Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 179: Tìm Thấy Tai Mắt Trong Quân Đội

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hệ thống tới mức nước , Giang Nguyệt Dạng giữ vững nguyên tắc hại khác, đành đội vi mạo bên trong.

 

Trong quân doanh khắp nơi đều thể thấy cờ xí của Lục gia quân, bất giác mang cho Giang Nguyệt Dạng một cảm giác như cờ đỏ năm đang phấp phới tung bay trong gió .

 

Binh lính tuần tra ngang qua khi thấy Lục Vân Đình, một ai ngoại lệ đều cất tiếng chào một tiếng Đại tướng quân.

 

Lục Vân Đình khẽ gật đầu, thấy y phục của binh lính xung quanh đều mặc chỉnh tề, mới yên tâm dẫn Giang Nguyệt Dạng tiếp tục sâu bên trong.

 

Trước khi tới quân doanh, cho tới để chỉnh đốn tác phong quân dung quân mạo.

 

Một đám đàn ông thô kệch ngày thường đều thích cởi trần lộ ngực, điều đối với một cô nương mà thì quá mức khiếm nhã.

 

Hắn cũng để Giang Nguyệt Dạng thấy những thứ đó.

 

Giang Nguyệt Dạng đ.á.n.h giá từng tướng sĩ Lục gia quân trong tầm mắt của : [Tiểu Qua, cho kỹ đấy.]

 

[Đã rõ.]

 

Vừa quan sát, bọn họ liền tới diễn võ trường.

 

Các tướng sĩ Lục gia quân đang hăng say thao luyện, âm thanh va chạm của đao thương kiếm kích vang lên rầm trời điếc tai, tiếng hô g.i.ế.c liên tiếp vang vọng.

 

Giang Nguyệt Dạng cảnh tượng cho chấn động sâu sắc, nhưng nàng cũng quên mục đích của chuyến .

 

[Tiểu Qua, đông như , ngươi xuể ?]

 

Hệ thống đắc ý hừ nhẹ một tiếng: [Chuyện nhỏ, mắt của giống mắt của các . Cho ba phút.]

 

[Lâu thế cơ ?]

 

Hệ thống: [... Không lâu , ăn dưa của từng một mà.]

 

[Được .]

 

Rất nhanh, ba phút trôi qua.

 

Hệ thống : [Ký chủ, cầm trường thương phía các tướng sĩ từng gặp mặt kẻ thù g.i.ế.c cha của Lục Vân Đình.]

 

Lời thốt , nhóm Lục Vân Đình đồng loạt về phía mà hệ thống chỉ điểm, Giang Nguyệt Dạng cũng theo bản năng sang.

 

Bởi vì tiếng thao luyện vô cùng lớn, cho nên ngoại trừ mấy bọn họ thì một ai thấy tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng.

 

Lục Vân Đình nhận mà hệ thống nhắc tới, là một tướng lĩnh của Lục gia quân, tên là Vương Dũng.

 

Năm đó, vị tướng lĩnh từng đ.á.n.h bại chính là .

 

Lục gia quân giống với quân đội do triều đình quản hạt, ngoại trừ Lục Vân Đình là Đại tướng quân thì còn bảy vị tướng quân.

 

Dưới tướng quân còn hai mươi mốt vị tướng lĩnh, mấy chục vị giáo úy, cùng với hàng trăm thiên hộ, bách hộ, thập hộ.

 

Chuyến theo hồi kinh chỉ hai vị tướng quân, ba vị tướng lĩnh, sáu vị giáo úy...

 

Giang Nguyệt Dạng hỏi: [Tiểu Qua, ngoại trừ đó thì những khác vấn đề gì ?]

 

[Trong những ở đây thì .]

 

Giang Nguyệt Dạng ừ một tiếng, giơ tay chỉ về phía mà hệ thống đầu hỏi Lục Vân Đình: “Người đang cầm trường thương giữ quân chức gì thế?”

 

“Tướng lĩnh.”

 

“Hắn là thuộc hạ trực hệ của ai?”

 

Lục Vân Đình tên của một vị tướng quân.

 

Hệ thống đợi Giang Nguyệt Dạng hỏi dồn, liền trực tiếp trả lời: [Không ông , thể thấy mặt của ông .]

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng và mấy Lục Vân Đình đều khẽ nhíu mày.

 

Câu trả lời như thể nghi ngờ khiến sự việc càng thêm phần phức tạp, mà Vương Dũng thực sự hiệu trung rốt cuộc là ai?

 

Một lát , Giang Nguyệt Dạng đưa tay nắm lấy tay Lục Vân Đình, đôi mắt lớp rèm sa thẳng .

 

“Lục Vân Đình, tin ?”

 

Lục Vân Đình khẽ siết c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Tin.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Người mang cho một cảm giác vô cùng bất an, trực giác mách bảo rằng, liên quan đến cái c.h.ế.t của phụ .”

 

Lục Vân Đình vẻ kinh ngạc: “Lát nữa sẽ cho điều tra . Nơi quá ồn ào, chúng về phía doanh trướng .”

 

“Được.”

 

Lục Vân Đình dẫn Giang Nguyệt Dạng về phía doanh trướng, Hứa An thì ở phía .

 

Đợi bọn họ xa, Hứa An liền tìm một cái cớ để gọi Vương Dũng .

 

Trên đường trở về, Giang Nguyệt Dạng vẫn luôn suy nghĩ để rà soát nốt những còn một lượt.

 

Chẳng mấy chốc, bọn họ trở về tới soái trướng.

 

Lục Vân Đình để nàng vị trí của , còn đích bưng rót nước cho nàng.

