Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 184: Muội Làm Thái Tử Phi Này Có Được Không?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe lời Cố Nhược , trong mắt Giang Nguyệt Dạng lóe lên một tia kinh ngạc.
Không kinh ngạc vì nàng chọn Thái t.ử phi, mà là kinh ngạc vì Bệ hạ đưa quyết định nhanh đến thế.
Theo nàng thấy, ngoại trừ nàng .
Bệ hạ chẳng qua là chọn Thái t.ử phi từ năm nhà: Quốc trượng Thượng Quan gia, Kinh Triệu Doãn Tạ gia, Tả tướng Ôn gia, Thái phó Cố gia và Chấn Quốc Tướng Quân Trương gia.
Không chọn Thượng Quan gia, đoán chừng là Hoàng hậu nương nương đồng ý càng thêm , sợ thế lực ngoại thích bành trướng quá lớn.
Tạ Húc là cô thần, cũng thích hợp dính líu quá nhiều đến quyền lực triều đình.
Về phần Ôn gia, Bệ hạ gả Trưởng công chúa cho Ôn tiểu công t.ử nên cũng chẳng cần càng thêm gì.
Còn Trương gia của Chấn Quốc Tướng Quân, nữ nhi nhà đó là bậc cân quắc nhường mày râu.
Dựa theo ý định cùng Hoàng hậu nương nương luyện nick phụ công chúa của Bệ hạ mà xét thì ông ắt hẳn thích kiểu cô nương dịu dàng ngoan ngoãn, khuê nữ nhà Chấn Quốc Tướng Quân rõ ràng xếp ở hàng cuối cùng.
Cố gia chỉ mỗi Cố lão thái gia đảm nhiệm chức quan trong triều, trong tay hề nắm giữ thực quyền nào, do đó mối lo ngoại thích chuyên quyền.
Trong khi Cố Nhược hiểu lễ nghĩa, tài văn chương xuất chúng, quả là ứng cử viên thích hợp nhất cho ngôi vị Thái t.ử phi.
Giang Nguyệt Dạng âm thầm phân tích đủ điều, nhưng nào những thứ đó đều là nguyên nhân chủ yếu khiến Cố Nhược chọn Thái t.ử phi.
Nguyên do mấu chốt nhất chính là cả Thái t.ử lẫn Bệ hạ đều bảo vệ nàng, vì thế mới chọn một Cố Nhược - ít khả năng trở mặt thành thù với nàng nhất.
Giang Nguyệt Dạng Cố Nhược đang rưng rưng nước mắt, chậm rãi hỏi: “Muội Thái t.ử phi ?”
Cố Nhược gật đầu lắc đầu.
“Rốt cuộc là thế?” Giang Nguyệt Dạng khó hiểu.
“Muội...”
“Nơi chỗ chuyện.” Giang Nguyệt Dạng ngắt lời nàng , kéo tay dắt về phía cỗ xe ngựa, “Chúng lên xe .”
Hai lên xe ngựa liền đóng chặt cửa sổ, cỗ xe cũng theo đó từ từ lăn bánh.
Vẻ mặt Cố Nhược đầy vẻ rối rắm: “Tổ phụ bảo phụ vô dụng, thể thi triển hoài bão. Đám thứ thì học vấn tầm thường, khoa cử chẳng đậu nổi bảng vàng .
Ông hận nam nhi, bằng thể kế thừa y bát của ông, giúp Cố gia mãi mãi vững ở chốn kinh thành.”
Giang Nguyệt Dạng nhíu mày: “Cho nên... Cố Thái phó hy vọng nhận lấy vị trí Thái t.ử phi ?”
“Vâng.” Cố Nhược rũ mắt khẽ đáp một tiếng, “Thân là con cháu Cố gia, hưởng thụ vinh quang do Cố gia mang , hiểu đây là trách nhiệm mà gánh vác. Nếu như là , bảo Thái t.ử phi thì chẳng chút dị nghị nào, thế nhưng hiện tại...”
Nói đến đây, Cố Nhược ngước mắt Giang Nguyệt Dạng, trong đáy mắt đong đầy những cảm xúc phức tạp.
“Thế nhưng hiện tại nữa.”
Trông thấy bộ dạng của Cố Nhược, Giang Nguyệt Dạng chợt nhớ hình như Cố Nhược tình ý với ca ca nhà .
Nghĩ đến điều đó, nàng ngập ngừng hỏi: “Hôm nay đến tìm , là gặp ca ca ?”
Cố Nhược lắc đầu: “Muội nhờ tỷ giúp hỏi một câu, Thái t.ử phi ?”
Giang Nguyệt Dạng trầm ngâm Cố Nhược, các cô nương thời đại năng thật là ý nhị kín đáo.
Muốn hỏi đối phương thích mà còn lượn lờ qua mười tám khúc cua tay áo. Cái mà đổi thành gã trai thẳng đầu gỗ hiểu thì chẳng diễn màn kịch bỏ lỡ nhân duyên ?
Giang Nguyệt Dạng thầm thở dài trong lòng, đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng : “Muội yên tâm, nhất định sẽ hỏi giúp . Chỉ là ca ca ... tâm tư khó lường lắm.”
Dựa sự hiểu của nàng về ca ca, hiện tại một lòng một chỉ nghĩ đến chuyện học hành thi cử, để tâm đến chuyện tình cảm nam nữ.
Đối với Cố Nhược e rằng cũng chẳng ý gì.
Tuy nhiên đây cũng chỉ là phỏng đoán của nàng, vẫn hỏi qua mới thể xác định chắc chắn.
