Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 161: Hắn Chắc Chắn Có Bệnh!
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng của Tam hoàng t.ử dứt thì cách mặt Giang Nguyệt Dạng vài bước chân.
Thanh Minh và Thanh Chi thấy thứ giấu lưng Tam hoàng tử, khỏi rùng một cái.
Giang Nguyệt Dạng dự cảm chẳng lành, lùi mấy bước mới cất tiếng hỏi: “Thứ đáng yêu gì cơ?”
“Chính là cái !”
Tam hoàng t.ử vèo một cái dí thẳng thứ lưng tới mặt Giang Nguyệt Dạng, Lục Vân Đình nhanh chóng vươn tay kéo Giang Nguyệt Dạng đang c.h.ế.t trân vì sợ hãi phía .
Giang Nguyệt Dạng thấy cành cây bò lúc nhúc hơn hai mươi con sâu róm, tức khắc nổi hết cả da gà da vịt.
Nàng trợn tròn hai mắt nuốt nước bọt, tức giận quát lớn: “Điện hạ, ngài bệnh ?”
Tam hoàng t.ử quát đến mức tim thót một cái, đó khó hiểu hỏi: “Không đáng yêu ? Nàng xem chúng ngũ sắc rực rỡ, béo ú nhiều lông thế , cứ từ từ uốn éo bò , đáng yêu bao!”
Nghe những lời , Giang Nguyệt Dạng đầy vẻ kinh hãi, dùng ánh mắt cạn lời Tam hoàng tử, ngài đối với định nghĩa động vật nhỏ đáng yêu hiểu lầm gì ?
Sao thấy một đống sâu róm là đáng yêu chứ?
Sao nghĩ nữ nhi sẽ thấy một đống sâu róm đáng yêu cơ chứ!
Có bệnh!
Hắn chắc chắn bệnh!
Tam hoàng t.ử thấy Giang Nguyệt Dạng vẫn dùng ánh mắt kẻ điên , liền sốt sắng mở miệng nữa để chứng minh sâu róm đáng yêu.
“Ta nhớ từng , sâu róm sẽ hóa kén thành bướm, chẳng lẽ bướm đáng yêu, xinh ?”
Hắn theo bản năng tiến gần Giang Nguyệt Dạng, Giang Nguyệt Dạng lập tức kêu la ầm ĩ: “ hiện tại nó vẫn là bướm, ngài đừng qua đây!”
Lục Vân Đình kéo Giang Nguyệt Dạng lưng: “Tam điện hạ, nàng sợ thứ trong tay ngài.”
Tam hoàng t.ử thoáng qua Giang Nguyệt Dạng mặt mày chút tái nhợt, hỏi cuối: “Ta vất vả lắm mới tìm nhiều như thế , nàng thật sự cần ?”
“Không cần, ngài nếu thấy đáng yêu thì tối ôm nó mà ngủ.”
“Được , cần thì thôi.”
Tam hoàng t.ử vẻ mặt tiếc nuối ném cành cây chỗ xa, ngủ thì thể nào ôm ngủ .
Giang Nguyệt Dạng thở phào một , may mà mắc hội chứng sợ lỗ sợ dày đặc, nếu thì dọa c.h.ế.t khiếp .
“Điện hạ, thần sợ ngài đấy, thỏ thì...”
“Sâu róm nàng thích thì thôi.” Tam hoàng t.ử ngắt lời nàng, “Ngũ , ôm cái con nhỏ qua đây.”
Giang Nguyệt Dạng theo tầm mắt của , ngay đó liền thấy Ngũ hoàng t.ử từ trong một bụi cây đằng xa bước .
Chỉ thấy Ngũ hoàng t.ử lề mề tới, trong lòng dường như còn ôm thứ gì đó.
Đợi đến khi tới mặt mấy , Tam hoàng t.ử liền đưa tay về phía .
Ngũ hoàng t.ử tình nguyện : “Tam ca, con nhỏ là phát hiện mà...”
“Ai bảo b.ắ.n c.h.ế.t con thỏ vất vả lắm mới tìm , đền cho ? Đưa mau lên, đừng để động thủ đấy.”
Ngũ hoàng t.ử thấy Tam hoàng t.ử giơ nắm đ.ấ.m lên, ăn đòn thêm trận nữa, đành nhét thứ trong lòng cho .
Giang Nguyệt Dạng thấy một cục lông xù xù, rõ là thứ gì.
Mãi đến khi Tam hoàng t.ử dí thứ đó tới mặt , nàng mới rõ đó là một chú gấu trúc nhỏ mới chào đời lâu.
Tam hoàng t.ử hỏi: “Cục cưng nhỏ đáng yêu chứ?”
Giang Nguyệt Dạng khẽ nhíu mày : “Các ngài tìm thấy nó ở thế? Mau đem thả về , nếu nó tìm tới, đều sẽ gặp nguy hiểm đấy.”
Tam hoàng t.ử phẩy tay : “Không cần sợ, nó c.h.ế.t .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“C.h.ế.t ? Sao c.h.ế.t?”
