Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 186: Vô Niệm Đại Sư
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Tiểu Qua, trong chùa chiền sống là hòa thượng đúng ?]
[ .]
[Đến chùa hòa thượng cầu con, chuyện ... chẳng kỳ lạ lắm ?]
Giang phu nhân lời là ngay đầu óc nàng bắt đầu suy nghĩ lung tung sang hướng nào , đang định mở miệng giải thích thì hệ thống nhanh nhảu cướp lời.
Hệ thống : [Cực kỳ kỳ lạ luôn! Lát nữa ký chủ ghé qua đó xem thử , để xem bên trong drama gì bự .]
[OK! Cứ bao .]
Giang phu nhân cạn lời chẳng gì hơn, con là một khuê nữ xuất giá mà chạy tới chùa cầu con... còn thể thống gì nữa?
Bà đành bất lực : “Dạng Dạng, đến chùa chiền cầu con là chuyện hết sức bình thường, con đừng suy nghĩ lung tung mấy thứ linh tinh nữa.”
“Đến chùa cầu con mà bình thường á? Nương, đầu óc vấn đề gì đấy chứ?”
Nghe , Giang phu nhân liền lườm nàng một cái đầy trách móc.
“Tiền của Hộ Quốc Tự chính là Bát Nhã Tự. Bảy năm , nơi đây xuất hiện một vị cao tăng bệ hạ vô cùng coi trọng, đó chùa mới dời đến vị trí hiện tại, trở thành Hộ Quốc Tự của Đại Hạ.
Sau khi tăng nhân của Bát Nhã Tự dọn hết Hộ Quốc Tự thì Bát Nhã Tự liền bỏ trống. Về , chẳng từ lúc nào bên trong một ni cô dọn ở.
Dần dà, ni cô trong chùa ngày càng nhiều, đến nay biến thành một am ni cô , chỉ điều là đổi tên mà thôi.”
Giang Nguyệt Dạng đỡ Giang phu nhân bước con đường dẫn tới Hộ Quốc Tự, đồng thời truy hỏi: “Vậy chuyện cầu con linh nghiệm là thế nào ạ?”
“Nghe là sư thái trụ trì nhặt một bức tượng Bồ Tát Tống T.ử Quan Âm từ bên ngoài mang về, đem phụng thờ bên cạnh tượng Phật, những gia đình đến đó cầu con phần lớn đều như ý nguyện.”
Nghe xong lời giải thích của Giang phu nhân, Giang Nguyệt Dạng vẫn gạt bỏ mối nghi ngờ trong lòng.
nàng cũng hỏi thêm nữa, chỉ đơn giản thốt lên một tiếng “ồ”.
Bề ngoài Giang Nguyệt Dạng tuy tiếp tục thắc mắc, nhưng trong lòng vẫn nhịn mà thì thầm đến nhỏ với hệ thống: [Tiểu Qua, vẫn thấy kỳ quặc lắm. Miếu chùa Phật giáo ni cô dọn ở thì bàn tới gì.
phụng thờ tượng Bồ Tát Tống T.ử Quan Âm ngay bên cạnh tượng Phật mà phương trượng cùng các cao tăng của Hộ Quốc Tự ý kiến gì ? Kỳ quái, khắp nơi đều toát lên vẻ kỳ quái!]
[Vậy ký chủ tìm hiểu cho nhẽ ?]
[Đương nhiên !]
Giang phu nhân thấy nàng vẫn cảm thấy Bát Nhã Tự điều mờ ám, lời giải thích trôi đến đầu môi một vòng, cuối cùng vẫn đành nuốt ngược trở .
Thôi , chuyện con gái thì mười con trâu cũng chẳng kéo , vẫn nên tiết kiệm chút sức lực thì hơn.
Cứ thế, hai con men theo con đường hướng về phía Hộ Quốc Tự mà , đến khi bước lên tới lưng chừng núi mới thấy những khác cũng đang cùng lên Hộ Quốc Tự cầu phúc.
Trong đó còn vài gương mặt quen thuộc, chính là Anh Quốc Công phu nhân, Tả tướng phu nhân và Ngụy phu nhân.
