Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 189: Nhân Quả Luân Hồi, Đều Có Định Số

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe thấy lời , Giang Nguyệt Dạng liền đầy vẻ nghi hoặc qua hai vị hòa thượng trẻ tuổi mặt chút biểu cảm mặt.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

[Tiểu Qua, ý tứ trong lời bọn họ thì cái lão Vô Niệm đại sư sớm sẽ tới tìm lão ?]

 

[ là như . Người thể tôn cao tăng thì ít nhiều gì cũng chút bản lĩnh chứ. Bằng thì thể sở hữu một ngôi chùa đến lớn như thế .]

 

[Thế thì càng xem thử đó là nhân vật cao nhân cỡ nào đấy!]

 

Dứt lời, Giang Nguyệt Dạng liền ưỡn thẳng lưng cất bước sải dài trong sân, bọn Thanh Chi theo phía cũng hề ngăn cản.

 

Đợi đến khi nàng tới bên ngoài gian thiện phòng định giơ tay gõ cửa thì cánh cửa phòng từ bên trong mở .

 

Người mở cửa là một tiểu hòa thượng chừng sáu bảy tuổi.

 

Tiểu hòa thượng mặc một bộ tăng y màu nâu đất, cổ đeo một chuỗi tràng hạt thật đến, cả trông trắng trẻo mũm mĩm, vô cùng thanh tú đáng yêu.

 

Nhìn kỹ một chút thì bé trông giống Thích Tiểu Long lúc còn nhỏ.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy bản của Thích Tiểu Long, đôi mắt trong veo như nước liền dần dần dập dờn sóng nước lấp lánh.

 

Sau đó, nàng liền kìm lòng mà đưa tay véo lấy cặp má phúng phính đầy thịt của tiểu hòa thượng.

 

Tiểu hòa thượng hành động liền ngơ ngác chớp chớp đôi mắt đến tròn xoe của : Vị tỷ tỷ xinh tự dưng véo má nhỉ?

 

Nhìn thấy phản ứng của tiểu hòa thượng, Giang Nguyệt Dạng nhịn mà phát tiếng kêu mê mẩn phấn khích.

 

Nghe thấy âm thanh đó, Vô Niệm đại sư và Vô Vọng phương trượng đang ngay ngắn bên trong thiện phòng đều giật giật khóe miệng.

 

Vô Niệm đại sư khẽ ho một tiếng: “Giang thí chủ, tiểu đồ Phật duyên thâm hậu, xin chớ loạn tâm tính của nó.”

 

Nghe , động tác véo má của Giang Nguyệt Dạng liền khựng , đó từ từ thu tay về ngước mắt hai bên trong.

 

[ thật là cao tăng khác, họ Giang. Chỉ điều là... ông trông chẳng lớn hơn bao nhiêu thế nhỉ?]

 

Những năm qua nàng luôn giam chân trong nhà, chỉ vài lén trốn ngoài chơi cũng từng tới Hộ Quốc Tự bao giờ.

 

Cho dù Vô Niệm đại sư đến sự tồn tại của nhân vật như nàng chăng nữa thì cũng thể nào nhận mặt nàng .

 

Cho nên... ông nàng mang họ Giang?

 

Chẳng lẽ ông cũng giống như trong tiểu thuyết ... là bấm quẻ tính ?

 

Nếu quả thực là như thì chẳng đây chính là sự tồn tại ngang hàng với thần thánh ?

 

lúc , hệ thống bỗng nhiên cất tiếng: [Ký chủ, thấy khuôn mặt của Vô Niệm đại sư , cũng hóng drama của ông .]

 

Lời thốt , Giang Nguyệt Dạng lập tức cảnh giác cao độ, Thanh Minh và Thanh Chi ở phía cũng siết chặt chuôi kiếm trong tay.

 

Trái , Vô Niệm đại sư dường như thấy tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng, ngài đưa tay nhấc ấm mặt lên rót một chén .

 

“Giang thí chủ xin mời .”

 

Giang Nguyệt Dạng nhúc nhích, mà hỏi dồn hệ thống: [Tiểu Qua, chẳng lẽ ông chính là kẻ thù g.i.ế.c cha của Lục Vân Đình ?]

 

Nghe thấy bốn chữ “kẻ thù g.i.ế.c cha”, Vô Niệm đại sư hề một chút phản ứng nào.

 

Thế nhưng Vô Vọng phương trượng mở đến hai mắt, tự dưng lôi cả mối thù g.i.ế.c cha đây ?

 

Hệ thống: [Không , Vô Niệm đại sư giống với kẻ thù g.i.ế.c cha của Lục Vân Đình.]

 

[Hửm? Khác ở chỗ nào?]

 

[Toàn Vô Niệm đại sư bao bọc bởi một luồng phật quang màu vàng kim, còn kẻ thù g.i.ế.c cha của Lục Vân Đình thì khuôn mặt một làn hắc vụ che khuất.]

 

Nghe thấy lời giải thích , Giang Nguyệt Dạng liền nghi hoặc hỏi: [Tiểu Qua, ngươi chẳng là sản phẩm của khoa học ? Sao tự dưng chơi sang cái trò huyền học thế ?]

