Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 180: Khoa Cử Sắp Sửa Bắt Đầu
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm , bầu trời u ám nặng nề, như thể bao phủ bởi một tấm màn the màu xám tro, chẳng thấy lấy một tia nắng.
Bức tường thành hoàng cung nguy nga sừng sững, tiết trời mù mịt càng thêm phần trang nghiêm túc mục.
Giang Nguyệt Dạng bước xuống từ xe ngựa, chỉnh mũ quan đầu từng bước về phía cổng cung.
Giờ quan viên đến lâm triều nhiều, nàng tới mặt thị vệ cấm quân là thể lập tức kiểm tra cung.
Nàng trong bao lâu thì Lục Vân Đình cũng tới.
Đêm qua, và Cổ Lan thẩm vấn Vương Dũng suốt một đêm, nhưng rốt cuộc vẫn tra kẻ là ai.
Vương Dũng c.ắ.n răng chịu đựng qua cơn vạn kiến phệ tâm, chịu đựng qua nghiêm hình tra khảo, chịu đựng qua đủ loại độc dược.
Xương cốt và cái miệng cứng như sắt đá suýt chút nữa bức điên Cổ Lan!
Cổ Lan hỏi gã: “Trước nay từng ai thể kiên trì độc d.ư.ợ.c của , ngươi thế nào chịu đựng ?”
Vương Dũng đáp: “Ta bảo vệ nhà của .”
Gã chỉ dựa mỗi ý niệm đó để chống đỡ đến cùng, nhưng điều cũng đồng nghĩa với việc manh mối đứt đoạn.
Lục Vân Đình bước cung đạo dẫn tới Thái Hòa Điện, nhớ thời gian phụ mẫu còn tại thế, bất giác ngẩng đầu lên bầu trời xám xịt.
Sẽ một ngày, nhất định khiến kẻ chỉ lẩn trốn trong bóng tối trả giá bằng cả mạng sống!
Hắn thu hồi ánh mắt, thẳng về phía với ánh kiên định mà sắc lạnh, từng bước chân bước tới dứt khoát vững vàng!
Bên ngoài Thái Hòa Điện, văn võ bá quan tề tựu xếp thành hàng dài.
Giang Nguyệt Dạng bước đến vị trí của ngay ngắn, theo bản năng đưa mắt sang phía võ tướng.
Nàng khẽ nhíu mày, vẫn tới nhỉ?
Là do thẩm vấn thuận lợi ?
Qua chừng nửa khắc, tiểu thái giám bước mời văn võ bá quan điện. Cũng chính lúc , Lục Vân Đình mới vặn chạy tới.
Giang Nguyệt Dạng nhận thấy sắc mặt , nhưng khi lướt qua bên cạnh nàng vẫn hướng về phía nàng mỉm dịu dàng.
Sau khi bọn họ điện ngay ngắn, Nguyên Đế liền dẫn theo Lý Phúc Toàn cùng mấy thái giám hầu cận tín bước .
Ông còn kịp xuống cất tiếng hỏi: “Lại bộ Thượng thư, việc liên quan đến khoa cử chuẩn thỏa đáng ?”
Lại bộ Thượng thư lập tức bước khỏi hàng bẩm báo: “Hồi bẩm Bệ hạ, sự đều thỏa. Đề thi niêm phong xong xuôi, trường thi bố trí tất, các quan viên giám khảo cũng tuyển định.”
Nguyên Đế hài lòng gật đầu: “Như thế . Trẫm hy vọng kỳ khoa cử thể tuyển chọn những nhân tài thực sự hữu dụng, chớ để tái diễn chuyện gian lận khoa cử. Bằng , Trẫm tuyệt đối tha!”
Mọi đồng thanh mệnh.
Nhắc tới khoa cử, Giang Nguyệt Dạng bất giác nhớ thời điểm thi đại học kiếp , khi cả nàng căng thẳng như một sợi dây đàn kéo căng.
Chỉ cần sơ sẩy khống chế lực là dây đứt ngay tắp lự!
Giờ đây nàng cần thi cử, đáng lẽ nhẹ nhõm cả mới đúng. ca ca thắp đèn thức thâu đêm sách, nàng cũng tránh khỏi căng thẳng lây.
Giang Nguyệt Dạng bấm ngón tay tính toán, chỉ còn vỏn vẹn bảy ngày nữa là kỳ thi khoa cử bắt đầu, tất cả sĩ t.ử tham gia ứng thí đều đang tranh thủ từng giây từng phút để ôn tập.
Kỳ thi Hội tỷ lệ trúng tuyển cao nhất từ đến nay, bởi vì lượng lấy đỗ lên tới hai trăm , trong khi chỉ vỏn vẹn vài chục .
Bọn họ đều nắm bắt lấy cơ hội trăm năm hiếm , đặc biệt là những từng suýt soát điểm chuẩn ở các khoa thi !
Còn về phần bao nhiêu lọt vòng thi Đình thì tùy tình hình mà định.
Nguyên Đế tiếp: “Thái tử, Lục tướng quân, Giang Nguyệt Dạng, ba các ngươi đối với công tác chuẩn khoa cử liệu còn điều gì cần bổ sung ?”
Thái t.ử và Lục Vân Đình cùng bước khỏi hàng, đồng thanh đáp: “Nhi thần (Vi thần) gì bổ sung.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Không thấy tiếng Giang Nguyệt Dạng trả lời, Nguyên Đế bất giác về phía nàng.
Bạch Trạch lưng nàng vội ho một tiếng thật mạnh, nhỏ giọng gọi: “Tiểu Giang đại nhân.”
