Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 173: Không Được Trong Sạch Cho Lắm
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Thất thì thất , nhưng mà...] Hệ thống hì hì: [ cũng trong sạch cho lắm .]
Văn võ bá quan còn phản ứng nhanh hơn cả Giang Nguyệt Dạng, đồng loạt hỏi một câu trong lòng: Chỗ nào trong sạch?
[Không trong sạch cho lắm?] Giang Nguyệt Dạng dần dần lộ ánh mắt giảo hoạt, khóe môi cũng nở một nụ gian tà: [Chỗ nào trong sạch thế?]
Hệ thống : [Nóng vội ăn đậu hũ nóng, ký chủ cứ từ từ kể cho .]
[Ai bảo nóng vội ăn đậu hũ nóng? Đậu hũ là ăn lúc nóng mới ngon! Mau , bật tốc độ gấp ba lên!]
Hệ thống: [...]
Hệ thống miệng thì , nhưng thực tế vẫn giữ nguyên tốc độ của kể: [Tân nương t.ử đó một khi lộ diện thì Tam hoàng t.ử nhất định sẽ bỏ chạy, nên ả từng dám bước xuống kiệu gặp mặt.
Tam hoàng t.ử cũng ngốc thật, một tân nương đang đường xuất giá khi cứu tiếp tục thành hôn lễ, còn bảo lấy báo đáp, mà ngơ ngác chẳng nghi ngờ lấy một chút nào.]
Nguyên Đế cảm thấy mắng, văn võ bá quan cũng cảm thấy dường như mắng lây.
Nếu như hệ thống mục đích thực sự của tân nương , bọn họ cũng chỉ nghĩ là nàng dâu mới khi cứu thì nảy sinh tình cảm ái mộ với ân nhân cứu mạng mà thôi.
Khụ... tuyệt đối sẽ nghĩ theo hướng tâm cơ bất chính .
Giang Nguyệt Dạng liếc mắt về phía Tam hoàng tử, giọng điệu trêu chọc: [Ta đoán lúc đó Tam hoàng t.ử chắc chắn vô cùng đắc ý quên cả trời đất. Hơn nữa, nhất định nghĩ tân nương lấy báo đáp là vì vẻ trai của cho mê mẩn. Chậc chậc, tự luyến ghê.]
Bị đoán trúng tim đen, Tam hoàng t.ử tức thì đỏ bừng mặt, lúng túng đến mức ngón chân bấm nát cả sàn nhà.
Hắn yếu ớt biện bạch trong lòng, ai mà ngờ tân nương cố tình để cướp về chứ?
Huống hồ, trông cũng khôi ngô tuấn tú mà.
[Bàn về tự luyến, Tam hoàng t.ử còn kém xa ký chủ.]
Giang Nguyệt Dạng: [...]
Cảm nhận khí tức tỏa từ ký chủ phần , hệ thống vội bồi thêm một câu: [ mà, ký chủ vốn liếng để tự luyến. Không như Tam hoàng tử, chẳng tài cán gì mà tự luyến quá đà.]
Tam hoàng t.ử tức khắc vết thương chồng chất vết thương, thể xác và tâm hồn đều chịu đòn giáng nặng nề thứ hai!
Tổn thương tâm hồn thì khỏi cần , còn thể xác là do Quách viện chính châm nhầm một huyệt vị, đau quá mất!
Tam hoàng t.ử trừng mắt giận dữ Quách viện chính: “Tay của ngươi mà còn run thêm cái nữa thì khỏi nữa, về quê ruộng cho !”
Quách viện chính lập tức tay hết run, mắt hết hoa, cẩn thận từng li từng tí hạ châm.
Dạo gần đây, vì vụ việc Nhị hoàng t.ử trúng độc mà Bệ hạ thành kiến lớn đối với Thái y viện bọn họ .
Nếu Tam hoàng t.ử đổ thêm dầu lửa nữa, thì cái mũ cánh chuồn đầu ông chắc chắn giữ nổi thật .