 

[Ký chủ chẳng lẽ từng qua câu “tận cùng của khoa học chính là huyền học” ? thể đưa cô đầu t.h.a.i chuyển thế tới thế giới thì bản chuyện đó vốn thể dùng khoa học để giải thích .]

 

Giang Nguyệt Dạng: [... Được . Vậy vị Vô Niệm đại sư chắc hẳn là đúng ? Dù ông cũng là phật quang mà.]

 

[ .]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-189-nhan-qua-luan-hoi-deu-co-dinh-so.html.]

 

Sau khi nhận câu trả lời chắc chắn, Giang Nguyệt Dạng mới cất bước tới xuống đối diện với Vô Niệm đại sư.

 

Nàng chủ động mở lời : “Vô Niệm đại sư sẽ tới tìm ngài, chắc hẳn cũng rõ mục đích tới đây chứ?”

 

“Giang thí chủ cầm quẻ xăm mà đến, hẳn là vì giải xăm.”

 

Giang Nguyệt Dạng liền xuống thẻ xăm bằng gỗ trong tay, trong lòng khỏi thầm mắng một câu: [Sơ suất quá.]

 

[Ký chủ thể hỏi ông xem chuyện của Bát Nhã Tự .]

 

Giang Nguyệt Dạng ừ một tiếng, đang định mở miệng hỏi.

 

Vô Niệm đại sư nhanh hơn nàng một bước cất tiếng: “Quẻ xăm mà Giang thí chủ cầu ngày hôm nay, chỉ cần bốn chữ ”giữ vững sơ tâm“ là thể giải .”

 

Giang Nguyệt Dạng đặt thẻ xăm gỗ xuống, đôi mắt chớp lấy một cái thẳng Vô Niệm đại sư mặt.

 

“Đại sư thể tính hôm nay sẽ tới đây, tính cả họ của . Cho dù thần thông tương lai, nhưng ít nhiều gì cũng thể thấu một tia thiên cơ .”

 

Nói đến đây nàng khựng một chút, chăm chú quan sát phản ứng của Vô Niệm đại sư.

 

Thấy ngài vẫn giữ nguyên vẻ thản nhiên điềm tĩnh, Giang Nguyệt Dạng liền tiếp: “Không đại sư tính những chuyện xảy trong Bát Nhã Tự ?”

 

“Giang thí chủ, nguội .” Vô Niệm đại sư nâng chén mặt lên nhấp một ngụm thưởng thức.

 

Giang Nguyệt Dạng cụp mắt chén mặt một lát, đó liền đưa tay nâng lên khẽ nhấp một ngụm nhỏ.

 

“Trà uống , Vô Niệm đại sư thể giải tỏa mối nghi hoặc cho ?”

 

“Mỗi đều duyên pháp của riêng , cũng giống như việc hôm nay thí chủ định là sẽ bước chân tới chốn .”

 

“Ngài là với rằng, cho dù ngài tính chăng nữa thì cũng thể đổi chiều hướng phát triển của sự việc ?”

 

“Người thường nhân quả luân hồi, sự đều định . Giang thí chủ mang dị bảo, phúc trạch thâm hậu, định che chở cho sự bình an của một phương.”

 

Hệ thống: [Ký chủ, đơn giản nha.]

 

[Ừm. Ông tính sự tồn tại của ngươi .]

 

Vô Vọng phương trượng: Tuy rằng sư tính thật, nhưng chuyện mà cũng cần tính ?

 

Sau đó, Giang Nguyệt Dạng dậy chắp hai tay : “Vô Niệm đại sư, hôm nay ngài chỉ giáo , mong ngài thể giữ kín bí mật.”

 

“Bần tăng hiểu rõ, thiên cơ bất khả lộ.”

 

“Đã như , xin phép cáo từ.”

 

Giang Nguyệt Dạng xoay vài bước dừng : “Đại sư tính cái c.h.ế.t của Lục lão tướng quân là do kẻ nào gây ?”

 

“Nhân quả...”

 

“Ta , thể . Vậy câu hỏi đại sư năm nay bao nhiêu tuổi, chắc hẳn thể trả lời chứ?”

 

Vô Niệm đại sư ngẩn một chút: “Bần tăng năm nay... hai mươi mốt tuổi.”

 

[Mới hai mươi mốt tuổi mà ăn già cỗi như ông cụ non thế .]

 

Hệ thống: [Cao nhân ai chẳng chuyện như .]

 

[Chưa bàn tới chuyện khác, chứ cái vị hòa thượng trông tướng mạo cũng tuấn tú phết đấy chứ.]

 

Vô Niệm đại sư: “...”

 

Sau khi rời khỏi thiện phòng của Vô Niệm đại sư, Giang Nguyệt Dạng liền cùng bọn Giang phu nhân xuống núi.

 

Khi xuống tới chân núi, nàng liền : “Nương, con qua Bát Nhã Tự xem thử nhé.”

 

Mặc dù tỏng nàng đến Bát Nhã Tự để gì, nhưng Giang phu nhân vẫn lên tiếng hỏi: “Con là một khuê nữ xuất giá mà chạy tới đó cái gì?”

 

“Cha chẳng sinh cho con một đáng yêu ? Con tới đó cầu con giúp hai đấy!”

 

 

Loading...