Tam hoàng t.ử trả lời: “Mẹ của cục cưng nhỏ mọc đầy mụn lở loét, chắc là bệnh mà c.h.ế.t. Lúc bọn phát hiện cục cưng nhỏ , nó đang ở bên cạnh đói đến mức kêu la liên tục.”
Giang Nguyệt Dạng tiếp tục gặng hỏi: “Vậy t.h.i t.h.ể nó ? Các ngài xử lý thế nào ?”
“Bọn chôn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-161-han-chac-chan-co-benh.html.]
“Vậy thì .”
Lúc , Ngũ hoàng t.ử thấy chú bạch hồ trong lòng Giang Nguyệt Dạng, dò hỏi: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi hồ ly nhỏ , con nhỏ thể để cho nuôi ?”
“Không .” Giang Nguyệt Dạng đặt bạch hồ lòng Lục Vân Đình, “Chàng ôm giúp nhé.”
Nói xong, nàng đầu liền bế chú gấu trúc nhỏ từ trong lòng Tam hoàng t.ử sang n.g.ự.c .
Nàng giải thích: “Con vật nhỏ khi lớn lên sẽ mức độ nguy hiểm nhất định đối với con , thể tùy tiện nuôi nhốt. Hơn nữa, nó thuộc về tự nhiên. Đợi nó lớn hơn một chút, thả nó .”
Có lẽ vì gấu trúc là quốc bảo của Hoa Hạ, cho nên Giang Nguyệt Dạng theo bản năng cảm thấy nên nuôi dưỡng tư nhân.
thực tế hoàng thất như Ngũ hoàng t.ử thể tìm thuần thú nuôi dưỡng, cũng đủ năng lực khoanh vùng nuôi nhốt như thời hiện đại.
“Thả nó ?” Ngũ hoàng t.ử cảm thấy tiếc nuối và khó hiểu.
“ !”
***
Giang Nguyệt Dạng mang gấu trúc nhỏ và hồ ly nhỏ về bao lâu thì Nguyên Đế ngửi mùi tìm đến.
Nguyên Đế giờ vẫn nuôi một con gấu trúc, ngặt nỗi gấu trúc hiếm hoi, mà ông viêm màng túi.
Thấy Nguyên Đế cứ chằm chằm chú gấu trúc nhỏ, Giang Nguyệt Dạng thẳng thừng ám chỉ: “Bệ hạ, nuôi một con gấu trúc tốn kém bạc lắm đấy ạ. Hơn nữa, nó thuộc loài hung thú, sẽ thương.”
Lời thốt , cả một giỏ lời lẽ Nguyên Đế chuẩn khi đến tức khắc nghẹn trong họng nữa.
Ông tiền, nuôi nổi.
Làm thương, ông cũng bồi thường nổi!
Cuối cùng, Nguyên Đế bế gấu trúc nhỏ một lát ủ rũ cụp đuôi về.
Màn đêm dần buông xuống, ngàn lấp lánh.
Trên bãi đất trống dựng lên từng đống lửa, nam nữ chia quây quần bên đống lửa nướng thịt.
Người săn nhiều con mồi nhất hôm nay là một võ tướng, xin Nguyên Đế một cơ hội ân ấm Quốc T.ử Giám sách.
Nguyên Đế chuẩn tấu.
Giang Nguyệt Dạng cùng bọn Cố Nhược, ngoài còn Thẩm phu nhân, Bạch phu nhân, Anh Quốc công phu nhân cùng nữ nhi của bà.
Nữ nhi của Anh Quốc công phu nhân là Đường Vãn Ninh về phía Giang Nguyệt Dạng, nếu nhờ nàng, trong sạch của bản mất, Tĩnh Thù cũng còn chịu đựng sự hành hạ của kế mẫu.
Nên cảm tạ nàng thế nào cho đây?
Lúc , bên phía nam nhân bay tới mùi thịt nướng thơm lừng, còn cả tiếng uống rượu lớn hớp ăn thịt miếng đến.
Kiều Khê lên tiếng hỏi: “Mọi nướng thịt ?”
“Thịt nướng thôi mà, đặt lên lửa nướng, chú ý đừng để cháy khét là .” Cố Nhược thuận miệng đáp một câu.
“Muội nướng bao giờ ?”
“Tuy nướng bao giờ, nhưng thấy nướng . Trông vẻ đơn giản, thử xem .”
Cố Nhược đưa tay định lấy xiên thịt tỳ nữ xiên sẵn từ , nhưng Giang Nguyệt Dạng ngăn .
“Muội đừng lãng phí thịt hươu ngon như thế, để cho.”
Nghe thấy lời , mặt đều vô cùng kinh ngạc.
Anh Quốc công phu nhân hỏi: “Tiểu Giang đại nhân còn nướng thịt ?”
“Biết một chút ạ.”
Vài phút , mười mấy xiên thịt đống lửa tỏa mùi thơm ngào ngạt đầy quyến rũ.
Cố Nhược l.i.ế.m môi : “Dạng Dạng, hình như thịt chín , ăn tỷ?”
“Vẫn .”
Giang Nguyệt Dạng đưa tay từ trong ống tay áo móc ớt bột, bột tiêu muối và bột thì là chuẩn từ .