Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 183: Dạng Dạng, Bọn Họ Muốn Muội Làm Thái Tử Phi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ý nghĩ lóe lên trong đầu, Tô tướng quân xoay định lao thẳng về phía Giang Nguyệt Dạng. May Tạ Húc vẫn luôn để mắt tới phản ứng của gã nên kịp thời ngăn cản hành động .

 

Nguyên Đế long ngai thu hết thảy tầm mắt, để tránh cho Tô tướng quân liều mạng liều mà để lộ chuyện tiếng lòng.

 

Ông liền vội vàng dậy phán: “Buổi tảo triều hôm nay tới đây thôi, chư vị ái khanh hãy ai về chức nấy lo việc .”

 

“Chúng thần cung tiễn Bệ hạ!”

 

Giang Nguyệt Dạng phản ứng chậm nửa nhịp chắp tay hành lễ, đợi khi nàng ngẩng đầu lên thì phía bên Tô tướng quân cả đám vây kín.

 

Nàng thấy Tô tướng quân ở liền chuyển hướng sang Quách Viện Chính đang lén lút định chuồn êm.

 

“Quách Viện Chính.”

 

Quách Viện Chính vốn đang khẽ khom liền giật b.ắ.n thẳng tắp, trong lòng nước mắt, cái con Tiểu Qua chẳng gợi ý cô thỉnh giáo Lục tướng quân ?

 

Lão phu thật sự hiểu mấy trò tà môn ngoại đạo đó .

 

Giang Nguyệt Dạng rảo bước nhanh về phía ông, thoáng chốc đến bên cạnh, thành khẩn : “Quách Viện Chính, hạ quan một câu hỏi thỉnh giáo ngài một chút.”

 

Viện Chính Thái Y Viện hàm tòng tứ phẩm, cao hơn Giang Nguyệt Dạng nửa bậc.

 

Quách Viện Chính cưỡi lưng cọp khó leo xuống, đành gượng : “Tiểu Giang đại nhân cứ đừng ngại.”

 

“Không rõ Quách Viện Chính đ.á.n.h chỗ nào gây c.h.ế.t nhưng đau thấu xương ?”

 

Quách Viện Chính vờ kinh ngạc trừng đến mắt: “Tiểu Giang đại nhân, cô hỏi câu là định đ.á.n.h ?

 

Đánh là phạm pháp đấy, Tiểu Giang đại nhân là mệnh quan triều đình tuyệt đối thể luật mà phạm luật, bằng các đại nhân ở Ngự Sử Đài dâng sớ hặc tội cô cho xem.”

 

Ngụy đại nhân ngang qua thấy câu , thể dừng bước nghiêm mặt hai .

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

Giang Nguyệt Dạng áy náy xòa với Ngụy đại nhân: “Hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi. Hạ quan xưa nay luôn tuân thủ luật pháp nhất trần đời, thể đ.á.n.h . Ta hỏi Quách Viện Chính câu đó chỉ thuần túy là do tò mò thôi. , chỉ tò mò thôi mà.”

 

“Nếu , Thái Y Viện còn việc, lão phu xin phép .” Quách Viện Chính xong liền đường hoàng chuồn mất dạng.

 

Ngụy đại nhân nghiêm nghị chằm chằm Giang Nguyệt Dạng một hồi lâu mới chậm rãi rời .

 

lúc , Lục Vân Đình bước tới.

 

Hắn chuồn thoát, mà cũng chẳng định chuồn.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy , mắt sáng lên: “Câu hỏi hỏi Quách Viện Chính khi nãy, đều thấy hết chứ?”

 

“Ừ.” Lục Vân Đình khẽ đáp một tiếng.

 

“Vậy đ.á.n.h ?”

 

Lục Vân Đình trả lời mà hỏi ngược : “Nàng đ.á.n.h ai, giúp nàng.”

 

Giang Nguyệt Dạng ngượng ngùng trừ hai tiếng: “Không , đ.á.n.h ai, chỉ hỏi thôi, hỏi chơi thôi mà.”

 

Nàng thể bản chuẩn nửa đêm xông phủ tướng quân để đập Tô tướng quân ?

 

Tuyệt đối thể!

 

Có điều, nàng chợt nhớ một chuyện.

 

Hôm gấu đen đuổi bắt, Lục Vân Đình dường như thấy màn bảo vệ đ.á.n.h bật con gấu ngược trở .

 

hề gặng hỏi câu nào nhỉ?

 

Giang Nguyệt Dạng vốn thích dây dưa nghĩ ngợi, thoáng cân nhắc một chút liền mở lời: “Lục Vân Đình, hôm gấu đen đuổi, vì...”

 

“Đối với , những thứ đó đều quan trọng.” Lục Vân Đình ngắt lời kịp dứt của nàng, ánh mắt sáng rực nàng, “Chỉ cần nàng...”

 

Nói đến đây, khẽ khom hạ thấp giọng, khóe môi thoáng hiện một nụ nhàn nhạt: “Chỉ cần nàng thích nàng là đủ .”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Nghe , đôi gò má của Giang Nguyệt Dạng lập tức đỏ bừng nóng rực.

 

Nàng ngượng ngùng hắng giọng xua bớt cơn khô khốc: “Cái đó... sợ là...”

 

Giang Nguyệt Dạng hết câu, nhưng Lục Vân Đình hiểu rõ hàm ý thốt của nàng.

 

Hắn khẽ: “Không quan trọng.”

 

“Vậy điều gì mới quan trọng?”

 

“Nàng.”

 

Chỉ vỏn vẹn một chữ “nàng” thôi cũng vượt qua muôn vàn lời ngon tiếng ngọt, Giang Nguyệt Dạng đổ gục.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-183-dang-dang-bon-ho-muon-muoi-lam-thai-tu-phi.html.]