Cố Nhược nắm chặt lấy tay Giang Nguyệt Dạng, ánh mắt khẩn thiết: “Dạng Dạng, câu hỏi đối với vô cùng quan trọng, tỷ nhất định giúp hỏi cho rõ ràng nhé.”
“Ta hiểu mà! Cứ giao cho , nhất định sẽ giúp hỏi rõ mười mươi, minh bạch tường tận.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Giang Nguyệt Dạng trở về nhà liền thẳng tới thư phòng của trưởng. Còn bước cửa thấy bên trong truyền tiếng sách sang sảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-184-muoi-lam-thai-tu-phi-nay-co-duoc-khong.html.]
Nàng khẽ ho một tiếng đẩy cửa bước , chỉ thấy Giang Tuần tay cầm cuốn sách, giữa mày kiếm mắt sáng toát lên một luồng khí tức thanh lãnh.
Nghe thấy tiếng bước chân, Giang Tuần theo bản năng nâng mi mắt liếc một cái, nhưng nhanh đó dồn sự chú ý trang sách.
Giang Nguyệt Dạng bước tới bàn sách nghiêm chỉnh, cân nhắc cẩn thận mở lời: “Ca ca, hôm nay Cố Nhược tìm .”
Giang Tuần bất kỳ phản ứng nào, ánh mắt vẫn phẳng lặng như tờ.
Giang Nguyệt Dạng chăm chú biểu cảm của , tiếp: “Bệ hạ hình như chọn Thái t.ử phi .”
Dứt lời, mắt vẫn chẳng phản ứng gì đặc biệt, chỉ đơn giản ừ một tiếng.
Thấy thế, Giang Nguyệt Dạng đành mở miệng nữa: “Muội nhờ hỏi , Thái t.ử phi ?”
Nghe câu , Giang Tuần bấy giờ mới chút phản ứng.
Huynh từ từ đặt cuốn sách trong tay xuống: “Đối với Cố gia mà , trở thành Thái t.ử phi tự nhiên là chuyện vinh diệu, chẳng gì . Còn đối với bản nàng thì nên hỏi , mà nên tự hỏi chính xem cam tâm tình nguyện .”
Giang Nguyệt Dạng lời liền ca ca quả nhiên đúng như nàng dự đoán, hề chút tình ý nam nữ nào với Cố Nhược.
Nàng thầm thở dài một tiếng, hỏi: “Vậy lúc trong lòng ca ca cô nương nào ưng ý ?”
“Chưa từng.”
Thấy Giang Tuần trả lời dứt khoát như , Giang Nguyệt Dạng đành đáp một câu: “Được , Dạng Dạng phiền ca ca ôn tập nữa. Thi cử cố lên nha!”
Nhắc đến thi cử, Giang Tuần liền nhớ tới việc nhà là giám khảo chính của kỳ thi khoa cử .
Thành thật mà , tâm trạng đôi phần phức tạp.
Giang Nguyệt Dạng rời khỏi thư phòng của Giang Tuần liền thẳng về Lãm Nguyệt Các của .
Sau đó, nàng một phong thư sai Thanh Chi mang tới Cố gia.
Một khắc , Cố Nhược nhận thư của Giang Nguyệt Dạng.
Nàng hồi hộp mở tờ giấy , xong nội dung bên trong liền kìm mà đỏ hoe khóe mắt.
Trên giấy : Ca ca bảo Thái t.ử phi đối với Cố gia là chuyện vinh diệu hiển hách, chẳng gì .
Còn đối với thì tự hỏi chính bản cam lòng .
Huynh còn , hiện tại từng để ý ai.
Ngoài , với rằng, cứ thuận theo trái tim mà bước thôi. Bất kể đưa quyết định gì, đều hết lòng ủng hộ .
Cố Nhược ngẩng đầu chớp chớp mắt, đợi cho ngấn lệ nơi khóe mi tan biến hết mới cầm lấy phong thư bước tới lò đun nước.
Nàng nhấc ấm nước đang sôi lò lên, lập tức ném bức thư trong tay đống than đỏ.
“Dạng Dạng, cũng theo tiếng gọi con tim, nhưng thể chỉ nghĩ cho riêng . Làm Thái t.ử phi... lẽ cũng .”
Lúc , bức thư trong lò than cháy thành tro bụi.
Cố Nhược phóng tầm mắt cỏ cây hoa lá ngoài cửa sổ, hồi lâu mới gượng một nụ nhạt: “Tô Diệp, em bẩm báo với tổ phụ, tôn nữ đối với việc sắc phong Thái t.ử phi gì dị nghị.”
“Tiểu thư...”
“Đi .”
“... Vâng ạ.”
Chớp mắt một cái, trời dần sẩm tối.
Trên bàn ăn Giang gia, Giang Thượng thư con gái rượu đang ăn cơm ngon lành mà đau đầu suy tính xem nên mở lời thế nào.
Bệ hạ tống giam Tô tướng quân đại lao Hình Bộ, ba con Tô phu nhân cũng cứu thoát ngoài an .
Để tránh việc để lộ chuyện tiếng lòng khiến con gái phát giác, ông khéo léo tiết lộ chuyện một cách thật tự nhiên, nhằm dập tắt ý định nửa đêm lẻn phủ Tô tướng quân của nàng.
Giang Thượng thư nghĩ tới nghĩ lui, vắt óc suy nghĩ nửa ngày trời vẫn chẳng tìm một lý do hợp tình hợp lý.
Giang Tuần thấy liền thản nhiên cất lời: “Cha.”