Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 158: Trưởng Công Chúa Lén Gặp Ngoại Nam?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nguyệt Dạng theo chỉ dẫn của hệ thống thẳng một mạch về phía sâu trong bãi săn, dọc đường còn thấy mấy vị công t.ử ca đang đuổi theo con mồi.
Bọn họ đang đuổi theo một con hoẵng đen, con hoẵng chạy nhanh như bay, mấy liên tiếp b.ắ.n mấy mũi tên đều trúng.
[Tiểu Qua, kịch ngươi bảo ở thế?]
Hệ thống : [Sắp sắp , đến ngay đây thôi.]
Dứt lời, Giang Nguyệt Dạng vèo một cái nép một cây lớn, còn động tác suỵt suỵt hiệu im lặng với Thanh Minh và Thanh Chi.
Sau đó, nàng khẽ thò đầu ngoài.
Bởi vì là rình trộm nên nàng theo phản xạ khẽ giọng hỏi: [Tiểu Qua, đây là trò vui mà ngươi đấy ?]
Hệ thống nương theo tầm mắt của nàng qua, chỉ thấy Trưởng công chúa đang bệt đất, Ôn Cẩm Niên nửa quỳ nửa mặt nàng .
[Không , trò vui bảo là Trưởng công chúa lén gặp ngoại nam .]
Bởi vì hệ thống hề hạ thấp âm lượng, thế nên Trưởng công chúa và Ôn Cẩm Niên cách đó xa lắm đều thấy mồn một.
Trưởng công chúa thấy câu “lén gặp ngoại nam” của hệ thống, lập tức phản bác rằng , nhưng nàng nhịn .
Trái Ôn Cẩm Niên thích nghi với tiếng lòng , theo phản xạ định đầu sang, may mà Trưởng công chúa kịp thời nắm lấy tay y.
Giang Nguyệt Dạng thấy cảnh tượng đó liền kinh ngạc bịt chặt miệng , [U là trời, u là trời, Trưởng công chúa điện hạ chủ động nắm tay kìa!]
Nghe thấy câu , mặt Trưởng công chúa đỏ bừng bừng lên trong tích tắc, bàn tay buông cũng xong, mà buông cũng chẳng .
A a a…… Đuổi theo con mồi trẹo chân thì thôi , đối tượng đính hôn là Ôn Cẩm Niên bắt gặp bộ dạng chật vật cũng đành chịu, còn để cho cái loa phóng thanh Giang Nguyệt Dạng bắt gặp nữa chứ?
Nàng sẽ bép xép bậy bạ ngoài đấy chứ?
A a a…… Xui xẻo c.h.ế.t mất thôi!
Hệ thống khó hiểu, [Nắm cái tay thôi mà, cần kích động đến thế ? Ký chủ với Lục Vân Đình chẳng cõng qua, ôm qua, tay cũng nắm qua ? Chỉ còn thiếu mỗi hôn môi nữa thôi.]
Trưởng công chúa:!!! Bọn họ tiến triển đến bước đó cơ á?
Ôn Cẩm Niên cũng vô cùng kinh ngạc, vị tướng quân mặt lạnh mà thích Tiểu Giang đại nhân ư.
Chỉ là…… bọn họ thể đến với ?
[Không đúng!] Hệ thống đột nhiên nhớ điều gì đó, [Ký chủ với Lục Vân Đình hôn nước mà, hai chỉ còn thiếu mỗi……]
[Ngươi câm miệng cho !] Giang Nguyệt Dạng gắt gao ngắt lời hệ thống.
Hệ thống điều câm nín.
Lúc ở một cây cổ thụ khác, Cổ Lan chấn động há hốc cả mồm, bọn họ dám hôn cơ đấy!
Giang Nguyệt Dạng thấy hệ thống thức thời ngậm miệng, lúc mới dời tầm mắt trở Trưởng công chúa và Ôn Cẩm Niên.
[Chậc chậc chậc, tay vẫn còn đang nắm chặt lấy kìa! Ta bảo Bệ hạ đột nhiên đồng ý tổ chức mùa săn thu, hóa là tạo cơ hội cho Trưởng công chúa và Ôn tiểu công t.ử ở riêng bồi dưỡng tình cảm !]
Lời thốt , cả hai đều lộ biểu cảm mất tự nhiên.
Trưởng công chúa buông tay Ôn Cẩm Niên , Ôn Cẩm Niên cũng đỏ ửng mặt sang hướng khác.
Hệ thống phát tiếng bíp bíp, [Ký chủ, xin phép một câu, chuyện liên quan đến ký chủ và Lục Vân Đình .]
[Nói!]
[Trên cành cây đầu ngươi một con rắn đang thè lưỡi nhắm ngươi đấy.]
Giang Nguyệt Dạng: “……”
Giang Nguyệt Dạng hét toáng lên một tiếng, vắt chân lên cổ mà chạy thục mạng.
Thanh Chi và Thanh Minh nhanh chóng bám theo , nhưng khi đuổi theo kịp rút kiếm c.h.é.m con rắn đứt đôi.
Con rắn: “???”
Trưởng công chúa đầy cạn lời bóng lưng chạy biến thật xa, chạy nhanh ghê hồn.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ôn Cẩm Niên : “Trưởng công chúa điện hạ, chân của thế nào , còn dậy ?”
Trưởng công chúa thử cử động cái chân thương một chút, cảm thấy đau lắm, chắc là vẫn .
nghĩ , Giang Nguyệt Dạng đến cả Lục Vân Đình mà còn dám hôn. Nàng là Trưởng công chúa, tuyệt đối thể hèn nhát hơn nàng .
Thế là, nàng khẽ nhíu mày, “Bổn…… dậy nổi.”
