Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 164: Đi Con Đường Của Trà Xanh, Khiến Trà Xanh Hết Đường Đi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Ngươi nếu thật sự , cũng ...]

 

[Thẩm phu nhân xuất từ gia đình thư hương môn .] Hệ thống nhanh chóng ngắt lời Giang Nguyệt Dạng, [Cha bà là Viện trưởng của một thư viện, gia đình một thê một , cùng sinh một con trai và hai con gái, mà Thẩm phu nhân là đích xuất duy nhất.]

 

Giang Nguyệt Dạng nhíu mày: [Tiểu Qua, cái màn dạo đầu mở bài của ngươi thật sự ngày càng dài dòng đấy.]

 

Nguyên Đế cùng tán đồng gật đầu, nhưng thế cũng một hương vị riêng, giống như đang ở hí lầu diễn kịch .

 

Thẩm phu nhân vẫn giữ vẻ mặt trấn tĩnh tự nhiên, bởi vì bà cảm thấy quả dưa của Thẩm Ngự Sử gánh phía , quả dưa vị xanh của bà căn bản chẳng tính là dưa nữa.

 

Hệ thống thèm để ý đến lời cằn nhằn của Giang Nguyệt Dạng, tiếp tục kể: [Thời Thẩm phu nhân còn ở khuê các, vẫn luôn cùng thứ và thứ học tập trong thư viện.

 

Một ngày nọ, trong thư viện một thư sinh tướng mạo tuấn tú, học vấn khá tìm đến. Thứ của Thẩm phu nhân gặp nhất kiến khuynh tâm với thư sinh đó, Thẩm phu nhân đối với thư sinh cũng chút hảo cảm.]

 

Thẩm Ngự Sử:!!! Phu nhân chẳng bảo đầu tiên nàng thích ?

 

Thẩm phu nhân lén liếc sang phía Thẩm Ngự Sử một cái, thấy ông đang dùng ánh mắt oán khí ngập trời , khỏi chột ngửa mặt trời.

 

Thấy Giang Nguyệt Dạng đang suy nghĩ, hệ thống tiếp tục : [Có một , Thẩm phu nhân vì trời mưa mà kẹt ở học đường thể về nhà. Vừa khéo, thư sinh mang theo dù, liền đề nghị đưa bà về.

 

Thứ của bà bên cạnh thấy, liền tỏ vẻ lo lắng bảo thể Thẩm phu nhân yếu ớt, mưa đến gió lớn như sẽ lạnh mà ngã bệnh, liền nhờ thư sinh đưa về để lấy áo choàng và lò sưởi tay mang đến cho Thẩm phu nhân.]

 

Nghe đến đây, sự nghi hoặc trong lòng Giang Nguyệt Dạng ngày càng rõ ràng, nhưng vẫn chắc chắn hỏi: [Tiểu Qua, nghệ của Thẩm phu nhân là học từ thứ của bà đấy chứ?]

 

[Không sai, thứ của Thẩm phu nhân là một ả xanh điệu đà, Thẩm phu nhân học nghệ của ả đến mức trò giỏi hơn thầy.]

 

Thẩm phu nhân: Ngươi đây là đang khen là đang chê thế hả?

 

Anh Quốc công phu nhân bất động thanh sắc sang Thẩm phu nhân bên cạnh Bạch phu nhân, trong mắt đều là vẻ khó tin.

 

tài nào tưởng tượng nổi bộ dạng khi tỏa hương của Thẩm phu nhân sẽ như thế nào!

 

Nghe Thẩm phu nhân còn lợi hại hơn cả xanh điệu đà, Giang Nguyệt Dạng chút hào hứng.

 

[Nào nào nào, kể cho xem hai bọn họ chiêu thế nào .]

 

Hệ thống hắng giọng ho khan hai tiếng: [Cha của Thẩm phu nhân thưởng thức thư sinh , gả nữ nhi cho .

 

Thế là, ông liền gọi hai tỷ Thẩm phu nhân đến, ông đem một trong hai gả cho thư sinh , hỏi ý tứ của hai bọn họ thế nào.

 

Thứ của Thẩm phu nhân liền Thẩm phu nhân dung mạo xinh , học thức uyên bác, là đích xuất, cùng thư sinh vô cùng xứng đôi, bảo Viện trưởng hãy gả Thẩm phu nhân cho thư sinh đó.

 

Còn ả chỉ là thứ xuất, xứng với thư sinh , tùy tiện tìm một thành thật chất phác gả .

 

Thẩm phu nhân thấy liền lập tức ho khan dữ dội như mắc bệnh lao phổi, yếu ớt thều thào thể ốm yếu, gia đình nào thích một cô nương như bà cả, bảo Viện trưởng gả thứ cho thư sinh , còn bà thì ở nhà phụng dưỡng cha .]

 

Thẩm phu nhân:... Ngươi mới lao phổi !

 

Giang Nguyệt Dạng khen ngợi: [Đi con đường của xanh, khiến xanh hết đường , chiêu đỉnh thật đấy!]

 

Phía bên , Nguyên Đế vẫn mà lùng bùng lỗ tai, kìm đầu hỏi Tạ Húc: “Ngươi hiểu ?”

 

Tạ Húc ngập ngừng lắc đầu một cái, ông hiểu!

