Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 182: Rốt Cuộc Sai Ở Đâu?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Lần đầu tiên bạo hành, Tô phu nhân chỉ nghĩ là do Tô tướng quân tâm trạng nên c.ắ.n răng nhẫn nhịn.

 

Về , đ.á.n.h đập ngày càng nhiều, bà liền hòa ly, nhưng Tô tướng quân đời nào chịu đồng ý.]

 

Giang Nguyệt Dạng suy ngẫm một lát: [Ta nhớ luật pháp Đại Hạ quy định thể lên công đường tố tụng để xin hòa ly mà. Chẳng lẽ nhớ nhầm?]

 

Anh Quốc Công là đầu tiên âm thầm phụ họa trong lòng: Cô nhớ nhầm , luật pháp Đại Hạ đích thực điều !

 

Văn võ bá quan: Không , cô nhớ nhầm . Chỉ là hiếm ai dám ầm ĩ lên tận công đường, bởi vì thế sẽ gây ảnh hưởng tới con cái và gia tộc phía .

 

[Cô nhớ nhầm, chỉ là Tô tướng quân lấy hai đứa con gái đe dọa bà , bảo rằng nếu chuyện xé đến chốn công đường thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến hôn sự của hai con.

 

Tô phu nhân vốn nữ t.ử xuất từ thế gia vọng tộc, gia đình đẻ hùng mạnh chống lưng để che chở và đòi công bằng cho .

 

Bởi , vì hai đứa con, Tô phu nhân một nữa c.ắ.n răng nhẫn nhục, tự nhủ ráng gượng thêm chút nữa, gắng gượng đến khi các con gái xuất giá là êm .]

 

Nghe lời hệ thống , trong mắt văn võ bá quan đều tràn ngập vẻ thương xót. Câu thì kiên cường”, rốt cuộc là gông cùm xiềng xích là nguồn sức mạnh?

 

Túc Quốc Công liếc sang Tô tướng quân bên hàng võ tướng, ngờ tên khốn giỏi đóng kịch đến .

 

Hồi săn mùa thu, ông đối với Tô phu nhân chu đáo ân cần bao, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

 

là ngụy quân tử!

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Ánh mắt Nguyên Đế Tô tướng quân càng thêm phần sắc bén tàn nhẫn, kẻ xứng cha!

 

Không, gã căn bản xứng !

 

Giang Nguyệt Dạng cảm thấy n.g.ự.c nghẹn vì tức, nén một bụng bực dọc bảo: [Tuy rằng tình mẫu t.ử của Tô phu nhân vĩ đại, nhưng... nhưng thực sự tài nào hiểu nổi hành vi tự hy sinh mù quáng .

 

Ai nấy cũng đều là đầu tiên , việc gì đày đọa chịu uất ức đến mức chứ? Huống chi, sai là họ!]

 

Đa phần mặt ở đó đối với những lời của Giang Nguyệt Dạng đều cảm thấy suy nghĩ của nàng quá đỗi ích kỷ.

 

Thân thể màng đến con cái của chứ?

 

Như thế còn xứng nữa ?

 

Giang Nguyệt Dạng mà bọn họ nghĩ như , nhất định sẽ vặc một câu: Thế nào mới xứng đáng ?

 

Làm trâu ngựa, ngậm đắng nuốt cay, cống hiến cả sinh mạng?

 

Chưa từng nếm trải nỗi khổ của khác, xin đừng khuyên từ bi hướng thiện.

 

Chỉ những tam quan đúng đắn như Anh Quốc Công, Túc Quốc Công, Tả tướng, Giang Thượng thư, Tạ Húc, Chấn Quốc Tướng Quân, Bạch Trạch, Lục Vân Đình... mới tán đồng với suy nghĩ của Giang Nguyệt Dạng.

 

Anh Quốc Công thầm nghĩ, Tô phu nhân nên học hỏi Tiểu Giang đại nhân và phu nhân nhà .

