Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 18: Thượng Triều

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:57:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giờ Mão hôm , trăng bạc còn treo lơ lửng nền trời, Giang Nguyệt Dạng vẫn đang say giấc nồng thì Hương Lăng ngáp đẩy cửa bước .

 

Kể từ năm hai tuổi theo hầu bên cạnh Giang Nguyệt Dạng đến nay, nàng bao giờ dậy sớm như thế , vẫn là Thanh Chi gọi dậy.

 

Tối qua, Giang Thượng thư đặc biệt dặn dò Thanh Chi đ.á.n.h thức Giang Nguyệt Dạng cho bằng . Bởi vì ông quá hiểu con gái , chắc chắn sẽ chịu dậy.

 

Hương Lăng vươn tay khẽ lay lay Giang Nguyệt Dạng đang giường: “Cô nương, đến giờ dậy .”

 

Giang Nguyệt Dạng nhíu mày, theo bản năng xoay một cái, chẳng chút dấu hiệu nào là tỉnh dậy.

 

“Cô nương, dậy nhanh là trễ giờ thượng triều mất đấy ạ.”

 

Hương Lăng xong ngáp thêm một cái, cả chủ lẫn tớ đều buồn ngủ rũ rượi.

 

Hai chữ “thượng triều” giống như kích hoạt cơ quan nào đó, Giang Nguyệt Dạng bỗng dưng mở trừng hai mắt.

 

Nàng chằm chằm lên trần nhà chớp mắt một hồi lâu, đột nhiên phát tiếng kêu rên như còn thiết tha gì cuộc đời.

 

“A... Cái chuyện quỷ quái gì thế , nhớ ngày xưa công ăn lương cũng từng dậy sớm đến mức bao giờ!”

 

Hương Lăng vỗ vỗ cho tỉnh táo hơn đôi chút: “Cô nương, dậy thôi, nô tỳ hầu hạ rửa mặt y phục.”

 

“Không dậy, trễ thì trễ . Vừa cũng chẳng quan triều.” Giang Nguyệt Dạng bướng bỉnh nhắm nghiền mắt .

 

[Ký chủ , cha cô chắc chắn sẽ để chuyện đó xảy .] Hệ thống cất tiếng nhắc nhở.

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

Giang Nguyệt Dạng im lặng mở mắt dậy, ngây một lát mới bất đắc dĩ xuống giường.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

quan phục nên Giang Nguyệt Dạng vẫn mặc y phục thường ngày của .

 

Hôm nay nàng cũng chẳng ăn diện gì đặc biệt, vẫn chỉ như ngày thường.

 

Nàng thu dọn chỉnh trang xong thì Giang Thượng thư xách theo bữa sáng sang tìm nàng.

 

Đợi đến khi thấy bộ dạng ngái ngủ tỉnh của Giang Nguyệt Dạng, ông lắc đầu ngao ngán nỡ thẳng.

 

“Hôm qua chẳng bảo con ngủ sớm một chút ?”

 

Giang Nguyệt Dạng nhắm tịt mắt đáp: “Cha , ngủ sớm đồng nghĩa với việc dậy sớm .”

 

Giang Thượng thư: “...”

 

Do giờ thượng triều của Đại Hạ khá sớm nên Giang Thượng thư thường giải quyết bữa sáng ngay xe ngựa.

 

Thế là, hai cha con lên xe ngựa, Giang Thượng thư liền lấy từ trong hộp thức ăn một đĩa bánh thịt và một đĩa bánh bao thịt, ngoài còn hai ống tre đựng nước cháo hoa.

 

Hai cha con im lặng ăn bữa sáng, quán triệt triệt để phương châm ăn , ngủ lời.

 

Cho đến khi cả hai đều bụng, Giang Thượng thư mới dùng khăn tay lau miệng dặn dò: “Lát nữa trong con cứ theo , ngó lung tung, nhất là cúi đầu mũi chân . Sau khi đại điện, Bệ hạ hỏi gì thì con bước trả lời, hỏi thì ngậm chặt miệng .”

 

Tốt nhất là khóa luôn cả tiếng lòng .

 

chuyện là bất khả thi, con gái ông hễ rảnh rỗi việc gì thích tán gẫu với cái thứ Tiểu Qua .

 

Đến tận bây giờ ông vẫn chẳng Tiểu Qua rốt cuộc là cái thứ gì.

 

“Biết ạ.” Giang Nguyệt Dạng ủ rũ đáp một tiếng.

 

[Không thượng triều bao lâu nữa, cứ mãi mỏi chân c.h.ế.t .]

 

Hệ thống: [Căn cứ thời gian tan triều về nhà ngày thường của cha cô mà tính, phần lớn các trường hợp đều tầm ba đến năm tiếng đồng hồ.]

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức biến thành mặt mướp đắng: [Lâu thế cơ ? Không giữa chừng nghỉ giải lao, vệ sinh, ăn đồ ăn vặt nhỉ?]

 

[Hỏi cha cô .]

 

Giang Thượng thư: Miễn hỏi! Ông trả lời mấy cái câu hỏi vớ vẩn đó.

 

Giang Nguyệt Dạng đầu liếc cha một cái, Giang Thượng thư bất động thanh sắc dời tầm mắt chỗ khác.

 

[Thôi bỏ , mà hỏi cha chắc chắn sẽ ông véo tai cho mà xem.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-18-thuong-trieu.html.]

 

Cứ như thế, chẳng tự lúc nào xe ngựa dừng , bọn họ tới cửa cung.

 

Lúc , nơi đây đỗ ít xe ngựa, các vị đại nhân đang xếp hàng cho thị vệ kiểm tra.