 

Đến khi nàng hồn thì bản uống liền mấy chén nước .

 

Giang Nguyệt Dạng : “Lục Vân Đình, gặp các tướng lĩnh của Lục gia quân. Nghe bọn họ nào nấy đều kiêu dũng thiện chiến, đ.á.n.h thắng đó.”

 

“Được, cho gọi bọn họ tới.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-179-tim-thay-tai-mat-trong-quan-doi.html.]

 

lúc , Hứa An vặn từ bên ngoài bước .

 

Hắn đảo tròn tròng mắt, cợt nhả : “Giang cô nương, tướng lĩnh thì gì đáng xem chứ? Muốn xem thì xem các tướng quân uy phong lẫm liệt kìa!”

 

“Còn cả tướng quân trở về ?”

 

“Có chứ, tận hai vị lận!”

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức ngước mắt về phía Lục Vân Đình, trong đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu , ánh đang chớp chớp lấp lánh.

 

Dáng vẻ nũng bực khiến tâm thần Lục Vân Đình khỏi khẽ run lên một nhịp.

 

Hắn mất tự nhiên dời tầm mắt , khẽ ho một tiếng : “Hứa An, gọi bọn họ tới đây.”

 

“Rõ!”

 

Giang Nguyệt Dạng rạng rỡ, mày mắt cong cong tựa vầng trăng khuyết.

 

Nhìn bóng lưng Hứa An xoay rời , nàng bỗng nhiên cảm thấy vị trí đang dường như gì đó sai sai.

 

Sau khi ngẩn một lát, nàng đột nhiên phắt dậy.

 

Lục Vân Đình thấy nàng giật bật dậy như , vội vàng hỏi: “Sao thế?”

 

“Chàng... để ở đây?”

 

Lục Vân Đình mỉm : “Không cả.”

 

“Không , vẫn nên xuống thì hơn.” Giang Nguyệt Dạng bước xuống phía .

 

Không lâu , hai vị tướng quân và hai vị tướng lĩnh liền tới. Bốn thấy trong soái trướng còn ngoài thì chút kinh ngạc.

 

“Đại tướng quân.” Bốn ôm quyền hành lễ.

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ ho một tiếng đầy ngụ ý, hệ thống liền lập tức đáp một câu: [Không .]

 

Bốn thấy hai chữ “ ”, theo bản năng liền liếc về phía nàng một cái.

 

bốn cũng gì, chỉ xem như nàng đang lẩm bẩm một .

 

Lục Vân Đình giơ tay hiệu: “Ngồi .”

 

Để khiến bốn cảm thấy kỳ lạ, liền tùy tiện tìm một việc cùng bốn thảo luận vài câu.

 

Chẳng bao lâu , bốn liền cáo lui rời .

 

Giang Nguyệt Dạng cũng nán lâu, thêm một lát dậy : “Ta về đây.”

 

“Ta tiễn nàng.”

 

“Không cần , tra khảo .”

 

Người đó cũng là một tướng lĩnh, nhưng tới đây. Nói cách khác, Lục Vân Đình khống chế đó .

 

“Ừm. Trên đường cẩn thận.”

 

Giang Nguyệt Dạng vẫy vẫy tay với : “Ngày mai gặp .”

 

***

 

Trăng sáng vắt ngang trời, ánh trăng lạnh lẽo thanh vắng.

 

Bên hầm rượu của Túy Tiên Cư, Vương Dũng trói chặt một giá sắt chữ thập. Một chậu nước lạnh tạt thẳng xuống, đang hôn mê dần dần tỉnh .

 

Vương Dũng mở đôi mắt lờ đờ, khi mặt là ai, liền nhếch khóe môi .

 

Hắn giống những kẻ khác giãy giụa cái c.h.ế.t, mà trực tiếp cất lời hỏi: “Đại tướng quân phát hiện ?”

 

Ánh mắt Lục Vân Đình lạnh tựa sương băng: “Là ai g.i.ế.c phụ ?”

 

“Thứ cho mạt tướng thể trả lời!”

 

“Ta liên lụy đến vô tội, nhưng nếu ngươi khăng khăng chịu , thì đừng trách tuyệt tình.”

 

Sắc mặt Vương Dũng biến đổi: “Ngài gì?”

 

“Ngươi tự rõ.”

 

“Không, ngài sẽ thế.” Vương Dũng bình tĩnh trở : “Đại tướng quân, ngài một trái tim lương thiện.”

 

Lục Vân Đình lạnh: “Ngươi chắc chắn chứ?”

 

Vương Dũng từ từ nhắm mắt : “Đại tướng quân, vì với , thà đ.á.n.h cược ngài sẽ hại nhà của .”

 

Lục Vân Đình siết chặt nắm đấm, gân xanh cánh tay nổi lên cuồn cuộn, đang cố gắng đè nén sát ý trong lòng.

 

“Nói nhảm nhiều với gì, tin thể chịu đựng nỗi đau thấu tim.” Cổ Lan đút cho Vương Dũng nuốt xuống một viên d.ư.ợ.c .

 

Chẳng mấy chốc, Vương Dũng đau đớn đến mức gương mặt vặn vẹo biến dạng.

 

Cổ Lan : “Ngươi bây giờ cảm thấy như vạn con kiến đang c.ắ.n xé trái tim ? đấy. Nói kẻ màn, sẽ cho ngươi t.h.u.ố.c giải.”

 

Vương Dũng c.ắ.n lưỡi tự sát, nhưng Cổ Lan kịp thời bóp chặt lấy cằm.

 

“Đừng phí công vô ích nữa. Có ở đây, ngươi c.h.ế.t cũng c.h.ế.t .”

 

 

Loading...