Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 167: Cứu Hai Kẻ Có Bệnh Về Não Kia Trước Đã
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hôm qua , vì trong bãi săn hoàng gia xuất hiện hung thú như gấu trúc chứ? Giờ còn cả gấu đen lớn nữa!”
Tam hoàng t.ử giải thích: “Bãi săn hoàng gia rộng, hung thú đương nhiên ít. bình thường chúng sinh sống ở nơi sâu nhất trong khu săn bắn, sẽ dễ dàng rời khỏi lãnh địa của .
Hơn nữa, khi săn bắn, cấm quân đều gia cố hàng rào sắt ở ngoại vi lãnh địa của chúng, rải bột t.h.u.ố.c động vật sợ hãi, còn bố trí nhiều cạm bẫy.
Mọi năm đều phòng hộ như thế, cũng từng xuất hiện tình huống như bây giờ.”
Giang Nguyệt Dạng thốt : “Thế thì chính là kẻ cố ý dẫn dụ hung thú tới đây !”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lời thốt , trong đầu Tam hoàng t.ử lập tức nảy ba chữ —— Có nội gián!
Lúc , sự phối hợp của Thanh Chi và Thanh Minh, con gấu đen lớn c.h.é.m trúng cánh tay.
Gấu đen lớn phát tiếng rít gào, càng thêm cuồng bạo.
Chỉ thấy tốc độ của nó đột nhiên nhanh hơn nhiều, một cú nhảy bật lao thẳng bổ nhào về phía Thanh Chi bọn họ.
Hai hiểm hóc né cú vồ, nhưng kịp chống đỡ một tát gấu giáng xuống ngay đó, Thanh Minh một chưởng đ.á.n.h bay ngoài.
Thanh Minh phụt một ngụm m.á.u tươi, tức khắc cảm thấy ngũ tạng lục phủ như chấn nát, đau đớn kịch liệt.
Thanh Chi thấy thế, gầm lên một tiếng lao tới c.h.é.m một kiếm rách lưng con gấu đen.
Gấu đen đau đớn, vung mạnh hất văng Thanh Chi, Thanh Chi ngã mạnh xuống đất.
Giang Nguyệt Dạng vội vàng rút chiếc “Phong Chi Ngữ” đeo sát , dùng sức thổi vang tín hiệu cầu cứu.
Tiếng còi bén nhọn kích thích con gấu đen, nó ngoắt lao thẳng về phía bên .
“A!”
Phía bên , Lục Vân Đình đang bồi giá Nguyên Đế săn b.ắ.n thấy tiếng còi, theo bản năng lập tức ghìm ngựa đầu .
“Bệ hạ, Tiểu Giang đại nhân gặp nguy hiểm, thần xin phép một bước.”
Nghe thấy Giang Nguyệt Dạng gặp nguy hiểm, Thái t.ử cũng theo bản năng cưỡi ngựa đuổi theo: “Phụ hoàng, nhi thần cũng giúp một tay!”
Tiếng dứt, tiếng gầm rú của gấu đen liền truyền tới. Ngựa chiến kinh hãi chồm hai vó lên hí vang.
Những mặt đều lộ vẻ mặt cảnh giác và bất an, bọn họ chẳng hề xa lạ gì với tiếng gầm của gấu đen.
Chấn Quốc tướng quân : “Tạ Húc, ngươi hộ tống Bệ hạ trở về, bọn cứu Tiểu Giang đại nhân. Giá!”
Trong chốc lát, một nửa mặt đều đầu ngựa đuổi theo Lục Vân Đình.
Nguyên Đế hô lớn: “Giang Nguyệt Dạng xảy chuyện gì, nhất định đưa nàng bình an trở về cho Trẫm!”
Lúc ở phía bên , bọn Giang Nguyệt Dạng hiểm hóc né cú vồ mãnh liệt của gấu đen.
Có lẽ vì Ngũ hoàng t.ử dính m.á.u của gấu đen con, nên con gấu lớn cứ đuổi theo tấn công mãi.
“A! Tam ca cứu !”
“Đã bảo đừng ăn nhiều thế mà cứ ! Giờ , chạy cũng chạy nổi!”
Tam hoàng t.ử miệng nhưng vẫn nhặt một tảng đá lớn ném về phía con gấu đen.
Con gấu đen dời sự chú ý, tấn công về phía Tam hoàng t.ử và Thanh Chi.
Ngũ hoàng t.ử gào : “Tam ca, nếu đại nạn c.h.ế.t, cam đoan về nhà nhất định sẽ giảm cân!”
“Dẹp ! Tin giảm cân, thà tin Giang Nguyệt Dạng đằng vân giá vũ, lên trời xuống đất còn hơn!”
Giang Nguyệt Dạng: “...”
Giang Nguyệt Dạng tức giận quát: “Đệch mợ! Đầu óc các bệnh nặng đúng ? Lúc nào mà còn rảnh rỗi tán gẫu thế hả!
Các nếu c.h.ế.t thì phiền tự tìm chỗ nào mà đập đầu c.h.ế.t , đừng liên lụy đến !”
Hai thấy Giang Nguyệt Dạng nổi giận, lập tức ngậm miệng gì nữa.
Thanh Minh mang thương tích gần Giang Nguyệt Dạng, nắm tay nàng định đưa nàng rời khỏi nơi .
Mặc dù bọn Tam hoàng t.ử đáng ghét, nhưng Giang Nguyệt Dạng cũng thể thật sự vứt bỏ họ mà mặc kệ.
