Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 16: Bàn Chuyện Từ Hôn

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:57:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người nhà họ Tần đến là Tần Phu Nhân và Tần đại công tử, Lâm Thượng thư sai dẫn cả nhà Triệu Quyền xuống, đồng thời cảnh cáo nếu họ dám loạn thì tự gánh lấy hậu quả.

 

Cả nhà Triệu Quyền rốt cuộc vẫn sợ Lâm Thượng thư, hơn nữa bọn họ cũng nghĩ gạo nấu thành cơm, Lâm Tố Tố chỉ thể gả Triệu gia bọn họ mà thôi.

 

Tại phòng khách Lâm phủ, Lâm Thượng thư ở vị trí chủ tọa.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Tần Phu Nhân và vợ chồng Lâm đại gia đối diện , còn Tần đại công t.ử thì phía Tần Phu Nhân.

 

“Chưa gửi thiệp đường đột ghé thăm quả thật mạo , kính mong Thượng thư đại nhân chớ trách.” Tần Phu Nhân mở lời , nụ mặt nhàn nhạt.

 

mở miệng, Lâm gia điểm bất thường. Kể từ khi hai nhà đính hôn đến nay, Tần Phu Nhân vẫn luôn gọi họ là thông gia.

 

“Thông gia lời gì thế, hai nhà chúng là thông gia, cần gì câu nệ mấy cái hư lễ .” Lâm Thượng thư gượng đáp.

 

Nụ mặt Tần Phu Nhân càng nhạt : “Thượng thư đại nhân, chẳng giấu gì ngài, thời trẻ góa chồng, một tay nuôi nấng hai đứa con khôn lớn. Chẳng cầu mong gì hơn, chỉ mong chúng bình an trưởng thành, ngày cưới thê t.ử hiền lương thục đức, an phận thủ thường, cùng nắm tay hết cuộc đời.”

 

“Điều đó là đương nhiên . Tố Tố nhà chúng là đứa trẻ ngoan, nhất định sẽ một hiền nội trợ, chăm sóc cho cháu rể, để cháu rể vướng bận nỗi lo lưng.”

 

Nghe thấy lời , nụ mặt Tần Phu Nhân biến mất.

 

“Thượng thư đại nhân, cũng vòng vo với ngài nữa. Hôm nay con tới đây là cho rõ những lời đồn đại đang xôn xao huyên náo bên ngoài.”

 

Lâm Đại Thiếu Phu Nhân vội vàng giải thích: “Tất cả đều là chuyện bịa đặt vô căn cứ, Tố Tố nhà chúng thế nào thì cả kinh thành đều thấy rõ. Chắc chắn là kẻ ưa thấy Tố Tố nên cố ý hắt nước bẩn, thông gia chớ tin lời đồn nhảm.”

 

“Không lửa khói, Tần gia chúng tuy bằng Lâm gia các , nhưng cũng là thế gia trong sạch thanh bạch, tuyệt đối thể cưới một nữ t.ử hành vi đoan chính.

 

Hiện nay, bên ngoài đều đang là con trai mạo phạm Tố Tố. con trai thế nào thì như trong lòng hiểu rõ nhất, nó tuyệt đối bao giờ những chuyện vượt quá khuôn phép như thế.”

 

Lâm Thượng thư đập bàn phắt dậy: “Các ý gì? Mọi chuyện còn rõ ràng mà các chắc mẩm cháu gái trong sạch với khác ?”

 

Tần đại công t.ử lạnh giọng lên tiếng: “Thượng thư đại nhân cùng quan một triều với tiểu , hẳn rõ tầm quan trọng của danh tiếng. Tần gia chúng nếu khẳng định Lâm Đại cô nương gian tình với kẻ khác, thì hôm nay đến đây chẳng và mẫu , mà là một tờ thư từ hôn.”

 

Tần đại công t.ử tuy bước chân chốn quan trường, nhưng dẫu cũng xuất từ thế gia vọng tộc, lời ăn tiếng và hành xử tự mang một cỗ khí phách uy nghi.

 

Lâm Thượng thư chăm chú dò xét , khí thế đôi bên ngang ngửa .

 

“Tố Tố nhà chúng thế nào, như cũng hiểu rõ!” Lâm Đại Thiếu Phu Nhân thấy liền c.ắ.n rứt lương tâm lên tiếng bảo vệ danh tiết cho con gái .

 

“Đã như , thì mời thầy t.h.u.ố.c tới bắt mạch !”

 

Tần Phu Nhân thể một nuôi lớn hai đứa con trai, dĩ nhiên chẳng hạng phụ nữ nhu nhược dễ bắt nạt.

 

“Không !” Lâm Đại Thiếu Phu Nhân phản ứng vô cùng dữ dội: “Các chỉ dựa một lời đồn vô căn cứ mà đòi Tố Tố nhà tự chứng minh trong sạch. Chuyện mà truyền ngoài, các bảo Tố Tố nhà còn mặt mũi nào ngoài gặp khác?”

 

“Tần gia các khinh quá đáng!” Lâm Thượng thư tức giận quát.

 

“Tần gia khinh Lâm gia các ?” Tần Phu Nhân mỉa dậy: “Hiện giờ lời đồn đại bên ngoài đều bắt nguồn từ nhà các , Tần gia mới là bên liên lụy! Nếu các kiên quyết chịu mời thầy thuốc, thì từ hôn.”

 

Lời dứt, khắp phòng liền rơi trầm mặc.

 

“Từ hôn cũng .”

