Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 165: Bệ Hạ Quá Không Coi Ta Là Người Ngoài
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy lập Thái t.ử phi, Giang Nguyệt Dạng lập tức căng thẳng lên, thầm cầu nguyện đừng thấy tên của .
Hoàng hậu nương nương : “Tiểu Giang đại nhân...”
Trái tim Giang Nguyệt Dạng tức khắc vọt lên tận cổ họng, kìm gào thét trong lòng: Nương nương, phụ nữ hà tất khó phụ nữ chứ!
Phụ là Hộ bộ Thượng thư bệ hạ trọng dụng, nàng chỉ là từ chối ban hôn thôi, chắc đến mức tru di tam tộc nhỉ.
Ngay khi Giang Nguyệt Dạng đang tính kế để từ chối ban hôn và giả c.h.ế.t trốn hôn, Hoàng hậu nương nương thở dài: “Tiểu Giang đại nhân .”
“Đại Hạ chỉ mỗi một cô nương là Giang Nguyệt Dạng, nàng thì chọn cô nương thích hợp khác là .”
Giang Nguyệt Dạng:? Bệ hạ khen đấy ? Không đúng, quan trọng cái , quan trọng là bệ hạ bảo thì chọn cô nương thích hợp khác!
A a a... Ý là cần Thái t.ử phi nữa ?
Hoàng hậu nương nương kinh ngạc : “Bệ hạ nỡ để Tiểu Giang đại nhân rời ?”
“Không nỡ thì gì? Trẫm là Hoàng đế nhưng cũng thể ép buộc thần t.ử gả cho con trai , thì Trẫm thành bạo quân mất .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Bệ hạ sợ nàng...” Hoàng hậu nương nương hết câu .
Giang Nguyệt Dạng khó hiểu, sợ cái gì?
Nguyên Đế im lặng một lát : “Trẫm thấy nàng đúng, chỉ cần nàng vẫn luôn ở triều đường, cũng nhất thiết gả cho Thái tử.”
“Bệ hạ nghĩ thông suốt là .”
“Vậy nàng thấy lập con gái của Tạ Húc Thái t.ử phi thế nào?”
Hoàng hậu nương nương lắc đầu: “Chuyện là hỏi ý Thái t.ử , dẫu cũng là sống cùng cả đời. Cho dù cưới thích, ít nhất cũng là chán ghét.”
“Thái t.ử phản cảm con gái Tạ Húc ?”
“Thần ý đó.”
“Thôi, chuyện Thái t.ử phi để bàn , còn hỏi qua ý kiến của bách quan nữa.”
Hoàng hậu nương nương ừ một tiếng: “Thời điểm còn sớm nữa, ngủ thôi.”
“Khanh Khanh Ngủ chay thế ?”
Giang Nguyệt Dạng chớp chớp mắt, “???”
Hoàng hậu nương nương: “Chứ còn nữa?”
“Khanh Khanh Tối nay Trẫm ăn ít lộc tiên với thịt hươu, giờ cả đều nóng bừng bừng...”
Nghe thấy giọng điệu mập mờ ám , mặt Giang Nguyệt Dạng vèo một cái đỏ bừng, cả cũng sững sờ.
“Tiểu Giang đại nhân ở sát vách...”
“Chúng khẽ tiếng chút, nàng sẽ thấy .”
Chẳng mấy chốc, tiếng thở dốc nặng nề cùng tiếng nỉ non duyên dáng truyền đến, Giang Nguyệt Dạng bỗng giật hồn.
Ngay đó, nàng lập tức gỡ ống tường xuống, những âm thanh khiến đỏ mặt tía tai tức khắc biến mất.
bởi vì trong tiềm thức sát vách đang gì, nên Giang Nguyệt Dạng dường như vẫn thấy chút âm thanh hoan lạc khe khẽ.
Phát hiện dopamine trong cơ thể Giang Nguyệt Dạng tiết quá nhiều, hệ thống nén hỏi: [Ký chủ, tối nay cô còn ngủ đấy?]
