Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 176: Nếu Ngươi Không Tin Thì Có Thể Vào Mặc Giúp Ta

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Đợi ?]

 

[ thế! Ngươi chẳng bảo “Thất Tinh Hoa” thể giải bách độc ? Tại mắt của Nhị hoàng t.ử vẫn như thế ?]

 

Hệ thống: [Ký chủ, cô qua nắm tay Nhị hoàng t.ử , quét qua cho y một chút xem độc tố trong cơ thể y thanh trừ sạch sẽ . Nếu như , phỏng chừng dùng thêm một đóa “Thất Tinh Hoa” nữa.]

 

Nghe thấy lời , Giang Nguyệt Dạng chợt cảm thấy xót xa vô cùng: [Khoan , dùng thêm một đóa nữa chứ? Tên tiểu Tam hoàng t.ử cũng quá đắt đỏ đấy, trả hàng ghê.]

 

Tam hoàng tử: “...”

 

Ta đường đường là một đích xuất hoàng t.ử tự hạ thấp phận tiểu cho ngươi, chẳng lẽ còn đáng giá bằng hai bông hoa ?

 

Hệ thống đồng tình ừ một tiếng: [ đắt thật, hai tên Tam hoàng t.ử gom cũng chẳng mua nổi một đóa “Thất Tinh Hoa”.]

 

Tam hoàng t.ử tự giễu kéo khóe môi, , đáng giá. hàng bán , miễn đổi trả nhé.

 

[Thôi bỏ , Nhị hoàng t.ử cũng tiêu hóa xong bông hoa . Ta bảo y nôn , y cũng chẳng nôn .]

 

Tam hoàng t.ử cạn lời, ngươi câu cứ như thể nếu nôn thì ngươi thật sự bắt nôn trả .

 

Ngươi thấy buồn nôn hả?

 

Giang Nguyệt Dạng về phía Nhị hoàng tử, chậm rãi cất lời: “Nhị điện hạ, thể để thần bắt mạch cho ngài một chút ?”

 

Nhị hoàng t.ử gật đầu, vén tay áo lên đưa tay .

 

Giang Nguyệt Dạng giả vờ giả vịt đặt hai ngón tay lên cổ tay Nhị hoàng tử: [Tiểu Qua, bắt đầu quét .]

 

[OK!]

 

Dứt lời, hệ thống liền phát những tiếng bíp bíp tương tự như âm thanh quét dữ liệu.

 

Nhị hoàng t.ử theo bản năng nín thở, Tam hoàng t.ử cũng căng thẳng bên cạnh.

 

Nhìn bộ dạng tiếc của ban nãy của Giang Nguyệt Dạng, nàng còn bằng lòng lấy một đóa “Thất Tinh Hoa” nữa .

 

Ta ở chỗ nàng đáng giá, rốt cuộc dùng thứ gì mới thể đổi lấy “Thất Tinh Hoa” từ tay nàng đây?

 

lúc , âm thanh bíp bíp ngừng .

 

Giang Nguyệt Dạng thu tay về, sốt ruột hỏi: [Thế nào ?]

 

[Độc tố trong cơ thể Nhị hoàng t.ử thanh trừ , nhưng đôi mắt của y thể biến trở như cũ nữa.]

 

Lời thốt , trái tim Nhị hoàng t.ử lập tức rơi thẳng xuống đáy vực, Tam hoàng t.ử bên cạnh cũng ỉu xìu cả .

 

[Tại như ?]

 

[Chuyện cũng giải thích . phỏng chừng là do độc tố tàn phá quá nghiêm trọng, cho dù giải độc cũng thể khôi phục trạng thái ban đầu.]

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng Nhị hoàng t.ử mà trầm mặc.

 

Nhị hoàng t.ử thấy thế liền gượng một nụ đượm vẻ bi thương: “Giang cô nương cứ thẳng, .”

 

“Nhị điện hạ, đôi mắt của ngài khỏi nữa .”