 

Xác nhận mang theo vật phẩm cấm mới cho qua.

 

Xe ngựa Giang gia xuất hiện nhiều chú ý tới, bọn họ đều vô cùng tò mò về Giang Nguyệt Dạng.

 

Tò mò xem nàng điểm gì đặc biệt mà Bệ hạ màng triều thần phản đối, khăng khăng ban quan tước cho nàng.

 

Giang Nguyệt Dạng bước xuống xe , đó hiếu đỡ cha xuống.

 

Giữa một màu quan phục chỉnh tề xuất hiện một tiểu cô nương mặc váy dài thướt tha, gây chú ý cũng khó.

 

Những vốn dĩ để ý thì lúc cũng đều thấy.

 

Có vị đại nhân quan hệ với Giang Thượng thư bước tới chào hỏi: “Thượng thư đại nhân buổi sáng lành, đây là lệnh ái đấy ư?”

 

Giang Thượng thư khẽ gật đầu: “Tiểu nữ Nguyệt Dạng. Dạng Dạng, vị là Hộ bộ Tả Thị lang Vương đại nhân.”

 

“Nguyệt Dạng bái kiến Vương đại nhân.”

 

Vương đại nhân gật đầu: “Nghe Thượng thư đại nhân con từ nhỏ thể yếu ớt, nay đỡ hơn chút nào ?”

 

Giang Nguyệt Dạng liền sang cha , Giang Thượng thư gượng gạo giật khóe môi: “Thời gian còn sớm nữa, chúng cũng nên trong thôi.”

 

Nói xong, chẳng đợi Vương đại nhân kịp phản ứng, Giang Thượng thư kéo tay con gái sải bước nhanh về phía cung môn.

 

Sau khi thuận lợi qua khỏi cửa cung, bọn họ một đường tiến về phía Thái Hòa Điện nơi thiết triều nghị chính.

 

Suốt dọc đường, ít chào hỏi Giang Thượng thư, cũng ít âm thầm đ.á.n.h giá Giang Nguyệt Dạng bên cạnh ông.

 

Khó khăn lắm mới tới Thái Hòa Điện, nhưng vẫn thể ngay mà đợi Nguyên Đế tới mới theo phẩm cấp quan chức xếp hàng tiến .

 

Có điều, bọn họ cũng chẳng chờ đợi lâu, bởi vì Nguyên Đế cũng đang nóng lòng gặp Giang Nguyệt Dạng.

 

Thái giám bước thông báo các vị đại nhân tiến điện, Giang Nguyệt Dạng bám sát theo lưng cha nàng.

 

Trên đại điện, Nguyên Đế sớm ngay ngắn long ngai, tầm mắt di chuyển theo từng bước chân của Giang Nguyệt Dạng.

 

Đợi khi văn võ bá quan vị trí tề chỉnh, Nguyên Đế mới mở lời: “Lâm Thượng thư, Trẫm hôm qua khanh ngất xỉu. Thân thể khỏe thể ở nhà tĩnh dưỡng, chớ gượng ép triều.”

 

“Tạ Bệ hạ quan tâm, thể thần gì đáng ngại.”

 

“Vậy thì .” Tầm mắt Nguyên Đế chuyển hướng thấy Đại Lý Tự Thiếu khanh: “Tần ái khanh chẳng xin nghỉ phép hai hôm ? Hôm nay tới ?”

 

Tần Thời: “Chuyện trong nhà thần xử lý xong xuôi, nên thần tới triều.”

 

Lời ngoài miệng là , nhưng nguyên do thực sự khiến triều là vì hôm nay Giang Nguyệt Dạng sẽ theo Giang Thượng thư tới thượng triều.

 

Chàng đến để sáng tỏ mối nghi hoặc trong lòng .

 

Nguyên Đế hỏi thêm, đưa mắt quanh một lượt các triều thần bên : “Trẫm thấy hôm nay tới triều đông hơn hẳn khi, thật là chuyện hiếm thấy!”

 

Hôm nay đến quả thật đông hơn nhiều, ngay cả các võ tướng bình thường chẳng mấy khi triều cũng đều mặt.

 

lúc , Hữu tướng bước khỏi hàng: “Bệ hạ, Tây Châu Thứ sử bản tấu báo, các huyện thành quyền cai quản của ông mưa liên tiếp hơn một tháng nay, ngập úng nghiêm trọng, mùa màng e rằng mất trắng, xin miễn thuế một năm.”

 

Nguyên Đế: “Xác nhận tình hình đúng như thì chuẩn tấu.”

 

Hữu tướng liếc Giang Nguyệt Dạng vẫn đang cúi gầm đầu lưng Giang Thượng thư, tiếp: “Nghe đồn con gái của Giang Thượng thư học thức hơn , mạo hỏi một câu, khi đối mặt với thiên tai ập đến bất ngờ, thế nào mới thể giảm thiểu tổn thất cho bá tánh một cách nhất? Tránh thương vong?”

 

Lời thốt , tất cả đều đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Giang Nguyệt Dạng.

 

Giang Nguyệt Dạng đang nhắm mắt lén lút ngủ gật chẳng chút phản ứng nào.

 

Một lúc , thấy nàng vẫn nhúc nhích, đám đại thần bất giác đưa mắt .

 

Giang Thượng thư sốt ruột chịu nổi, lén lút lùi một bước giẫm mạnh lên chân nàng một cái.

 

“Ui da! Tên khốn nạn nào giẫm chân thế!” Giang Nguyệt Dạng đau điếng hét toáng lên một tiếng.

 

 

Loading...