Hơn nữa, nàng lồng bảo hộ, sẽ gặp nguy hiểm.
Thế là nàng vội vàng : “Cứu hai vị điện hạ , bọn họ mà xảy chuyện gì thì dù sống sót cũng chôn cùng đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-167-cuu-hai-ke-co-benh-ve-nao-kia-truoc-da.html.]
Thanh Minh nhất thời thể quyết định, bởi vì đó dẫu cũng là hai vị hoàng tử, một trong đó còn là hoàng t.ử do đích xuất sinh .
Hắn chắc chắn liệu Nguyên Đế xem trọng Giang Nguyệt Dạng hơn hai vị hoàng t.ử , nếu thì bọn họ quả thực đều c.h.ế.t!
chuyển niệm nghĩ , chủ t.ử của là Giang Nguyệt Dạng, theo lý nên ưu tiên bảo vệ chủ t.ử nhà .
Thế là do dự nữa, túm lấy Giang Nguyệt Dạng chạy thẳng về phía ngoài khu săn bắn.
Giang Nguyệt Dạng thấy khăng khăng đòi cứu rời , đành dùng sức hất tay : “Ta sẽ ! Thanh Chi thương , nếu ngươi rời thì bọn họ chắc chắn c.h.ế.t!
Cứu hai kẻ bệnh về não , đây là mệnh lệnh!”
Thanh Minh thấy nàng thề thốt chắc nịch sẽ , nghĩ tới nàng thần thông quảng đại, chần chừ một chút đối phó với con gấu đen lớn.
Hắn cũng Thanh Chi c.h.ế.t.
Giang Nguyệt Dạng đỡ Cố Nhược đang trốn gốc cây lớn run lẩy bẩy dậy, đồng thời nhét con bạch hồ trong lòng tay nàng .
“Cố Nhược, ngươi nhân lúc mau rời khỏi đây .”
“Vậy... các ngươi bây giờ?”
“Ngươi yên tâm, thông báo cho Lục Vân Đình , sẽ nhanh chóng chạy tới thôi.”
“Chúng cùng .”
Giang Nguyệt Dạng lắc đầu: “Không , là quan viên của Đại Hạ, thể vứt bỏ hai vị điện hạ để một chạy trốn . Bằng truy cứu trách nhiệm, cũng c.h.ế.t thôi.”
Thanh Minh bọn họ liên thủ cũng đối phó nổi con gấu đen, nàng ở đây tùy cơ ứng biến.
Đáng hận là “Ngôn Linh Chi Lực” khi sửa chữa chỉ thể dùng nhân loại, nếu thì cần phiền phức thế !
Cuối cùng vẫn Tổng hệ thống chơi xỏ một vố.
Bất quá, khẩu s.ú.n.g lục trong hệ thống lẽ dùng .
“Dạng Dạng...”
“Đừng nữa, mau rời khỏi đây .”
Cố Nhược ba đang đối kháng với gấu đen, quệt nước mắt nơi khóe mi cắm đầu chạy ngoài.
Nàng ngoài tìm tới giúp!
Phía bên , con gấu đen lớn ba Thanh Minh chọc giận , giận dữ đ.ấ.m n.g.ự.c thùm thụp mấy cái bẻ gãy luôn cái cây nhỏ bên cạnh.
Sau đó, chỉ trong vài nhịp thở, cả ba đều gấu đen tát ngã lăn đất.
Tận mắt thấy ba sắp táng mạng tay gấu đen, trong lòng Giang Nguyệt Dạng sốt ruột muôn phần, Lục Vân Đình vẫn tới chứ.
lúc , nàng bỗng nhiên chú ý tới gấu đen con còn ở gấu nữa.
[Tiểu Qua, đừng giả c.h.ế.t với nữa, mau tìm giúp xem gấu đen con ở .]
Hệ thống : [Ngay cây thông bên tay ký chủ kìa.]
Nghe , Giang Nguyệt Dạng lập tức chạy tới cây thông mà hệ thống .
Nàng cúi ôm lấy gấu đen con đang yếu ớt vì thương: “Xin nhé, nhóc con.”
Nói xong, nàng ôm gấu nhỏ chạy thục mạng đằng xa.
Đợi chạy một quãng nhất định, nàng liền nhẫn tâm véo mạnh tay gấu nhỏ một cái.
Gấu nhỏ đau đớn kêu lên, con gấu lớn đang định dẫm c.h.ế.t Tam hoàng t.ử thấy tiếng thét liền đột ngột đầu .
Ngay đó, nó gầm rống đuổi theo Giang Nguyệt Dạng.
“Cô... nương.” Thanh Chi và Thanh Minh gượng dậy.
Tam hoàng t.ử gượng dậy nổi, chỉ thể bóng lưng Giang Nguyệt Dạng chạy xa mà bất lực : “Giang Nguyệt Dạng, ngươi... đừng c.h.ế.t đấy.”
Lúc Lục Vân Đình chạy tới nơi, cảnh tượng đập mắt chính là cảnh Giang Nguyệt Dạng đang con gấu đen lớn đuổi bắt.
Mắt tức khắc đỏ ngầu tơ máu, toát lệ khí kinh , tựa như Tu La bước từ địa ngục, mang cảm giác sợ hãi đến ngạt thở.
Hắn xoay xuống ngựa, lao vút như một cơn cuồng phong.