Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 185: Bảo Hắn Tới Cửa Cầu Thân
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Thượng thư tiếng sang, trong mắt mang theo ý tứ dò hỏi.
Giang Nguyệt Dạng cũng ngước mắt về phía Giang Tuần, ca ca nàng vốn cực kỳ chú trọng quy củ ăn ngủ thèm, hiếm khi mở miệng bàn ăn.
Đây là chuyện gì thế nhỉ?
Giang Tuần cất tiếng hỏi: “Cha, lúc con từ ngoài về thấy Kinh Triệu Doãn dẫn binh bao vây phủ Tô tướng quân, chẳng lẽ xảy chuyện gì ?”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng khẽ nhướng mày, đó chậm rãi đặt bát đũa trong tay xuống.
Nghe thấy lời của Giang Tuần, Giang Thượng thư lập tức hiểu ngay ý đồ của con trai .
Chỉ thấy ông khẽ ho một tiếng, vẻ điềm tĩnh : “Cha cũng rõ lắm, là Chấn Quốc tướng quân hẹn mấy vị tướng quân uống rượu, Tô tướng quân tới điểm hẹn nên bọn họ liền cùng đến thẳng phủ Tô tướng quân.
Nào ngờ bọn họ bước trong bao lâu thì Tô phu nhân cả đầy m.á.u chạy tới mặt bọn họ kêu cứu mạng.”
Nghe thấy câu , sắc mặt Giang phu nhân trầm xuống, đặt đũa trong tay xuống bàn.
Giang Nguyệt Dạng thì kích động reo lên: [Tiểu Qua, Tiểu Qua, chuyện Tô tướng quân bạo lực gia đình bại lộ kìa!]
Giọng hệ thống uể oải: [Nghe thấy .]
[Ta còn định đợi đến lúc đêm thanh vắng dạy dỗ cho lão một trận cơ, ngờ lão sắp ngỏm củ tỏi nhanh đến thế. Quả nhiên là báo, chỉ là tới lúc mà thôi.]
Hệ thống ừ đáp cho lệ.
Giang Tuần trò cho trót, cau mày hỏi: “Chuyện là thế nào? Tô phu nhân cả đầy m.á.u như ?”
“Theo lời chính Tô phu nhân kể thì những vết thương bà đều do Tô tướng quân đánh. Hơn nữa, Tô tướng quân chỉ đ.á.n.h mỗi bà mà còn đ.á.n.h cả hai đứa con gái cùng cha ruột của lão nữa.”
Giang phu nhân vốn hề chuyện bạo hành trong nhà, liền hít sâu một đầy kinh hãi.
“Phu quân, chuyện là thật ?”
Giang Thượng thư ừ một tiếng: “Lúc tan nha môn Tô tướng quân nhận tội .”
“Vậy Tô phu nhân bây giờ thế nào ?”
“Vậy Tô tướng quân bây giờ thế nào ?”
Hai con đồng thời cất tiếng hỏi, chỉ điều một thì hỏi Tô phu nhân, một hỏi Tô tướng quân.
Giang Thượng thư ưu tiên trả lời câu hỏi của Giang phu nhân : “Thân thể Tô phu nhân đ.á.n.h đến mức ngũ tạng rách nát, thái y bảo e là chẳng còn sống bao lâu nữa.”
Giang phu nhân vô cùng đau lòng, vành mắt khẽ đỏ lên.
“Tô tướng quân tạm thời tống giam đại lao Hình Bộ chờ ngày định đoạt.”
Giang Nguyệt Dạng lập tức truy hỏi: “Lão c.h.ế.t ?”
“Bệ hạ coi trọng chữ hiếu, hành vi của Tô tướng quân phạm đại kỵ của ngài, e là khó mà sống nổi.”
Giang Nguyệt Dạng nở nụ hài lòng: “Vậy thì quá .”
[Cha còn bảo là rõ lắm, đây chẳng là rõ mười mươi ! Tiểu Qua, ngươi đúng ?]
Giang Thượng thư: “...”
Hệ thống: [... , cha cô từ trong xương tủy vốn thích hóng hớt .]
[Chuẩn luôn, hồi nhỏ từng phát hiện cha lén trốn ở cửa ngách trộm mấy bà thím tán chuyện thiên hạ với đấy.]
Giang Thượng thư: “...”
Đó là con hóng chuyện giật gân gì, chứ ai thèm hóng hớt!
Giang Thượng thư tức tối gắp một miếng thịt hấp mà Giang Nguyệt Dạng ghét nhất bỏ bát nàng: “Chuyện của Tô tướng quân con bớt xía , lo mà ăn cơm.”
“Lão c.h.ế.t thì con xía nữa.”
“Ý con là nếu lão c.h.ế.t thì con định nhảy nhúng tay đấy ?”
“Hừm!”
“Hồ nháo!”
Thấy Giang Thượng thư chuẩn giáo huấn, trong bát đang chình ình một miếng thịt mỡ, Giang Nguyệt Dạng lập tức dậy một lễ nhún gối chuẩn mực của khuê nữ.
“Cha, con gái ăn , cứ từ từ dùng bữa.”
Nói xong, chẳng đợi Giang Thượng thư kịp mở miệng, Giang Nguyệt Dạng xoay túm lấy tà váy chạy mất tăm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-185-bao-han-toi-cua-cau-than.html.]