Ba vị phu nhân , ngoại trừ Anh Quốc Công phu nhân thì hai vị phu nhân còn Giang Nguyệt Dạng mới chỉ từng gặp qua một trong dịp săn b.ắ.n mùa thu.
Bên cạnh họ đều dẫn theo một hai cô nương, hẳn là con gái của mỗi nhà.
Anh Quốc Công phu nhân đang dừng chân nghỉ ngơi là đầu tiên thấy Giang Nguyệt Dạng, liền kìm vẫy tay gọi: “Tiểu Giang đại nhân.”
Hai vị phu nhân khác theo bản năng đầu sang, Ôn Thư Nhan bên cạnh Tả tướng phu nhân liền nháy mắt hiệu với nàng.
Giang Nguyệt Dạng đáp : “Anh Quốc Công phu nhân vạn an.”
Giang Nguyệt Dạng dẫn Giang phu nhân bước tới, bốn vị phu nhân liền gật đầu hành lễ chào .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Mấy đứa các con còn mau hành lễ với Tiểu... Vĩnh Lạc quận chúa .” Anh Quốc Công phu nhân nhắc nhở đám vãn bối.
Năm cô nương lập tức nhún gối hành lễ với Giang Nguyệt Dạng: “Thần nữ bái kiến Vĩnh Lạc quận chúa, chúc quận chúa an khang hỷ lạc.”
Khóe miệng Giang Nguyệt Dạng khẽ giật giật, tại các nàng lúc nào cũng thể đồng thanh đều tăm tắp đến thế nhỉ?
Chẳng lẽ thật sự tập dượt từ ?
Không thấy Giang Nguyệt Dạng lên tiếng miễn lễ, năm vị cô nương vẫn bất động duy trì tư thế hành lễ.
Giang phu nhân thấy liền lúng túng kéo khóe môi, đó lén thúc nhẹ đang mải mê ngẩn ngơ bên cạnh.
Giang Nguyệt Dạng tức khắc hồn, giơ tay : “Các vị cô nương cần đa lễ, đều dậy cả .”
“Tạ quận chúa.”
Mọi xung quanh thấy cảnh tượng , khỏi xì xào bàn tán.
“Đó chính là Tiểu Giang đại nhân trong truyền thuyết ?”
“ , nàng còn là Vĩnh Lạc quận chúa do chính miệng bệ hạ sắc phong đấy.”
“Trông nàng trẻ tuổi quá chừng! Cơ mà, dung mạo sinh thật sự quá đỗi xinh !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-186-vo-niem-dai-su.html.]
“Nếu như con gái nhà cũng tiền đồ như thế, mơ cũng tỉnh.”
“Thế thì khuyên bà nhất đừng tỉnh dậy gì, mấy cái mộng tưởng hão huyền đó chỉ trong mơ mới thành hiện thực thôi.”
“Bà ăn thấy ghét thật đấy.”
“Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng thôi.”
“...”
Những lời bàn tán xì xào Giang Nguyệt Dạng đều thấy hết, nhưng nàng xem như thấy gì, chẳng buồn để ý tới.
Hóng hớt vốn là thiên tính của con mà.
Mấy vị phu nhân hiển nhiên cũng vờ như thấy, Anh Quốc Công phu nhân mỉm hỏi: “Tiểu Giang đại nhân và Giang phu nhân cũng tới đây cầu phúc ?”
“Vâng ạ, cầu mong cho trưởng thể ghi danh bảng vàng.”
“Vậy thì mục đích của chúng giống , cùng chung nhé.”
“Được chứ ạ.”
Dứt lời, cả đoàn liền cùng tiến về phía Hộ Quốc Tự.
Giang phu nhân bọn Anh Quốc Công phu nhân kéo , câu chuyện qua đều xoay quanh chuyện khoa cử cùng hôn sự của con cái.
Giang Nguyệt Dạng thì Ôn Thư Nhan kéo sang phía các cô nương để trò chuyện tán gẫu, nàng thính tai thấy Tả tướng phu nhân và Ngụy phu nhân đang hỏi rằng lệnh lang định hôn sự .