“Vậy thì……”
Ôn Cẩm Niên do dự một lát thăm dò hỏi: “Vậy thần cõng điện hạ trở về nhé?”
Trưởng công chúa c.ắ.n cắn môi, đó cúi đầu khẽ ừ một tiếng thật nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-158-truong-cong-chua-len-gap-ngoai-nam.html.]
Ôn Cẩm Niên căng thẳng nuốt nước bọt ừng ực, mấy hôm phụ chuyện với y , Bệ hạ gả Trưởng công chúa cho y.
Đó là Trưởng công chúa đấy nhé!
Y vẫn luôn nghĩ rằng Bệ hạ và phụ thường xuyên cãi cọ đấu khẩu, Bệ hạ tuyệt đối sẽ đồng ý gả công chúa nhà bọn họ .
Thế nhưng bây giờ……
Y…… Y sắp thành với thích ?
Trưởng công chúa thấy Ôn Cẩm Niên cứ ngẩn bất động, nhịn bèn cất tiếng gọi: “Ôn…… Ôn Cẩm Niên.”
Ba chữ “Ôn Cẩm Niên” thốt từ miệng Trưởng công chúa, tựa như một dòng điện chạy thẳng tai Ôn Cẩm Niên.
Y cứng đờ xoay lưng , Trưởng công chúa bờ lưng vẫn tính là quá rộng rãi , hít sâu một sấp lên.
Ôn Cẩm Niên dùng chút lực liền thẳng dậy, bàn tay đặt ở chỗ gập đầu gối của Trưởng công chúa siết chặt thành nắm đấm.
Trái tim y đập thình thịch điên cuồng, trán cũng vì căng thẳng mà ngừng toát mồ hôi hột.
Trưởng công chúa thể cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng của y, nhịn phì thành tiếng, “Ôn Cẩm Niên, thả lỏng chút . Chàng cõng thế , thấy khó chịu lắm.”
“Điện hạ, thần…… thần…… ráng nhịn một lát, nhanh là ngoài thôi.”
Vừa dứt lời, Ôn Cẩm Niên liền rảo bước chân nhanh hơn.
Phản ứng của Ôn Cẩm Niên khiến Trưởng công chúa vốn đang hồi hộp liền thả lỏng tâm trạng.
Nàng kéo kéo góc áo vai Ôn Cẩm Niên, nhẹ nhàng bảo: “Đi chậm chút.”
Ôn Cẩm Niên ngoan ngoãn chậm .
“Phụ hoàng gả cho , ?”
Ôn Cẩm Niên ừ một tiếng.
Trưởng công chúa vốn là cô nương bẽn lẽn thẹn thùng gì, nhận Ôn Cẩm Niên ý với liền thẳng vấn đề.
“Vậy ý của thế nào?”
Ôn Cẩm Niên vì ngượng ngùng nên ngập ngừng một lát, nhưng nhanh trả lời: “Thần vui lòng.”
Trưởng công chúa ồ một tiếng, trong giọng khó giấu nổi ý .
Trái tim Ôn Cẩm Niên thì cứ thấp thỏm yên, y đoán tiếng “ồ” của Trưởng công chúa rốt cuộc là ý gì.
Là bằng lòng là bằng lòng đây?
Sau một hồi đắn đo, y dứt khoát hỏi luôn: “Còn điện hạ thì ? Điện hạ thái độ thế nào đối với chuyện Bệ hạ ban hôn?”
“Ta cảm thấy…… Phụ hoàng minh!”
Nghe câu , khóe miệng Ôn Cẩm Niên cong tít lên như điên, cả khuôn mặt đỏ ửng bừng bừng.
Phía bên , Tam hoàng t.ử đang đuổi theo một con thỏ trắng nhỏ trong bụi cỏ.
Y đuổi gào đến: “Thỏ , ngươi đừng chạy, sẽ tổn thương ngươi .”
Con thỏ: Bà đây là giống cái!
“Ngươi đừng chạy nữa, bằng tối nay ăn thịt thỏ nướng đấy!”
Dứt lời, một mũi tên vèo một tiếng bay tới, cắm chuẩn xác cơ thể con thỏ.
Con thỏ c.h.ế.t tươi ngay tại chỗ!
Tam hoàng t.ử tức khắc dừng bước chân truy đuổi , ngơ ngác xác con thỏ một cái, chậm rãi đầu về hướng mũi tên b.ắ.n tới.
Sau đó, y thấy Ngũ hoàng t.ử tay trái cầm cung tên, miệng ngậm chiếc màn thầu trắng bóc, đang híp mắt toe toét với .
Tam hoàng t.ử khẩy một tiếng, “Ngũ , xuống đây, Tam ca lời với .”
Ngũ hoàng t.ử chẳng hề nhận điều gì bất thường, nhảy tót xuống ngựa hớn hở chạy tới mặt Tam hoàng tử.
Và , Tam hoàng t.ử vung nắm đ.ấ.m cho một bài học yêu thương nhớ đời.
“Đệ ăn rỗi việc , tự dưng b.ắ.n c.h.ế.t thỏ của cái gì! Ta vất vả lắm mới tìm một con thỏ, đền thỏ cho mau.”
Ngũ hoàng t.ử gào ỏm tỏi, “Tam ca, đừng đ.á.n.h nữa, thỏ chẳng đang ở đằng ?”
“Ta cần con sống, con còn sống cơ mà!”
Giang Nguyệt Dạng chạy một mạch mấy trăm mét, cảm thấy an mới từ từ dừng bước .
Nàng chống hai tay lên đầu gối thở hồng hộc, nào ngờ ngước mắt lên thấy một cảnh tượng khiến nhíu mày.
“Bọn họ đang gì thế ?”