Bên , khi hệ thống dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành Giang Nguyệt Dạng, liền tiếp tục kể: [Tân nương t.ử vốn định đưa Tam hoàng t.ử về lừa hôn thư, như thì sẽ chạy thoát nữa.
tính bằng trời tính, vì tân nương quá nặng, chiếc kiệu chịu đựng sức nặng mà độ tuổi của nó nên gánh vác, nên gãy vụn tan tành ngay giữa đường về.
Sau đó, Tam hoàng t.ử liền thấy một siêu cấp béo cùng một khuôn mặt xí ma chê quỷ hờn. Lúc , Tam hoàng t.ử sợ đến mức nôn thốc nôn tháo cả cơm từ hôm qua ngoài.]
Lời vang lên, Tam hoàng t.ử bỗng thấy bụng cuộn trào một hồi, cảm giác buồn nôn dâng lên ngùn ngụt.
Hắn bịt miệng , cố gắng để nôn .
Giang Nguyệt Dạng tò mò: [Thế rốt cuộc là đến mức nào chứ?]
[Ký chủ xem ? Ta ảnh chụp đấy.]
Nguyên Đế: Ảnh chụp là cái chi? Là bức họa ?
Giang Nguyệt Dạng suy nghĩ một chút lắc đầu từ chối: [Thôi khỏi. Hôm qua ngoại tổ phụ tặng cho nhà mấy con cừu, định bãi triều về sẽ lẩu cừu với cừu nướng nguyên con để ăn. Ta sợ xong nuốt trôi cơm mất.]
Nghe , Giang Thượng thư chợt nhớ món cừu nướng nguyên con do con gái rượu nhà , hương vị đó là tuyệt đỉnh!
Nguyên Đế l.i.ế.m môi một cái, nha đầu Giang Nguyệt Dạng ăn uống còn ngon lành hơn cả Hoàng đế như trẫm.
Văn võ bá quan cũng theo bản năng nuốt nước miếng đ.á.n.h ực, thịt cừu cũng giống thịt bò, đều là những thứ hiếm khi ăn.
Nghe Tiểu Giang đại nhân sinh sở hữu cả một con phố cửa hàng và mười mấy tòa trạch viện sơn trang, còn vô ruộng đồng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-173-khong-duoc-trong-sach-cho-lam.html.]
là khiến hâm mộ ghen tị đến phát hờn mà!
[Thật sự xem ?] Hệ thống xa hỏi dồn.
[Không xem.] Giang Nguyệt Dạng bày vẻ mặt bất mãn: [Nói nhiều như thế mà mi vẫn Tam hoàng t.ử trong sạch ở chỗ nào.]
[Tới liền tới liền.] Hệ thống gượng hai tiếng: [Tân nương t.ử thấy Tam hoàng t.ử nôn thốc nôn tháo mặt như , cảm thấy bản x.úc p.hạ.m nghiêm trọng!
Thế là thẹn quá hóa giận sai hạ nhân bắt về, Tam hoàng t.ử thấy lập tức múa may thanh kiếm gỗ đào trong tay.
Còn ăn đến lớn rằng: Ta đây là tuyệt thế cao thủ, đao kiếm trong tay mắt. Các ngươi nếu dám tới gần nửa bước, đừng trách lấy mạng ch.ó của các ngươi!]
[Cái của nợ gì cơ?] Giang Nguyệt Dạng như chuyện gì nực lắm: [Hắn đến con ch.ó con mới mười mấy ngày tuổi còn sợ, mà đòi lấy mạng ch.ó của . Hắn lời đó mà ngượng mồm !
Quan trọng là, cầm một thanh kiếm gỗ đào mà với là đao kiếm mắt. Sao nào, kiếm gỗ đào nhà còn mài sắc bén nữa cơ ?]
Nguyên Đế che miệng thầm, quả dưa thì tươi, nhưng ăn thì vẫn tươi rói đấy chứ!
Ha ha ha...