 

“Ừm.” Nhị hoàng t.ử khẽ phát một tiếng đáp từ khoang mũi: “Những ngày qua cũng đoán phần nào, chỉ là vẫn ôm một tia hy vọng với Giang cô nương mà thôi.”

 

“Nhị ca...”

 

“Hai các ngài... thật cũng cần bày bộ dạng như sắp c.h.ế.t thế .”

 

Hai : “...”

 

Giang Nguyệt Dạng hắng giọng: “Đôi mắt của Nhị điện hạ tuy khỏi , nhưng độc tố trong cơ thể ngài sạch bóng, sẽ còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. Hơn nữa... chỗ thần một thứ thể giúp Nhị điện hạ che giấu màu sắc của đôi mắt.”

 

Nghe , hai đồng loạt sáng mắt lên.

 

Tam hoàng t.ử vội vã hỏi: “Thứ gì thế?”

 

Giang Nguyệt Dạng lục lọi một hồi, móc một chiếc hộp gỗ.

 

Bên trong là “Tinh Mâu Tử” thể đổi màu đồng t.ử mà nàng mua từ thương gia ở vị diện tinh tế.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Không màu vị, một viên tác dụng trong mười ngày.

 

Nàng mở hộp , để lộ những viên t.h.u.ố.c màu lam bên trong: “Đây là một loại d.ư.ợ.c thể đổi màu sắc con ngươi, nhưng d.ư.ợ.c hiệu của nó chỉ duy trì một tuần trăng mười ngày, mười ngày cần uống nữa.”

 

Ban đầu nàng định mua mấy đôi kính áp tròng màu cho Nhị hoàng tử, nhưng nghĩ đến việc đeo kính áp tròng nhiều cho mắt.

 

Thế là, nàng liền bỏ tiền lớn mua loại “Tinh Mâu Tử” bất kỳ tác dụng phụ nào, vô cùng tiện lợi khi sử dụng.

 

“Viên t.h.u.ố.c thần kỳ đến thế ?”

 

Tam hoàng t.ử định đưa tay lấy, Giang Nguyệt Dạng liền “bộp” một tiếng gập nắp hộp .

 

Tam hoàng tử: “...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-176-neu-nguoi-khong-tin-thi-co-the-vao-mac-giup-ta.html.]

 

Giang Nguyệt Dạng chìa tay về phía y: “Đưa tiền.”

 

“... Bao nhiêu?”

 

Một hộp “Tinh Mâu Tử” năm mươi viên, nàng tốn mười vạn tinh nguyên tệ, trong đó thuế công nghệ chiếm tới chín vạn.

 

May mà đồ đạc ở thời đại khá giá trị, nếu với mức thuế cao ngất ngưởng như , nàng thật sự nỡ mua.

 

Một miếng ngọc bội ở nơi chỉ bán vài trăm lượng, nhưng lên thương thành thể đổi hàng chục triệu tinh nguyên tệ.

 

Giang Nguyệt Dạng suy nghĩ một lát : “Điện hạ đưa cho thần một món trang sức bằng ngọc là .”

 

“Chỉ thế thôi?”

 

Tam hoàng t.ử bất ngờ, y cứ ngỡ Giang Nguyệt Dạng sẽ sư t.ử ngoác mồm đòi một phen, ngờ nàng chỉ đòi một miếng ngọc.

 

“Chỉ thế thôi, nhưng nếu điện hạ cảm thấy áy náy trong lòng, đưa nhiều thêm chút thần cũng để bụng .”

 

Tam hoàng t.ử ha hả, đó tháo miếng ngọc bội mang bên hông đặt xuống mặt nàng.

 

Giang Nguyệt Dạng nhận ngay: “Miếng ngọc bội ý nghĩa đặc biệt gì ? Nếu thì thần lấy .”

 

“Không , chỉ là một khối ngọc bội bình thường, đeo chơi mà thôi.”