đúng lúc , gương mặt của Giang Thượng thư bỗng dí sát ngay mặt Giang Nguyệt Dạng, đôi mắt trừng lớn trân trân.

 

“Dạng Dạng, con nên đến Văn Uyên Các đấy.”

 

Khóe miệng Giang Nguyệt Dạng giật giật, tiếp đó liền Giang Thượng thư kéo phăng cho phép chối từ.

 

Lục Vân Đình bóng lưng hai phụ t.ử dần xa, ý khóe môi vẫn đổi khẽ lắc đầu, đó cũng cất bước rời .

 

Đi một đoạn thì trông thấy Bạch Trạch, lúc mới sực nhớ hình như quên mất một việc.

 

Thế là vội vàng rảo bước đuổi theo.

 

“Bạch đại nhân xin dừng bước.”

 

Bạch Trạch tiếng liền đầu : “Lục tướng quân?”

 

Lục Vân Đình nhanh chóng bước tới mặt ông, lập tức từ trong tay áo rút một bình t.h.u.ố.c đưa qua.

 

Bạch Trạch khó hiểu nhận lấy: “Lục tướng quân, đây là?”

 

“Cổ Lan bảo đưa cho ngài, là để báo đáp việc Bạch phu nhân màng danh tiết chứng cho y.”

 

Bạch Trạch liền hiểu ngay ngọn ngành, chuyện xảy trong đợt săn b.ắ.n mùa thu phu nhân về nhà kể với ông .

 

Vị Cổ Lan thần y tính tình đúng là kỳ quặc thật!

 

Tính toán kỹ thì hôm đó phu nhân nhà ông chứng cũng chỉ là đền đáp ơn cứu mạng của y mà thôi.

 

Thế nhưng theo cách nghĩ của y, hành động hôm của phu nhân ân với y.

 

Thật chẳng hiểu nổi.

 

Quả thực là hiểu thấu!

 

Có điều, lọ t.h.u.ố.c chẳng lẽ là...?

 

Nghĩ tới điểm , Bạch Trạch khỏi kích động hỏi: “Lục tướng quân, t.h.u.ố.c là để chữa chứng bất d.ụ.c của phu nhân ?”

 

Ba chữ “chứng bất dục” ông khẽ, khẽ đến mức chỉ hai bọn họ thấy.

 

Lục Vân Đình ừ một tiếng: “Mỗi ba ngày uống một viên, uống hết lọ t.h.u.ố.c hai thể... ừm... thử chung phòng .”

 

Lời thốt , cả hai đều chút ngượng ngùng.

 

Bạch Trạch còn đỡ, ông chỉ lúng túng một thoáng siết chặt bình t.h.u.ố.c trong tay cảm kích : “Làm phiền Lục tướng quân chuyển lời giúp hạ quan, hạ quan đích gặp mặt cảm tạ Cổ Lan thần y.”

 

Lục Vân Đình xua xua tay: “Không cần , lúc đưa t.h.u.ố.c cho y dặn , dạo gần đây y chuyên tâm nghiên cứu y thuật, tiếp ngoài.”

 

thực chất là y Vương Dũng cho đả kích tinh thần.

 

“Hóa , thế hạ quan dám phiền nữa. Sau Lục tướng quân và Cổ Lan thần y việc gì cần đến hạ quan thì cứ tự nhiên lên tiếng. Miễn là trái với nguyên tắc đạo lý, hạ quan nhất định xông pha khói lửa từ!”

 

Lục Vân Đình khẽ gật đầu tỏ ý .

 

“Vậy hạ quan... xin cáo từ .”

 

Thấy Lục Vân Đình gật đầu, Bạch Trạch liền vén vạt quan bào co giò chạy một mạch về phía cổng cung.

 

Ngụy đại nhân chỉ cảm thấy một luồng gió vụt qua bên cạnh, đợi khi ông rõ ai đang chạy thục mạng trong cung thì công việc tấu trình sáng mai tăng thêm một bản.

 

Ở một bên khác, Giang Nguyệt Dạng Giang Thượng thư lôi tuột đến Văn Uyên Các.

 

“Dạng Dạng, hôm nay con cứ ngoan ngoãn ở Văn Uyên Các việc cho đàng hoàng, cấm về sớm, bằng ... hừ!”

 

Giang Thượng thư buông lời đe dọa xong liền rời .

 

Giang Nguyệt Dạng tức khắc cảm thấy trời đất như sụp đổ, về sớm đồng nghĩa với việc... nàng việc tới tận giờ Dậu! (17 giờ chiều)

 

[A a a... Ngày mai nhất định hặc tấu cha , ông thể vượt quyền nhúng tay công việc của bộ môn khác chứ!]

 

Giang Thượng thư bao xa thì chân loạng choạng suýt vấp ngã, Dạng Dạng ngày mai định hặc tội thật đấy chứ?

 

Bị chính con gái ruột dâng sớ hặc tội... mất mặt c.h.ế.t .

 

Hệ thống phất cờ hò reo cổ vũ: [Ký chủ, ủng hộ cô! Quất ổng !]

 

Giang Nguyệt Dạng: [...]

 

Thời gian việc lúc nào cũng dài đằng đẵng, vất vả lắm mới chịu đựng đến lúc tan , Giang Nguyệt Dạng lập tức như ngựa đứt dây cương phi như bay ngoài.

 

Đợi khi nàng bước khỏi cửa cung thì trông thấy một ngoài dự liệu.

 

Cố Nhược bước tới mặt Giang Nguyệt Dạng, đôi mắt rưng rưng chực nàng mà : “Dạng Dạng, bọn họ Thái t.ử phi.”

 

 

Loading...