Hai sát vách thấy tiếng hệ thống, động tác giao triền khẽ khựng , nhưng nhanh đắm chìm trong mê loạn.
Giang Nguyệt Dạng cảm thấy thể rõ mồn một động tĩnh bên cạnh, đặc biệt là tiếng thở dốc ngày càng dồn dập của nam giới.
[Đệch mợ, còn để cho ngủ nữa hả!] Giang Nguyệt Dạng đẩy cửa phòng chạy ngoài.
Hai trong phòng bên cạnh thấy tiếng của Giang Nguyệt Dạng và tiếng mở cửa kịch liệt, dần dần lấy một chút lý trí.
Hoàng hậu nương nương khẽ đẩy Nguyên Đế đang đè : “Bệ... Bệ hạ, Tiểu... Tiểu Giang đại nhân... thấy .”
“Phù! Phù! Không cần quan tâm nàng ... tiếp tục.”
Khi Giang Nguyệt Dạng đẩy cửa chạy ngoài, một cánh cửa phòng bên dãy sương phòng bên cũng mở theo.
Lục Vân Đình từ trong phòng bước , cũng rảo bước đuổi theo bóng lưng nhỏ nhắn .
Giang Nguyệt Dạng chạy một mạch tới đất trống thi b.ắ.n tên lúc , ánh trăng đêm nay sáng, soi rõ điểm tròn đỏ bia ngắm.
Gió lạnh thổi tới, chẳng mấy chốc thổi tan nóng mặt nàng.
“Bệ hạ quá coi là ngoài .”
Hệ thống khách quan : [Người cũng cô ở sát vách lén ! Hơn nữa, họ thật sự cố hết sức để gây động tĩnh lớn đấy. Bằng , với mấy cái giường gỗ kém chất lượng của khách điếm thì sập chắc .]
Giang Nguyệt Dạng: “...”
Lục Vân Đình đuổi tới nơi: “...”
Hệ thống thấy Lục Vân Đình, lên tiếng nhắc nhở: [Ký chủ, đối tượng của cô tới kìa.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-165-be-ha-qua-khong-coi-ta-la-nguoi-ngoai.html.]
Lục Vân Đình thấy ba chữ “đối tượng của cô”, vành tai lập tức đỏ ửng, còn ngượng ngùng hơn cả lúc Nguyên Đế cùng Hoàng hậu nương nương chuyện .
Thanh Chi thấy Lục Vân Đình, tự giác lùi xa một chút.
Giang Nguyệt Dạng hề nghi vấn lời hệ thống, xoay Lục Vân Đình hỏi: “Sao tới đây?”
Lục Vân Đình cất bước tới bên cạnh nàng: “Thấy nàng nửa đêm chạy ngoài, yên tâm.”
Một cỗ ấm áp lướt qua đáy lòng, Giang Nguyệt Dạng mỉm : “Vậy bồi ngắm mặt trời mọc , tối nay phòng ốc chắc là về .”
“Được.” Lục Vân Đình khựng một chút, “Nàng ở đây đợi một lát, về lấy chút đồ.”
“Được.”
Nhận câu trả lời chắc chắn, Lục Vân Đình xoay chạy về.
Rất nhanh, cầm một chiếc hộp và một chiếc áo choàng màu đen tới.
Chiếc áo choàng rộng, hẳn là của .
Lục Vân Đình đích khoác áo choàng lên cho nàng, đó mở chiếc hộp dài trong tay , bên trong là một cây cung tên dành cho nữ tử.
Cây cung tên tinh xảo nhỏ nhắn, cung còn điêu khắc hoa lê mà Giang Nguyệt Dạng yêu thích nhất cùng một đồ đằng đặc thù.
“Cây cung tên cũng tặng ?” Giang Nguyệt Dạng ngước mắt, mặt mày cong cong hỏi.
“Ừm, sớm tặng nàng .”