 

“Vậy thì .” Giang Nguyệt Dạng nhận lấy ngọc bội.

 

Tam hoàng t.ử cầm lấy t.h.u.ố.c liền lập tức đưa cho Nhị hoàng tử: “Nhị ca, mau thử xem.”

 

“Chờ một chút.” Giang Nguyệt Dạng ngắt lời bọn họ: “Trước khi uống thuốc, phiền hai vị điện hạ giúp thần thử mấy bộ y phục .”

 

Tam hoàng tử:... Ta còn tưởng nàng quên chứ.

 

“Nhị điện hạ thể từ chối.” Giang Nguyệt Dạng bổ sung thêm một câu.

 

Tam hoàng t.ử bật , ý là phép từ chối chứ gì.

 

“Điện hạ lời nào, thần liền coi như ngài ngầm thừa nhận.” Giang Nguyệt Dạng xong liền giơ tay hiệu cho Thanh Chi mang chiếc rương mây đựng y phục lên.

 

Tam hoàng tử:... Sáng nay ngươi như thế .

 

Giang Nguyệt Dạng mở hộp , để lộ những bộ y phục bên trong.

 

Lúc , hệ thống bất mãn lên tiếng: [Ký chủ, cô chẳng bảo để Cosplay tiểu Đát Kỷ ? Sao là y phục của Lý Bạch thế ?]

 

[Y phục của Đát Kỷ kích cỡ của , sợ rách toạc y phục, thấy những thứ nên thấy.]

 

Hệ thống: [Thế chẳng thành phúc lợi ?]

 

[Ai bảo thế?] Giang Nguyệt Dạng đồng tình: [Nghệ thuật hành vi như Cosplay ai cũng gánh nổi!]

 

Hệ thống ngẫm thấy lời Giang Nguyệt Dạng dường như cũng chẳng sai, quả thực nhiều hỏng cả hình tượng.

 

[Thôi .]

 

Một khắc , Giang Nguyệt Dạng thúc giục: “Hai vị điện hạ, các ngài vẫn xong ?”

 

Bên trong lập tức truyền giọng của Tam hoàng tử: “Giang Nguyệt Dạng, bộ y phục của ngươi mặc kiểu gì thế? Ta mặc.”

 

“Điện hạ, ngài mặc nên cố ý đấy chứ?”

 

“Ta thật mà!” Tam hoàng t.ử : “Nếu ngươi tin thì thể mặc giúp .”

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

“Tam !” Nhị hoàng t.ử khẽ quát: “Giang cô nương, chúng quả thực mặc thế nào.”

 

“Thôi bỏ .” Giang Nguyệt Dạng xoay rời .

 

Sau khi khỏi chỗ ở của Nhị hoàng tử, nàng liền một mạch về phía địa điểm hẹn với Lục Vân Đình.

 

Nàng hiện tại mỗi ngày đều cùng Lục Vân Đình luyện tập b.ắ.n tên, cho đến khi thể xuất sư mới thôi.

 

Đi nửa đường, bọn họ chạm mặt một đoàn đưa tang ngược chiều.

 

Giang Nguyệt Dạng bảo Thanh Minh tấp xe ngựa lề đường nhường lối, đó bên tai liền truyền đến tiếng bàn tán của những vây quanh xem.

 

“Nguyễn nương t.ử tuổi còn trẻ thế mà qua đời, quả thật là hồng nhan bạc mệnh mà!”

 

“Nàng c.h.ế.t, gia sản chẳng đều rơi hết tay tên phu tế ở rể ?”

 

, nàng cũng chẳng còn nào khác nữa.”

 

Giang Nguyệt Dạng thấy những lời bàn tán đó, chẳng hiểu cảm thấy cái c.h.ế.t của Nguyễn nương t.ử hề đơn giản.

 

[Tiểu Qua, cứ cảm thấy đây là một vụ mưu sát thế nhỉ?]

 

 

Loading...