Đây là đang nhắm nghé ca ca nàng !
Ôn Thư Nhan hỏi: “Dạng Dạng, xin nghỉ phép thế?”
“Muội cứ thẳng là cùng nương tới Hộ Quốc Tự cầu phúc thôi.”
“Thế mà cũng duyệt ? Khổng Tế Tửu từ bao giờ dễ tính đến mức ?”
Ôn Thư Nhan nhớ trưởng nhà từng bảo, Khổng Tế Tửu ghét nhất là khác hở một tí là xin nghỉ phép, đặc biệt là mấy cái cớ như dâng hương cầu phúc, mừng thọ bạn bè các loại.
“Kỳ lạ đúng ? Muội cũng thấy kỳ lạ lắm, mà Khổng Tế Tửu duyệt thật. Có lẽ hôm đó đầu óc... tâm trạng ngài chăng.”
Ôn Thư Nhan giật giật khóe miệng, là đang định bảo hôm đó đầu óc ngài vấn đề đúng ?
cho dù hôm đó Khổng Tế Tửu lú lẫn chăng nữa thì ngài cũng chẳng để ảnh hưởng tới công vụ bình thường .
Ngài sẽ chỉ ở nhà dưỡng bệnh thôi.
Duyệt cho nghỉ phép... chắc chắn là mục đích khác.
Thực , Khổng Tế Tửu duyệt phép cho Giang Nguyệt Dạng là để nàng và vị cao tăng của Hộ Quốc Tự gặp mặt một .
Xem thử hai nhân vật kỳ lạ thể tạo tia lửa va chạm thế nào!
Sau khi leo qua một đoạn đường núi dốc , Giang Nguyệt Dạng nhịn thở hồng hộc : “Nói mới nhớ, cái quy củ bộ lên Hộ Quốc Tự là do ai đặt thế? Bệ hạ ?”
“Không , là do Vô Niệm đại sư định đấy.”
“Vị cao tăng đó ?”
Trước khi tới đây, Giang phu nhân phổ cập sơ qua cho nàng về Hộ Quốc Tự, nhắc tới nhiều nhất chính là vị Vô Niệm đại sư .
Mấy vị cô nương đồng thanh đáp lời, tiếp đó Ngụy cô nương liền : “Quận chúa nếu thấy mệt thì thể nghỉ ngơi một lát hẵng tiếp.”
Giang Nguyệt Dạng xua xua tay, dừng là chẳng nhấc chân nữa .
Người thường bảo lòng thành thì ắt linh nghiệm, cho nên từ khi Hộ Quốc Tự thành lập, Vô Niệm đại sư đặt một quy củ, đó là những đến cầu phúc bắt buộc dựa chính đôi chân của mà bước lên.
Khắp cả Đại Hạ, ngoài ba gồm Đế - Hậu và Thái hậu thì những khác cho đến tận hoàng quý tộc cũng đều như .
Tuy nhiên, khi đến bậc thang thiên thê của Hộ Quốc Tự thì ngay cả Đế - Hậu và Thái hậu cũng tự bộ bước lên.
Thiên thê chia ba đoạn, mỗi đoạn 333 bậc, tổng cộng 999 bậc.
Vì đường quả thực quá đỗi gian nan vất vả, nên khi Thái hậu tuổi thì hiếm khi tới Hộ Quốc Tự nữa.
Gần nửa canh giờ , đoàn rốt cuộc cũng tới bậc thang thiên thê của Hộ Quốc Tự.
Giang Nguyệt Dạng những bậc thang dài dằng dặc mãi chẳng thấy điểm dừng, gương mặt tràn đầy vẻ khổ sở uất ức.
Biết mệt thế thì nàng chẳng thèm tới .
Mà ở phía đỉnh thiên thê, hai vị hòa thượng khoác cà sa tay tràng hạt đang xuống phía .
“Sư , đang gì thế?”
“Ta đang một kỳ nhân thể xoay chuyển đại thế thiên hạ.”