 

Không phục là quất luôn, cùng lắm thì ôm c.h.ế.t chùm!

 

Tả tướng khẽ lắc đầu, nếu như bản còn chẳng bảo vệ nổi thì gì tới việc bảo vệ khác?

 

Lục Vân Đình đầu về phía Giang Nguyệt Dạng, thuở xưa cũng hiểu vì mẫu tuẫn tình theo phụ , nhưng khi trưởng thành hiểu.

 

Mẫu chỉ là điều bà , chỉ là sống trong nỗi đau đớn tột cùng khi mất phụ .

 

Thánh nhân chí công vô tư đời căn bản hề tồn tại.

 

Hệ thống thở dài: [Người sai là bọn họ, mà sai là ở thời đại nam nữ bất bình đẳng .]

 

Giang Nguyệt Dạng im lặng, đúng ... đây là thời hiện đại.

 

Mà dẫu cho ở thời hiện đại tôn sùng bình đẳng thì cái cảnh tự hy sinh bản , nín nhịn cầu cũng ít.

 

Cho nên... rốt cuộc là sai ở ?

 

Hệ thống tiếp: [Tô tướng quân bóp chặt t.ử huyệt của Tô phu nhân, từ đó càng thêm biến tướng mà bạo hành bà tàn nhẫn hơn.

 

Tô phu nhân cứ nhẫn nhịn mãi, nhẫn nhịn mãi.

 

Cho tới một nọ, Tô tướng quân kiềm chế cơn giận mà tay đ.á.n.h cả hai đứa con gái, bà mới bừng tỉnh nhận việc cứ mù quáng nén giận chịu đựng vốn chẳng thể nào che chở nổi cho hai đứa con.

 

Sự yếu hèn của bà chỉ khiến kẻ thủ ác càng thêm lộng hành! Thế là, bà dẫn theo hai đứa con gái trốn chạy.]

 

Nghe thấy thế, mắt Giang Nguyệt Dạng sáng lên: [Trốn thoát ?]

 

Anh Quốc Công lắc đầu thở dài, , đợt săn b.ắ.n mùa thu vẫn còn gặp mà, đoán chừng là trốn thoát .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-182-rot-cuoc-sai-o-dau.html.]

Hệ thống: [Trốn thì trốn, nhưng bắt trở về .]

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức nhíu chặt mày, sắc mặt nặng trĩu: [Xem thói bạo lực của Tô tướng quân thì việc các nàng bắt trở về chắc chắn sẽ t.h.ả.m hơn nhiều.]

 

[Ký chủ chuẩn xác, khi họ bỏ trốn thì Tô tướng quân vẫn cố kiềm chế đụng tay đụng chân với hai đứa con gái.

 

từ khi các nàng bỏ trốn bắt trở về, Tô tướng quân mất hết lý trí.

 

Hiện tại, ngày nào ông cũng thượng cẳng chân hạ cẳng tay với ba con. Tô phu nhân vì che chở cho hai con gái mà cả như ngọn đèn gió . Ước chừng đ.á.n.h thêm vài trận nữa là mất mạng như chơi.]

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng hận thể lập tức vạch trần tội ác của Tô tướng quân bàn dân thiên hạ.

 

nàng chứng cứ, hươu vượn bằng chứng chỉ e Bệ hạ và văn võ bá quan tin, còn đả thảo kinh xà hại c.h.ế.t Tô phu nhân.

 

Nàng nghĩ cách cứu con Tô phu nhân ngoài .

 

Giang Nguyệt Dạng hỏi: [Tiểu Qua, ngươi bảo tới bái phỏng Tô phu nhân thì thế nào?]

 

Nếu dính líu tới tính mạng con thì nàng cũng chẳng lo chuyện bao đồng chi.

 

cùng là phận nữ nhi, liên quan đến mạng , nàng cách nào vờ như mà khoanh tay .