“Lục Vân Đình.” Giang Nguyệt Dạng cất giọng mềm mại gọi tên , “Chàng tặng nhiều đồ ?”
“Nhiều ?” Lục Vân Đình lấy hết dũng khí giơ tay vuốt ve gò má nàng, “Đồ dành cho nàng, bao nhiêu cũng là đủ.”
“Ồ.”
Lục Vân Đình thâm tình nàng, giọng khàn khàn hỏi: “Dạng... Dạng Dạng, dạy nàng b.ắ.n tên ?”
Giang Nguyệt Dạng thấy gọi tên mụ của , chậm rãi trợn tròn mắt, con tim lập tức đập rộn ràng như nai con chạy loạn!
[A... Tai sắp t.h.a.i !]
Lục Vân Đình khẽ mỉm , cảm giác nguy cơ mà Tam hoàng t.ử mang dần dần vơi một chút.
Hệ thống chua lòm hừ một tiếng, [Báo cáo ký chủ, hiện tại căng , ăn cẩu lương nữa, xin phép phòng tối.]
[Ta cứ đấy, ngươi cứ trơ mắt mà !]
Giang Nguyệt Dạng khi tương ái tương sát với hệ thống xong liền tiến gần Lục Vân Đình một bước nhỏ: “Học b.ắ.n tên vất vả lắm ? Với , chúng thời gian học ?”
“Mỗi ngày học một canh giờ là .”
“ mà...”
Hệ thống dùng giọng điệu nũng nịu õng ẹo cướp lời: [ mà chịu khổ cực khi học b.ắ.n tên , chỉ bãi lạn thôi mà ca ca ]
Giang Nguyệt Dạng: “...”
Khóe môi Lục Vân Đình co giật, cái tên Tiểu Qua lúc thật sự đáng ăn đòn.
Giang Nguyệt Dạng tức giận: [Ngươi khinh thường ai đấy hả?]
Hệ thống trả lời, chỉ huýt sáo đầy tính mỉa mai.
Giang Nguyệt Dạng càng bực hơn, thẳng với Lục Vân Đình: “Ta học b.ắ.n tên với , khi nào bắt đầu?”
“Bây giờ... thử một chút nhé?”
Giang Nguyệt Dạng gật đầu, cầm lấy cây cung trong hộp, cầm lấy mũi tên đặt bên cạnh.
“Thân thẳng, tay nâng cao một chút, mắt thẳng mục tiêu, tập trung chú ý.”
Giang Nguyệt Dạng theo hướng dẫn của Lục Vân Đình kéo căng cây cung trong tay, nín thở ngưng thần chăm chú bia ngắm đằng xa.
“Bắn tên nhất định liền mạch dứt khoát, do dự.”
Giang Nguyệt Dạng ừ một tiếng, đó mũi tên trong tay liền dứt khoát b.ắ.n ngoài.
Chỉ tiếc là, mũi tên sượt qua bên cạnh bia ngắm, trúng mục tiêu.
Lục Vân Đình thấy lấy một mũi tên khác tới lưng nàng, hai tay nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, dẫn dắt nàng đặt tên lên dây cung.
Toàn Giang Nguyệt Dạng tức khắc căng cứng, một làn thở nóng rực vấn vương bên tai.
Giọng của dịu dàng trầm ấm: “Đầu tiên, nàng giữ thăng bằng cơ thể, hai chân rộng bằng vai, cong đầu gối.”
“Sau đó, kéo dây cung tới sát gò má nàng, mắt chăm chú mục tiêu phía .”
Giang Nguyệt Dạng cảm thấy tai ngứa ngáy, theo bản năng nghiêng đầu.
nàng ngờ Lục Vân Đình đang cúi đầu , kết quả cánh môi cứ thế bất ngờ lướt qua đôi môi mỏng của .
Cả hai cùng ngây ngẩn cả , mũi tên dây cũng bay vút ngoài, b.ắ.n trúng hồng tâm.