Giang Nguyệt Dạng mải nghĩ xuất thần, thấy Bạch Trạch gọi .
Hết cách, Bạch Trạch đành liên tục ho thêm mấy tiếng nữa, Giang Nguyệt Dạng bấy giờ mới thấy động tĩnh mà đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-180-khoa-cu-sap-sua-bat-dau.html.]
“Bạch đại nhân, ngài thấy cổ họng khó chịu ?”
Bạch Trạch: “...”
Giang Nguyệt Dạng hạ thấp giọng nhắc nhở: “Ngài nhỏ tiếng chút, nhỡ Bệ hạ thấy thì lát nữa ngài phạt trừ bổng lộc của ngài đấy.”
Bạch Trạch: “...”
Các quan viên xung quanh thấy thì thi cúi đầu nín , bả vai rung lên bần bật.
Bệ hạ trừ bổng lộc của Bạch đại nhân thì , nhưng hiện tại Bệ hạ chắc chắn đang trừ ngày nghỉ của cô đấy!
Bạch Trạch bất lực nháy mắt với nàng lia lịa, Giang Nguyệt Dạng bấy giờ mới nhận điều gì đó, từ từ đầu .
Và , nàng chạm ngay ánh mắt của Nguyên Đế.
Nguyên Đế nghiêm mặt : “Giang Nguyệt Dạng, sáng sớm tinh mơ ngươi ngẩn cái gì? Đã giờ Thìn , còn tỉnh ngủ ?”
Giang Nguyệt Dạng theo bản năng lầm bầm trong lòng: [Bình thường ngủ tới cuối giờ Tỵ (11 giờ trưa), ngài bảo tỉnh ngủ cho nổi?]
Hệ thống thản nhiên lên tiếng: [Ký chủ khiêm tốn . Nếu bụng đói cồn cào thì cô còn thể ngủ tới đầu giờ Mùi (13 giờ chiều) cơ.]
Nguyên Đế: “...”
Văn võ bá quan hâm mộ thôi, ngủ đẫy giấc thật đấy.
Giang Nguyệt Dạng lầm bầm xong liền bước khỏi hàng, hành lễ : “Xin Bệ hạ thứ tội, vi thần đang mải suy nghĩ về chuyện thi cử nên nhất thời quá nhập tâm.”
Nguyên Đế âm thầm hít sâu một : “Vậy ngươi thử xem ngươi đang nghĩ những gì?”
“Vi thần... Vi thần đang nghĩ các thí sinh thi liên tục suốt ba ngày, liệu chúng nên chuẩn cho họ một đồ vật giúp tỉnh táo tinh thần .
Chẳng hạn như túi thơm bạc hà, thể đuổi muỗi giúp sảng khoái đầu óc.
Hơn nữa áp lực của thí sinh cực kỳ lớn, e rằng sẽ ngất xỉu hoặc cảm xúc bất , cần bố trí thái y túc trực tại chỗ.
Còn về phần ẩm thực, ba ngày ăn quá nhiều dầu mỡ, cần thanh đạm mà giàu dinh dưỡng, thần cho rằng cháo nóng ăn kèm vài món dưa muối thanh cảnh là nhất.
Khoa cử là để tuyển chọn nhân tài, thần mong ai vì quá căng thẳng và lao lực mà tổn hại đến thể, thậm chí là tính mạng.”
Khóe môi Nguyên Đế giật giật: “Ngươi tính toán cũng chu gớm.”
Chu đến mức ông suýt nữa nghi ngờ ban nãy Giang Nguyệt Dạng thất thần đúng là đang nghĩ tới những chuyện , nhưng ông dám khẳng định là .
“Những điều đều là bổn phận của vi thần.”
Hệ thống phát cho nàng một tràng pháo tay: [Ký chủ, khả năng ứng biến tại chỗ của cô đỉnh thật đấy, năng trôi chảy đến mức suýt chút nữa cũng tin sái cổ .]
Nguyên Đế: Thấy , Trẫm bảo là ban nãy nàng hề nghĩ về mấy thứ đó mà.
Giang Nguyệt Dạng khẽ biện bạch một câu: [Thì vốn dĩ đang nghĩ chuyện khoa cử mà.]
[, đoạn đầu cô quả thực nghĩ chuyện thi cử, nhưng đoạn là nghĩ đến việc lúc coi thi liệu cô về nhà , nếu về thì ngủ ở , đám quan giám khảo các cô sẽ ăn cái gì.
Có thịt bò, thịt cừu, thịt gà, hoa quả, điểm tâm, chiều ... Nếu thì liệu thể bảo nhà đem tới .
Nếu cho nhà đem tới thì liệu cô c.h.ế.t đói , c.h.ế.t khó coi , đày xuống địa ngục ...]
Nguyên Đế: “...”
Văn võ bá quan mà đơ cả , đầu óc của Tiểu Giang đại nhân cũng quá mức phong phú , vả những thứ nàng nghĩ quả thực vô cùng hoang đường.
cũng ít để ý thấy, những lời hệ thống liệt kê , ban nãy bọn họ .
Nghĩa là tiếng lòng của Tiểu Giang đại nhân, chuyện gì bọn họ cũng hết.
Giang Nguyệt Dạng: [Ngươi cứ xem mấy chuyện đó rốt cuộc liên quan đến thi cử nào?]
Hệ thống: [...]
Nguyên Đế thấy hai bên đấu võ mồm xong xuôi liền cất tiếng gọi Quách Viện Chính: “Ba ngày khoa cử, Thái Y Viện hãy cắt cử thái y luân phiên túc trực.”
“Vi thần tuân chỉ.”