Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 160: Đây Chính Là Kết Cục Của Kẻ Phản Bội Bổn Vương!
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hệ thống đáp mà hỏi ngược : [Ký chủ thấy ?]
[Ta Mạnh đại nhân là thế nào, nhưng cá nhân cho rằng phần lớn nam nhân đều thích ba thê bốn .
Ngươi xem Bệ hạ yêu thương Hoàng hậu nương nương sâu sắc như thế, chẳng vẫn sủng hạnh hết nữ nhân đến nữ nhân khác .
Cho nên... thấy khả năng bò giường là , nhưng Mạnh thị giảng cũng thể là thuận nước đẩy thuyền.]
Nguyên Đế trong lòng bất lực giải thích một câu, Trẫm đó là... bất do kỷ.
Hệ thống : [Cho nên đây chính là lý do ký chủ dứt khoát từ chối Thái tử?]
Khổng Tế Tửu và Ngụy đại nhân ngầm liếc , Tiểu Giang đại nhân dứt khoát từ chối Thái t.ử ?
Tả tướng rủ mắt như điều suy nghĩ, nếu Tiểu Giang đại nhân từ chối Thái tử, Bệ hạ trông cũng ý cưỡng ép ban hôn, Thái t.ử điện hạ nên chọn khác Thái t.ử phi, sớm ngày thành hôn.
Những khác thì lén lút sắc mặt Thái tử, Thái t.ử đả kích ?
Thái t.ử mím chặt môi mỏng, mắt thẳng về phía , cố gắng hết sức để vẻ mặt lộ vẻ khác thường.
Nguyên Đế trong lòng thở dài, Thái t.ử cuối cùng vẫn thể bắt trái tim của nha đầu Giang Nguyệt Dạng .
Vị trí Thái t.ử phi nên chọn tiểu nữ nhi của Tạ Húc, là lục cô nương của Chấn Quốc tướng quân đây?
Thôi, cứ về bàn bạc với Hoàng hậu hãy tính tiếp.
Giang Nguyệt Dạng trả lời: [Coi như là , nhưng phần nhiều là vì xác định tâm ý của .]
[Ký chủ, chuyện đại sự cả đời thận trọng!]
Nguyên Đế thầm gật đầu, sai, thận trọng!
Hay là... ngươi suy nghĩ về Thái t.ử một chút ?
[Ta mà, ai bảo thận trọng chứ? Hắn nếu , dẫu thích thì cũng sẽ ở bên . , ngươi còn bò giường đấy!]
Hệ thống lúc mới đưa câu trả lời: [Nương của Mạnh Vân Tưởng bỏ t.h.u.ố.c rượu, Mạnh đại nhân chủ động phát sinh quan hệ với bà , chuyện bò giường là thể nghi ngờ.
Hơn nữa, vì t.h.u.ố.c đó là t.h.u.ố.c kém chất lượng, nên kể từ dạo , Mạnh đại nhân trong chuyện phòng the chút lực bất tòng tâm.
Ngoài , thứ t.h.u.ố.c đó còn gây tổn hại thể vãn hồi cho cơ thể ông , đến mức hiện tại ông thể khiến nữ t.ử thụ t.h.a.i nữa.]
[Ối chà! Căn rễ sinh mệnh thể tạo mạng nữa . Mạnh đại nhân mà chuyện , e là g.i.ế.c mất!]
Nguyên Đế cùng : “...”
***
Sau khi An Nam Vương tỉnh , hai lời liền cưỡi ngựa rời khỏi bãi săn, lúc đang với vẻ mặt âm trầm mặt một nữ nhân.
Thiếp thất thấy Lý Thiến Như run rẩy bên cạnh, cứ ngỡ là Lý Thiến Như chọc giận An Nam Vương.
Thế là, nàng định sán gần, nhưng An Nam Vương tuyệt tình né tránh.
Thiếp thất thấy cảm thấy sự tình chút nghiêm trọng, liền lập tức : “Vương gia, một tin báo cho . Thầy t.h.u.ố.c , m.a.n.g t.h.a.i hai tháng !”
Câu phía khiến cho tia hy vọng cuối cùng trong lòng An Nam Vương... tan biến.
Chỉ thấy nhấc chân đạp bay thất, giận dữ quát: “Tiện nhân!”
Suốt dọc đường trở về, An Nam Vương luôn tự lừa dối rằng, tất cả những chuyện đó đều sự thật.
Nữ nhân yêu thương sẽ đối xử với như thế!
sự thật là thất vẻ mặt đau đớn ôm lấy bụng, vệt chất lỏng màu đỏ mặt đất chính là bằng chứng thép cho việc cắm sừng.
“Vương gia, con, con của chúng...”
“Câm miệng! Đồ xướng phụ, dám lén lút lưng bổn vương vụng trộm với kẻ khác, còn bổn vương nuôi con hoang cho ngươi!” An Nam Vương tức giận đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng, thở hồng hộc từng cơn, “Tốt lắm, giỏi lắm!”
Thiếp thất lập tức hoảng loạn, nhưng vẫn giãy giụa biện bạch: “Vương gia, ... . Đây... đây là con của mà.”
