”

 

“Hoang đường!” Hữu tướng quát: “Ban quan tước há thể như trò đùa trẻ con thế ?”

 

Giang Nguyệt Dạng âm thầm gật đầu, đúng đúng đúng, thể xem như trò đùa thế .

 

Người xích mích bất hòa với Giang Thượng thư liền bước phụ họa: “Giang cô nương nếu chỉ chút thiên phú về thi từ mà phong quan ngũ phẩm thì e rằng khó lòng phục chúng, càng khiến lòng nguội lạnh. Vạn nhất sĩ t.ử trong thiên hạ học đòi theo, chỉ chăm chăm nghiên cứu thi từ thì ?”

 

Người của Nguyên Đế vặn hỏi đến nghẹn họng trân trối, nhất thời tìm lời lẽ nào để phản bác.

 

Kẻ tiếp tục : “Ngoài , thần hỏi một câu, bài thơ hoa mẫu đơn của Giang cô nương ở tiệc thưởng hoa thực sự là do tự nàng sáng tác ?”

 

“Ngô đại nhân lời ý gì?” Nguyên Đế hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-19-noi-ta-thi-duoc-noi-ca-ca-ta-thi-khong-xong-dau.html.]

Hôm yến thưởng hoa, Nguyên Đế đến muộn nên hề bài thơ mẫu đơn đó vốn do Giang Nguyệt Dạng sáng tác.

 

Hoàng hậu nương nương cũng vì chuyện của Hoản tần mà bận đến sứt đầu mẻ trán nên quên bẵng mất kịp .

 

“Cách đây lâu, thần mời một vị phu t.ử bên ngoài phủ để dạy dỗ khuyển tử, chẳng ngờ vị phu t.ử đó từng dạy dỗ qua Giang cô nương.”

 

Ngô đại nhân khựng một chút: “Thần nhiều chuyện hỏi thử một câu, ngờ vị phu t.ử bảo Giang cô nương là một... khối gỗ mục đầu đất, tuyệt đối thể nào bài thơ mẫu đơn thiên cổ tuyệt xướng như ở yến thưởng hoa.”

 

Kể từ khi Nguyên Đế với các đại thần rằng Giang Nguyệt Dạng một bài thơ mẫu đơn tuyệt , để chứng minh Giang Nguyệt Dạng quả thực tài học chân chính, ông cho công bố bài thơ đó ngoài.

 

Hiện nay nó lưu truyền rộng rãi trong dân gian tộc chúng.

 

“Vậy thì, xin hỏi Giang cô nương, bài thơ đó thật sự là do cô sáng tác ?”

 

Mọi đồng loạt về phía Giang Nguyệt Dạng, Giang Thượng thư cũng đầu nháy mắt hiệu cho nàng, ý bảo nàng đừng nhận bậy.

 

Giang Nguyệt Dạng một lòng liền giả vờ như hiểu, thành thật đáp: “Không .”

 

Giang Thượng thư: Ta ngay là sẽ thế mà.

 

“Quả nhiên!” Ngô đại nhân mỉa mai: “Hôm qua một vị công t.ử tìm đến thần, bài thơ đó là do , nhờ thần đòi công đạo cho .”

 

[Hơ! Tiểu Qua mi mà xem, đám vì để ngăn Bệ hạ phong quan cho mà cái thứ lời quỷ quái gì cũng bịa . Bài thơ đó tuy do sáng tác, nhưng cũng tuyệt đối chẳng do bất kỳ ai ở Đại Hạ cả.]

 

[Thế chẳng đúng ý cô quá ?]

 

Vì Giang Nguyệt Dạng phía Ngô đại nhân, còn lưng về phía ông , nên Ngô đại nhân hề nhận đó là tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng.

 

Thái t.ử và các vị quan tam phẩm phía nàng thấy rõ, nàng căn bản hề mở miệng chuyện.

 

Đây là... chuyện gì thế ?

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Giang cô nương, cô nhận thôi, cô chính là đạo thơ của vị công t.ử .”

 

[Ta thừa nhận cái lông nách mà nhận! Cái thứ dở , dám mạo danh nhận vơ thơ của Lưu Vũ Tích.]

 

Các vị đại nhân ở hàng lập tức ngơ ngác, tự dưng ý một cái là c.h.ử.i bới ngay ?

 

Lại còn là những lời lẽ thô tục bỗ bã đến .

 

Các đại nhân ở hàng mơ hồ hiểu , đây là... tiếng lòng?

 

Giang Thượng thư vì bảo vệ hình tượng của con gái rượu, vội vàng lên tiếng : “Ngô đại nhân vẫn nên điều tra cho rõ ràng hẵng đưa kết luận. Thơ mẫu đơn tuy do tiểu nữ sáng tác, nhưng là do nó thấy trong giấc mộng. Lùi một bước mà , cũng là do nó .”

 

“Thấy trong mộng? Giang Thượng thư vì che chở cho con gái lời lẽ ly kỳ hoang đường đến bực .”

 

Sắc mặt Giang Thượng thư trầm xuống: “Hôm yến thưởng hoa là đầu tiên trong đời tiểu nữ bước chân khỏi cửa, mạo hỏi Ngô đại nhân, nó đạo thơ của vị công t.ử bằng cách nào?”

 

“Chuyện thì hỏi Giang đại công t.ử .”

 

Giang Nguyệt Dạng chợt phắt đầu trừng mắt chằm chằm Ngô đại nhân: [Tiểu Qua, nhầm đấy chứ? Tên béo c.h.ế.t tiệt đang bảo trai ăn cắp thơ của khác đấy ?]

 

[ , ký chủ hiểu sai .]

 

[Đồ khốn kiếp! Nói thì , dám ca ca thì xong !]

 

Ngô đại nhân lúc đang trong trạng thái ngơ ngác đờ đẫn, hình như ông thấy Giang Nguyệt Dạng mở miệng chuyện, thấy âm thanh rõ mồn một.

 

Giang Nguyệt Dạng sa sầm nét mặt : “Ngô đại nhân, cơm thể ăn bậy nhưng lời thể bừa! Ca ca là bậc quân t.ử quang phong ký nguyệt, tới lượt ông ở đây phỉ báng gièm pha.”

 

Cái miệng đóng mở liên hồi khiến Ngô đại nhân hồn: “Có phỉ báng trong lòng các tự hiểu rõ!”

 

[Hơ! Tên béo c.h.ế.t tiệt, đ.ấ.m cho mi một trận nhừ t.ử mới hả giận.]

 

Giang Nguyệt Dạng khẩy trong lòng một tiếng: “Ông đưa bằng chứng, nhưng thể chứng minh bài thơ mẫu đơn đó là do thấy trong mộng.”

 

 

Loading...