 

[Chẳng cả, Tô tướng quân sẽ để cô gặp mặt Tô phu nhân .]

 

[Ai bảo định đường đường chính chính tới bái phỏng chứ?]

 

Nguyên Đế khẽ nhướng mày, Trẫm ngay mà.

 

Lục Vân Đình cũng như điều suy nghĩ, thủ của Tô tướng quân cừ khôi, âm thầm canh chừng bảo vệ nàng mới .

 

Anh Quốc Công chẳng hề bất ngờ, phong cách chi là Tiểu Giang đại nhân.

 

Hệ thống lấm lét hỏi: [Ký chủ nửa đêm lẻn Tô tướng quân phủ ?]

 

[Chính xác! Ta cứu ba con Tô phu nhân , đó lấy bạo trị bạo.]

 

Văn võ bá quan lộ vẻ mặt hoang mang, “lấy bạo trị bạo” nghĩa là tẩn cho Tô tướng quân một trận ?

 

Ngũ hoàng t.ử từ trong túi gấm móc một miếng bánh đậu xanh lén lút nhét miệng, ngày tháng lành của Tô tướng quân chấm dứt .

 

Không, dựa tính khí của phụ hoàng thì đời gã coi như tong tới dấu chấm hết .

 

Hệ thống khuyên: [Ký chủ, nhớ tay nhẹ một chút, đừng đ.á.n.h c.h.ế.t đấy, chúng vẫn nên để luật pháp trừng phạt ông .]

 

[Biết , chừng mực mà. Lát nữa bãi triều, sẽ thỉnh giáo Quách Viện Chính xem đ.á.n.h chỗ nào đau c.h.ế.t gây mất mạng.]

 

Quách Viện Chính: “...”

 

Tiểu Giang đại nhân ơi, cô gây chuyện thể đừng lôi lão phu ? Lão phu mang tấm lòng thầy t.h.u.ố.c từ tâm, hiểu mấy trò tà môn ngoại đạo đó .

 

Thật sự hiểu chút nào !

 

Văn võ bá quan thấy lời , khỏi về phía Quách Viện Chính đang mang vẻ mặt đắng ngắt như ngậm bồ hòn.

 

Ha ha ha... Số Quách Viện Chính điểm danh sắp đuổi kịp cả Bệ hạ !

 

Ngũ hoàng t.ử nuốt trôi miếng bánh đậu xanh trong miệng, thầm nghĩ.

 

Tuy thể, nhưng vẫn hỏi một câu, liệu thể dẫn theo một chân !

 

Ta tay đ.ấ.m cho cô!

 

Hệ thống liếc Quách Viện Chính: [ thấy chắc ông cho cô . Ông nhất định sẽ bảo bản học y thuật chính thống, hiểu mấy thứ tào lao đó.]

 

Quách Viện Chính:... Sao cái gì mày cũng hết hả?

 

[Không , ông thì hỏi dì út của , dì út chắc chắn hiểu! Lần dì út tay nặng như thế với tên cặn bã Tịch Thanh Sơn mà gã chẳng vẫn sống nhăn răng đó thôi.]

 

Tống Hi Hòa đang say giấc nồng ở nhà: “...”

 

[Hỏi dì út cô cũng , nhưng đề xuất cô nên hỏi Lục Vân Đình hơn, chắc chắn cái gì cũng hỏi, mà cũng chẳng hé răng nửa lời ngoài. Dân nhà binh bọn họ đều rành mấy ngón đòn đ.á.n.h lắm.]

 

Lục Vân Đình: Ta... mấy thứ đó ?

 

Nghe đến đây, Tô tướng quân bản thể sẽ sống qua nổi ngày hôm nay. Thế là gã siết chặt nắm đấm, nảy sinh ý định một hai nghỉ!

 

Giang Nguyệt Dạng, chôn cùng với !

 

 

Loading...