Nghe , An Nam Vương đạp thêm một cước qua đó: “Người !”
Mấy tên hầu tiếng liền bước , một lời chờ đợi mệnh lệnh của An Nam Vương.
An Nam Vương âm hiểm độc ác ả thất đất: “Ngươi chẳng thích vụng trộm ? Bổn vương cho ngươi hưởng thụ một cho thỏa thích!”
Nói xong, về phía mấy tên hầu: “Ả ... thưởng cho các ngươi.”
Mấy tên hầu , nhất thời An Nam Vương đang thật lời giận dỗi.
An Nam Vương thấy bọn chúng bất động, trầm giọng mở miệng: “Các ngươi còn chờ cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-160-day-chinh-la-ket-cuc-cua-ke-phan-boi-bon-vuong.html.]
Thấy An Nam Vương hề đùa, trong mắt mấy tên hầu lập tức lộ vẻ tham lam d.ụ.c vọng.
Chúng đưa tay định kéo thất xuống, chẳng ngờ An Nam Vương : “Ngay tại đây, bổn vương tận mắt ả sống bằng c.h.ế.t.”
Nghe , mấy tên hầu bắt đầu cởi y phục.
Thiếp thất thấy thế kinh hãi bò về phía An Nam Vương: “Vương gia tha mạng, sai . Sau dám nữa, xin Vương gia nể tình xưa nghĩa cũ mà tha cho một mạng.”
Ngay khi tay nàng sắp túm ống quần An Nam Vương, hầu kéo nàng lôi trở .
Sau đó, mấy tên hầu liền nhào tới thất.
An Nam Vương lạnh lùng cảnh tượng mắt, nhưng vẫn cảm thấy đủ hả giận, thế là gọi thêm mấy tên hầu nữa.
Không bao lâu , tiếng kêu t.h.ả.m thiết của thất và tiếng cợt của đám hầu vang vọng khắp cả vương phủ.
Không qua bao lâu, đám hầu rời .
Còn ả thất thì đất như một vũng nước đọng, mặt mày trắng bệch, đồng t.ử rã rời, chỉ còn một thở cuối cùng.
An Nam Vương ả như một c.h.ế.t: “Đây chính là kết cục của kẻ phản bội bổn vương.”
Đầu thất ngoẹo sang một bên, tắt thở, c.h.ế.t nhắm mắt.
“Các ngươi cút hết cho bổn vương!”
***
Mặt trời dần lặn về tây, bầu trời nhuộm một màu đỏ cam.
Những săn lục tục từ khu săn b.ắ.n , Giang Nguyệt Dạng cũng gặm quả dại ngoài.
Chỉ là một đoạn thì thấy Lục Vân Đình, Thanh Chi và Thanh Minh thức thời lưng .
Giang Nguyệt Dạng hỏi: “Chàng đang đợi ?”
Lục Vân Đình ừ một tiếng, đó liền hé thứ trong lòng cho nàng xem.
Giang Nguyệt Dạng đến gần , chỉ thấy một cục lông trắng muốt, là thứ gì.
“Đây là con gì thế?”
“Bạch hồ.”
Giang Nguyệt Dạng khẽ nhướng mày: “Ở đây hồ ly ?”
Lục Vân Đình gật đầu, lập tức đặt cục lông nhỏ trong lòng n.g.ự.c nàng.
“Không bắt thỏ, bạch hồ cũng đáng yêu.”
Giang Nguyệt Dạng ôm chú bạch hồ nhỏ trong lòng, đôi mắt ngơ ngác ngẩn vài giây phụt thành tiếng.
“Lục Vân Đình, đang ghen ?”
“Ừ.”
Nghe câu trả lời dứt khoát như , trong lòng Giang Nguyệt Dạng ngập tràn niềm vui sướng, nụ nơi khóe môi càng thêm rõ rệt.
Nàng đưa tay vuốt ve bộ lông mềm mại của bạch hồ nhỏ, ánh mắt đong đầy ý Lục Vân Đình giải thích: “Ta đòi thỏ của Tam hoàng t.ử chỉ là đem tặng cho đám Cố Nhược thôi, cần .”
Lục Vân Đình vui mừng, khóe môi khẽ cong lên: “Thích ?”
“Thích chứ, nhưng mà hồ ly nuôi ?”
“Được.”
“Vậy chúng đặt tên cho nó . Gọi là gì cho nhỉ? , nó là con đực con cái thế?”
Giang Nguyệt Dạng đợi một lát, thấy Lục Vân Đình trả lời, theo bản năng ngẩng đầu lên.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Rồi nàng liền thấy ánh mắt Lục Vân Đình đang chăm chú lên đầu chớp mắt.
“Trâm cài, nàng đeo .”
Giang Nguyệt Dạng mỉm : “Ta cũng thấy .”
Bốn mắt , bầu khí dần trở nên mập mờ, xung quanh như thể đang bay đầy bong bóng màu hồng.
lúc , phía truyền đến một âm thanh mất hứng, bong bóng màu hồng tức khắc vỡ tan tành.
“Giang Nguyệt Dạng, bắt thỏ, nhưng bắt một con vật nhỏ đáng yêu khác .”