Chẳng mấy chốc, giọng của hệ thống vang lên: [Ký chủ, cô chạy nhanh thế gì? Miếng thịt mỡ mọc chân.]
[Nó mọc chân, nhưng cha sẽ gắn thêm cánh cho nó. Xong cả bát thịt mỡ đó đều sẽ bay tọt bát mất. Haizz... chẳng chọc giận cha ở chỗ nào mà ông phạt như thế nữa.]
Giang Thượng thư:... Hóa con chạy nhanh như vì sợ răn dạy, mà là vì sợ ăn thịt mỡ?
Nghe thấy thế, Giang phu nhân hờn dỗi trách móc: “Chàng xem kìa, gắp bậy bạ cái gì , con gái còn ăn mấy miếng cơm. Con bé mà đói lả đó thì chẳng tha cho .”
Giang Thượng thư chẳng hề bận tâm: “Phu nhân lo xa quá , con gái nàng mà đói lả thì mặt trời chắc mọc đằng tây mất. Nó để ai chịu khổ chăng nữa cũng tuyệt đối để bản chịu khổ , nhất là cái bụng của nó.”
Giang phu nhân: “...”
Hôm .
Giang phu nhân canh đúng giờ Giang Nguyệt Dạng thức dậy để tới Lãm Nguyệt Các, vặn trông thấy nàng ăn mặc chỉnh tề chuẩn cửa triều.
“Nương, tới đây?”
Giang phu nhân tới bên bàn xuống, hiệu bảo nàng cũng qua cùng.
Giang Nguyệt Dạng ngơ ngác xuống: “Có chuyện gì thế ạ?”
“Các ngươi lui ngoài , đóng cửa .” Giang phu nhân giơ tay phất lui ba bọn Hương Lăng.
Đợi khi cả ba đều ngoài, Giang phu nhân mới rõ ý định đến đây.
“Dạng Dạng, nương dạo gần đây con và đứa trẻ nhà họ Lục thiết, chuyện đó thật ?”
Giang Nguyệt Dạng hề giấu giếm, thành thật trả lời: “ là chuyện đó ạ.”
Giang phu nhân khẽ nhíu mày: “Tình thế của Lục gia triều đình hiện nay, cần nương thì con cũng rõ ràng. Ở bên cạnh , đối với con...”
“Nương” Giang Nguyệt Dạng khẽ cất tiếng ngắt lời bà: “Trong lòng con tự tính toán mà.”
Giang phu nhân vẻ mặt nghiêm nghị nàng trầm ngâm một lát, cuối cùng đành bất lực thở dài một .
“Có lẽ đây chính là ý trời.”
Giang Nguyệt Dạng: “???”
“Nương tôn trọng quyết định của con, nhưng con dù cũng là một khuê nữ xuất giá, qua với phát hồ tình, chỉ hồ lễ. Bằng thì con bảo tới cửa cầu .”
Giang Nguyệt Dạng từ từ mở đến mắt: “Nương, con còn nhỏ mà, thành sớm thế .”
“Có bảo con thành ngay , chỉ là đính ước hôn sự thôi. Như thì hai đứa qua với ngoài cũng chẳng thể .”
“Ai lưng con thế ạ?”
“Chuyện con đừng bận tâm. Nếu con và đứa trẻ nhà họ Lục tiếp tục qua thì bắt buộc đính hôn .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Nương, chính cũng bảo tình thế hiện tại của triều đình , cha là trọng thần của bệ hạ, bệ hạ dễ dàng đồng ý cho hai nhà chúng kết chứ.”
“Con như thế, tại còn...”
“Con... đây chẳng là tình chẳng bắt đầu từ , một khi vương thì sâu đậm khôn cùng .”
Nghe thấy câu , Giang phu nhân thêm gì nữa, dậy tiễn nàng cửa triều.
Khi hai con tới cổng lớn thì vặn đụng mặt Giang Thượng thư cũng đang chuẩn xuất phủ triều.
Nhìn thấy hai bộ quan phục một đỏ thẫm một tím biếc hai cha con, Giang phu nhân bỗng nhiên nhớ một chuyện.
Bà sang Giang Nguyệt Dạng : “Dạng Dạng, qua hai ngày nữa tới ngày hưu mộc, con cùng nương đến Hộ Quốc Tự cầu phúc, phù hộ cho ca ca con thi cử thuận lợi đỗ đạt nhé.”
Nghe thấy thế, Giang Thượng thư thản nhiên buông một câu: “Dạng Dạng ngày hưu mộc , ngày nghỉ của nó bệ hạ trừ sạch bách .”
“Ra là , thế thì ...”
“Con thể xin nghỉ phép mà!”
Thấm thoắt đến ngày hưu mộc, Giang phu nhân và Giang Nguyệt Dạng tới chân ngọn núi nơi Hộ Quốc Tự tọa lạc.
Đây là đầu tiên Giang Nguyệt Dạng đến Hộ Quốc Tự, trong lòng khỏi tò mò vô cùng.
“Nương, Hộ Quốc Tự chẳng lên từ phía bên ? Sao nhiều về hướng bên thế ạ?”
Giang phu nhân thuận miệng đáp: “Men theo con đường lên một ngôi Bát Nhã Tự, cầu con linh nghiệm, bọn họ đều là đến đó để cầu con đấy.”
“Đến miếu chùa cầu con á?”