 

Nguyên Đế thấy liền sang Chấn Quốc tướng quân, Chấn Quốc tướng quân thật sự chẳng hiểu gì mà lắc đầu.

 

Anh Quốc công nổi nữa đành giải thích: “Mấy lời đó của thứ nữ là đang ám chỉ với Viện trưởng rằng xuất của , nếu bỏ lỡ thư sinh thì bản gả cho hơn. Còn Thẩm phu nhân xuất , lo chuyện lấy chồng.

 

Thẩm phu nhân gậy ông đập lưng ông, ám chỉ với Viện trưởng rằng thể , sẽ chê bai trăm bề. Nếu bỏ lỡ thư sinh thì đành nhà gái già.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-164-di-con-duong-cua-tra-xanh-khien-tra-xanh-het-duong-di.html.]

Lời thốt , những hiểu lời lẽ xanh tức khắc hiểu ngay.

 

Không ngờ mấy câu bình thường gì lạ còn ẩn chứa huyền cơ sâu xa đến thế.

 

khó hiểu hỏi: “Anh Quốc công, nhà ngài cũng thất tranh giành tình cảm ghen tuông . Sao ngài hiểu nhiều thế?”

 

“Ta thất, nhưng nhạc phụ của tới tám phòng . Nghe nhiều thì tự nhiên hiểu thôi.”

 

Lời thốt , những mặt khỏi về phía Nguyên Đế. Bàn về lượng thất thì Bệ hạ tuyệt đối nhường ai.

 

tại Bệ hạ hiểu nhỉ?

 

Chẳng lẽ Bệ hạ thật sự giống như Tiểu Giang đại nhân và tên Tiểu Qua , đầu óc vấn đề?

 

Nguyên Đế đến mức cả tự nhiên, lập tức vui : “Nhìn cái gì mà , ăn thì về ngủ !”

 

Mọi thấy Nguyên Đế nổi giận, vội vàng thu hồi tầm mắt cúi gằm đầu xuống.

 

Bên tiếp tục truyền đến giọng của hệ thống: [Viện trưởng sợ Thẩm phu nhân gả , lập tức quyết định gả Thẩm phu nhân cho thư sinh .]

 

[Thế Thẩm phu nhân cuối cùng gả cho Thẩm Ngự Sử thế?]

 

[Haha...] Hệ thống lớn, [Bởi vì thư sinh thực chất là một kẻ bình thường nhưng tự tin thái quá. Sau khi Viện trưởng ý định gả Thẩm phu nhân cho thì liền dần dần lộ bản tính thật.

 

Hàng loạt phát ngôn ảo tưởng sức mạnh của khiến Thẩm phu nhân cảm thấy như ăn một bãi phân . Bãi phân đó khó nuốt đến mức... bà thà c.ắ.n răng rước lấy kẻ cuồng phơi bày cơ thể khi say rượu là Thẩm Ngự Sử còn hơn.]

 

Thẩm Ngự Sử: Cuối cùng mà ngươi vẫn còn bồi thêm cho một nhát d.a.o nữa đúng ?

 

Thẩm phu nhân: Một câu mắng luôn hai , ngươi đúng là chuyện thật đấy!

 

Hệ thống xong, những mặt tức khắc còn chút cảm giác thèm ăn nào nữa, lục tục buông xiên thịt trong tay xuống.

 

Một cơn gió lạnh thổi qua, theo bản năng rụt cổ , chợt nhận thời gian lúc còn sớm nữa .

 

Thế là, dậy : “Các vị đồng liêu, tuổi tác cao , chịu nổi đêm dài lạnh giá, xin phép về đây.”

 

cũng dậy theo: “Ta cũng về đây.”

 

Giang Nguyệt Dạng lo lắng cho hai cục cưng nhỏ , cũng giả vờ ngáp một cái tỏ ý về nghỉ ngơi .

 

Nàng , những khác thấy còn dưa để ăn nữa, cảm thấy nhạt nhẽo vô vị, thế là cũng lục tục rời theo.

 

Cuối cùng, chỉ còn mấy vị võ tướng mê uống rượu và Ngũ hoàng t.ử tham lam ham ăn.

 

Giang Nguyệt Dạng trở về khách điếm, rửa mặt chải đầu xong liền lên giường tiểu thuyết.

 

Chẳng ngờ, nàng xuống bao lâu thì căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chuyện.

 

“Nha đầu Thanh Dã thế nào ?”

 

Giang Nguyệt Dạng thấy giọng của Nguyên Đế, bật dậy ngay lập tức, kịp áp tai tường để lén thì phòng bên cạnh truyền đến một tiếng “suỵt”.

 

Sau đó, nàng chẳng thấy gì nữa cả.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Không khiến lòng nàng ngứa ngáy như cào, thế là hai lời liền mua từ thương thành hệ thống một món đồ công nghệ cao tương tự ống y tế áp thẳng lên tường.

 

Giọng của Hoàng hậu nương nương tức khắc truyền đến: “Nữ nhi của bảo tất cả theo chủ.”

 

“Vậy tức là mắt .” Giọng Nguyên Đế chuyển hướng, chút nghiêm túc, “Hoàng hậu, Thái t.ử nên lập Thái t.ử phi .”

 

 

Loading...