Văn võ bá quan cũng nhịn mím môi trộm, ha ha ha... Kiếm gỗ đào mài sắc bén cũng chẳng thể, chỉ là ngốc xít một chút thôi.
Tam hoàng tử: “...”
Tam hoàng t.ử quyết định , khi khỏi hẳn vết thương, sẽ bao giờ tới thượng triều nữa!
Hệ thống cũng lời của Giang Nguyệt Dạng chọc : [Khí thế của Tam hoàng t.ử thì nhỏ, nhưng thực sớm thấu chỉ cái mã ngoài.
Kết quả là hạ nhân của tân nương chỉ dùng hai ngón tay bẻ gãy thanh kiếm gỗ đào trong tay , đó xách về như xách một con gà con.
Sau khi về đến nơi, Tam hoàng t.ử lột sạch sành sanh còn một mảnh vải, tân nương t.ử ngắm từ đầu đến chân một lượt.]
Giang Nguyệt Dạng khó hiểu: [Đến nước mà vẫn thất , quá phi lý!]
Mọi mặt thầm gật đầu, vô cùng phi lý!
[Bởi vì tân nương đó từng đè c.h.ế.t một nam nhân , cho nên ả sợ sẽ đè c.h.ế.t Tam hoàng tử. Thế là ả vỗ béo Tam hoàng t.ử mới động phòng.
Tuy nhiên, dẫu ả ăn sạch sành sanh Tam hoàng tử, nhưng ả hôn khắp nửa của một lượt. (Thực ban đầu là , nhưng nghĩ thì vẫn nên chừa cho Tam hoàng t.ử chút thể diện).
Tam hoàng t.ử chỉ thể miễn cưỡng bảo vệ nụ hôn đầu của thôi.]
Nguyên Đế: “...”
Văn võ bá quan: “...”
Giang Nguyệt Dạng: [... Nói như thì Tam hoàng t.ử đúng là trong sạch cho lắm .]
Tam hoàng tử: Ai đưa cho một con d.a.o , sống nữa!
Hệ thống ừ một tiếng: [Tam hoàng t.ử t.h.ả.m lắm, ngày nào cũng ép ăn cả đống đồ. Ăn xong nôn, nôn xong ăn, chẳng hình !
Khó khăn lắm mới trốn thoát , bắt tới mấy chốn thanh lâu kỹ viện để hầu hạ khác.
Nếu nhờ đụng Thái t.ử Thiếu chiêm sự Du đại nhân tới đó bắt gian, thì Tam hoàng t.ử thực sự thất !]
Thái t.ử Thiếu chiêm sự: “...”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nghe , Giang Nguyệt Dạng đồng tình : [Thôi , nể tình Tam hoàng t.ử t.h.ả.m thương như thế, phạt nhẹ nhàng bắt cosplay tiểu Đát Kỷ nhảy một điệu múa cho xem . Không bắt cọ bồn cầu nữa.]
Tam hoàng tử:??? Cosplay là cái thứ gì? Nghe vẻ đỡ hơn cọ bồn cầu... nhỉ?
Văn võ bá quan: Tiểu Giang đại nhân cứ thỉnh thoảng phun mấy từ khiến hiểu nổi, thật mở mang tầm mắt xem thử Cosplay là gì.
Thái t.ử Thiếu chiêm sự thấy Giang Nguyệt Dạng mãi vẫn chú ý đến chuyện “bắt gian”, đang định thở phào nhẹ nhõm.
Nào ngờ, Giang Nguyệt Dạng hì hì: [Tiểu Qua Mi Thái t.ử Thiếu chiêm sự đến thanh lâu kỹ viện bắt gian. Nào, kể kỹ cho mấy chuyện bắt gian ly kỳ của Du đại nhân xem nào.]
Văn võ bá quan: Tiểu Giang đại nhân minh!
Tam hoàng t.ử quệt một giọt nước mắt hề tồn tại nơi khóe mi, hu hu hu... Rốt cuộc cũng kết thúc .