 

Lâm Thượng thư , sự việc phát triển đến nước thì hôn sự hai nhà còn khả năng thành nữa.

 

Cháu gái thể tự chứng minh trong sạch, Tần gia cũng sẽ rước một mập mờ chẳng rõ ràng về nhà.

 

Thay vì ầm ĩ khiến đôi bên trở mặt, chi bằng cố hết sức vãn hồi cục diện.

 

“Phụ , thể từ hôn , bên ngoài sẽ nghĩ Tố Tố thật sự...” Lâm Đại Thiếu Phu Nhân đồng ý từ hôn.

 

Lâm Thượng thư trừng mắt liếc xéo bà một cái, đó sang Tần Phu Nhân tiếp: “Từ hôn thể, nhưng thể diễn đúng lúc dầu sôi lửa bỏng . Cháu gái trong sạch, thể vì chuyện mà hủy hoại thanh danh. Nếu các thừa nhận thì hãy đưa bằng chứng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-16-ban-chuyen-tu-hon.html.]

 

Bằng , hôn sự vẫn tiến hành như cũ. Hai nhà chúng trải qua tam thư lục lễ, ba mối sáu sính. Theo lý mà , Tố Tố là con dâu của Tần gia các .”

 

“Được. Một tháng chúng sẽ đưa thư từ hôn tới phủ, kính xin trả canh của tiểu .”

 

Tần Phu Nhân vốn định lên tiếng, nhưng thấy con trai lớn đồng ý lùi việc từ hôn nên đành nuốt lời định trở .

 

“Sao là nhà các từ hôn? Có hủy thì cũng do Lâm gia chúng hủy!”

 

Lâm Đại Thiếu Phu Nhân cảm thấy nếu để Tần gia từ hôn thì con vẫn sẽ chỉ trỏ bàn tán, thanh danh tổn hại.

 

“Câm miệng!” Lâm Thượng thư quát lớn.

 

Lâm Đại Thiếu Phu Nhân run rẩy cả , cúi gầm đầu dám ho he tiếng nào nữa.

 

“Một tháng quá ngắn, ba tháng hai nhà chúng sẽ từ hôn.”

 

“Không .” Tần Phu Nhân từ chối: “Ba tháng cận kề ngày cưới, ai mà đó nảy sinh biến cố gì .”

 

“Vậy thì hai tháng.”

 

“Cứ theo lời Thượng thư đại nhân.” Tần đại công t.ử dứt khoát chốt : “Mẫu , chúng về thôi.”

 

Tần đại công t.ử đỡ lấy Tần Phu Nhân, phớt lờ đám Lâm gia, thản nhiên sải bước ngoài.

 

Đợi khi lên xe ngựa của Tần gia, Tần Phu Nhân mới : “Triệt nhi, con đồng ý hai tháng mới từ hôn? Chúng đáng lẽ hủy ngay bây giờ mới .”

 

“Mẫu , tiểu nay đang ở chốn quan trường, trở mặt với Lâm gia chẳng lợi lộc gì cho chúng cả. Lâm Thượng thư kẻ lòng rộng rãi, ông là Thượng thư một bộ, khó tiểu chẳng qua chỉ là một câu mà thôi.”

 

Tần Phu Nhân bất lực thở dài một tiếng: “Thôi , mong là đến lúc đó thể thuận lợi từ hôn, đừng nảy sinh biến cố gì là .”

 

“Mẫu yên tâm, con trai cũng chẳng dạng , tiểu càng .”

 

Lúc tại hoàng cung, khi bàn xong việc lớn quốc gia, Nguyên Đế như vô tình như hữu ý nhắc tới yến thưởng hoa hai hôm .

 

NÔng khen ngợi từng về học thức của quý nữ các nhà, cuối cùng dẫn dắt câu chuyện về phía Giang Nguyệt Dạng.

 

“Giang ái khanh, khanh nuôi dạy một đứa con gái đấy.”

 

Giang Thượng thư nhất thời ngập ngừng , ông chẳng rõ lời của Nguyên Đế là theo nghĩa đen đang mỉa ngược.

 

“Hoàng hậu hết lời khen ngợi nàng, còn bảo với Trẫm rằng, nếu nữ t.ử thể thi khoa cử thì Giang cô nương nhất định sẽ đỗ bảng vàng.”

 

Giang Thượng thư: Bệ hạ đang về đứa con gái của thật đấy ?

 

“Bởi thế, Trẫm mới nghĩ, chi bằng để nàng tới Thái Hòa Điện , để Trẫm xem nàng thật sự mang tài học như thế .”

 

Giang Thượng thư lúc hiểu , Bệ hạ đây là lợi dụng con gái rượu của ông để soi xét hạch tội trăm quan.

 

đám đồng liêu của ông thể đồng ý ?

 

Quả nhiên ngoài dự liệu.

 

Hữu tướng cau mày bước khỏi hàng, chắp tay : “Bệ hạ lời ý gì? Chẳng lẽ ngài ban quan chức cho nàng?”

 

“Không sai, Trẫm sắc phong nàng Biên soạn ngũ phẩm, phụ trách sự vụ tu sửa sách vở trong Tàng Thư Lâu.”

 

“Kính xin Bệ hạ tam tư! Đại Hạ từ khi lập triều tới nay, từng bất kỳ ai thể bỏ qua khoa cử mà triều quan, huống chi đây còn là một nữ tử.”

 

Nguyên Đế vui: “Lời của Hữu tướng là đang kỳ thị nữ t.ử ?”

 

 

Loading...